Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 182
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:12
Người thời nay tặng quà sẽ không đóng gói quá mức, Diệp Ninh nhờ chủ tiệm vừa dùng hộp quà vừa dùng giấy màu và ruy băng để gói lại nên Cố Linh đã tốn không ít thời gian để tháo bao bì.
Đợi cô bé không kìm được mà lật nắp hộp ra để lộ những thứ bên trong cô bé đã kinh ngạc bịt miệng lại.
Chu Thuận Đệ tò mò ghé đầu nhìn một cái xong cũng không nhịn được mà kinh thán:
“Đôi giày da đẹp quá, không rẻ đâu nhỉ."
Thấy Cố Linh dường như vui mừng đến mức không biết nói gì nữa, Diệp Ninh lại lấy chiếc váy công chúa từ trong hộp ra ướm lên người cô bé một chút:
“Chị cũng không biết em mặc quần áo cỡ bao nhiêu, cái này là chị tự ước lượng rồi chọn cho em đấy, không biết có vừa không nữa."
Cân nhắc thời đại khác nhau nên Diệp Ninh cũng không chọn những chiếc váy công chúa có kiểu dáng quá lộng lẫy, chiếc váy công chúa hoa nhí màu xanh lam này có kiểu dáng đơn giản, lớp lót bằng lụa satin màu trắng, váy voan hoa nhí màu xanh lam, nhưng nhờ tay bồng và một vòng ren khâu ở cổ áo nên mang lại cảm giác nhìn thôi đã thấy rất đắt tiền.
Chiếc váy này Diệp Ninh mua ở hiện đại mới có chín mươi chín tệ, kiểu dáng này, chất liệu này nếu mang qua đây chắc cũng có thể bán được với mức giá tương đương.
Trẻ con mà, có được quần áo mới là lòng cứ xốn xang, lần này Cố Linh ngay cả bánh kem cũng không màng ăn nữa, tay ôm chiếc váy mới của mình không nỡ buông ra.
Diệp Ninh cũng đã từng trải qua giai đoạn này nên rất thấu hiểu suy nghĩ của Cố Linh, lập tức dẫn cô bé đi vệ sinh thay chiếc váy mới.
Sau khi Cố Linh thay váy mới xong Diệp Ninh lại hỏi mượn bà chủ chiếc lược, b.úi cho cô bé hai cái b.úi tóc hoa, kẹp chiếc kẹp tóc hình bướm cùng màu lên một cái là Cố Linh trông chẳng còn chút dáng vẻ nào của một cô gái thôn quê nữa.
Bà chủ lại càng xuất phát từ tận đáy lòng mà cảm thán:
“Cô bé xinh đẹp quá, chiếc váy này kiểu dáng cũng đẹp, chỗ chúng ta chưa thấy bán bao giờ, hàng mới từ miền Nam về phải không."
Diệp Ninh cười gật đầu, lúc hai người đang nói chuyện Cố Linh đối diện với chiếc gương tròn của bà chủ cẩn thận sờ sờ chiếc kẹp tóc hình bướm trên đầu mình rồi vui sướng nheo nheo mắt.
Nhìn cô bé được ăn mặc xinh đẹp như vậy Cố Kiêu và Chu Thuận Đệ cũng rất vui, đợi sau khi các món đã gọi lần lượt được bưng lên bốn người liền vui vẻ ăn uống.
Sau khi ăn no nê Cố Kiêu đi thanh toán, còn Cố Linh thì cúi người đi đôi tất viền ren và đôi giày da nhỏ mà Diệp Ninh tặng cho mình.
Bà chủ nói lời giữ lời muốn giảm giá cho họ, Cố Kiêu nghĩ đến nước ngọt và món ăn mà đối phương tặng nên vội nói không cần đâu:
“Hai miếng bánh kem không đáng bao nhiêu cả, bà đã tặng món ăn và nước ngọt cho chúng tôi rồi nên không cần giảm giá đâu ạ."
Thấy khách hàng có lòng như vậy bà chủ cũng không khách sáo nhiều nữa chỉ chào mời:
“Vậy lần sau mọi người đến quán tôi ăn cơm tôi sẽ tặng mọi người thêm một món ăn và đồ uống nữa nhé!"
Họ ngay cả lớp bánh kem phía trên cũng chưa ăn hết, cái bánh kem to thế này Cố Linh cũng không thể mang hết vào trường được, Diệp Ninh suy nghĩ một lát rồi mượn bà chủ một cái cặp l.ồ.ng, đựng hai miếng bánh kem thật to vào đó để lát nữa cho Chu Thuận Đệ mang về nhà ăn.
Cố Linh mặc váy mới giày mới, xách theo số bánh kem còn lại lưu luyến không rời xuống xe vào trường.
Cố Kiêu đứng ở cổng trường không yên tâm dặn dò:
“Hào phóng một chút, mang tặng thầy giáo một ít trước rồi sau đó chia cho các bạn học nhé."
Chiều hôm đó chiếc váy mới và đôi giày mới trên người Cố Linh cùng số bánh kem thơm thơm ngọt ngọt mà cô bé chia cho mọi người đã khiến cô bé lập tức trở thành đối tượng được các bạn học ngưỡng mộ.
Bọn Diệp Ninh sau khi đưa Cố Linh vào trường xong lại lái xe đưa Chu Thuận Đệ về thôn.
Diệp Ninh nghĩ đến chuyện hộ khẩu của bọn Diệp Vệ Minh nên ngay cả lên núi cũng không lên mà lập tức bàn bạc với Cố Kiêu:
“Chúng ta chất một xe đồ nội thất, rồi lại đến xưởng lấy ít quần áo xong lên thành phố một chuyến đi, em có việc cần nhờ anh Vưu giúp đỡ."
Chương 158 Hiện tại trong xưởng có tổng cộng ba nghìn chiếc……
Diệp Ninh và Cố Kiêu sau khi chuyển đồ nội thất lên xe xong thì đến xưởng lấy váy liền.
Vốn dĩ Diệp Ninh nghĩ là mang cho Tề Phương mấy chục bộ kiểu dáng xưởng làm ra là xong, nhưng Cố Kiêu nói nhiều quần áo may sẵn như vậy chất đống trong kho cũng không ra tiền, chi bằng mang hết đi, sau này họ ở lại thành phố vài ngày nếu có thể bán hết thì tài khoản của xưởng may cũng có thêm chút tiền để dùng.
Diệp Ninh nghĩ cũng đúng nên dứt khoát mang theo cả ba kiểu dáng đã làm xong, mỗi cỡ một trăm bộ, tất cả đều nhét vào các khe hở của đồ nội thất.
Mãi đến chạng vạng tối xe tải mới chạy vào thành phố, thời điểm này chẳng kịp làm việc gì nữa, hai người chỉ có thể trực tiếp quay về Nhã Uyển.
Cố Kiêu luôn nghĩ cho Diệp Ninh nên lần này những đồ nội thất vận chuyển trên xe đều là những thứ còn thiếu trong căn phòng của cô, sau khi bày những đồ nội thất này lên là căn nhà của Diệp Ninh chẳng thiếu thứ gì nữa.
Không muốn để Diệp Ninh làm những việc khuân vác nặng nhọc này, nghĩ bụng cô vừa hay có việc tìm Vưu Lợi Dân nên sau khi xuống xe Cố Kiêu đã đi gõ cửa nhà họ Vưu trước.
Từ sau khi chuyển lên thành phố Tề Phương và Vưu Lợi Dân đều có việc phải bận, cộng thêm có bố mẹ đẻ giúp đỡ đưa đón con cái nấu cơm nên Tề Phương thường là đến chạng vạng mới về nhà.
Lúc Cố Kiêu gõ cửa Tưởng Quế Hương vừa mới bày cơm canh lên bàn.
Tề Phương nghe thấy tiếng gõ cửa liền chống eo định đứng dậy ra mở cửa.
Hơn một tháng trôi qua bụng chị đã lộ rõ hơn rồi, cộng thêm Vưu Lợi Dân và chị đều cực kỳ coi trọng đứa trẻ này nên bình thường chị đều cẩn thận hết mức có thể.
M-ông Tề Phương còn chưa rời khỏi ghế hoàn toàn thì Vưu Lợi Dân đã ấn lấy chân vợ:
“Em cứ ngồi đó đi để anh ra mở cửa."
Sau khi mở cửa thấy là Diệp Ninh và Cố Kiêu Vưu Lợi Dân trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng:
“Ái chà Tiểu Diệp, Cố lão đệ, mau vào đi mau vào đi!"
Cố Kiêu quay đầu nhìn Diệp Ninh xong nói với Vưu Lợi Dân về mục đích đến:
“Tôi không vào đâu, Diệp tiểu thư có việc tìm anh, hai người cứ nói chuyện đi tôi đi bận việc trước đây."
Vưu Lợi Dân đa mưu túc trí thế nào chứ, thấy Diệp Ninh cũng không có vẻ gì là có chuyện gấp gáp, thấy Cố Kiêu mở cửa xe chuyển đồ nội thất anh vội nói với Diệp Ninh:
“Để tôi đi giúp Cố lão đệ chuyển một tay, Tiểu Diệp em chưa ăn cơm phải không, vợ ơi thêm hai bộ bát đũa cho Tiểu Diệp và Cố lão đệ nhé."
Diệp Ninh cũng không khách sáo mà trực tiếp vào nhà:
“Tẩu t.ử em lại đến làm phiền chị rồi."
Tề Phương vội vàng đứng dậy:
“Chị đang mong em đến đây sao lại làm phiền chứ, mau vào ngồi đi, không biết em đến nên chỉ có cơm canh đạm bạc thôi em ăn tạm một chút nhé."
Diệp Ninh nhìn canh gà, thịt kho tàu và cà chua xào trứng trên bàn phát ra từ tận đáy lòng nói:
“Thế này mà còn gọi là cơm canh đạm bạc sao ạ."
Sau khi bố Tề và mọi người chuyển qua đây là vẫn luôn góp gạo thổi cơm chung ở nhà con rể, chủ yếu là Tưởng Quế Hương phụ trách nấu cơm, chia quá rõ ràng cũng mệt người nên dứt khoát nấu chung một nồi luôn.
Anh chị em Tề Phương cũng không phải hạng người thích chiếm hời, nghe nói chuyện này cũng đã đưa tiền cơm nước cho người già và trẻ nhỏ, chẳng qua họ đưa theo mức sinh hoạt phí khá cao trong nhà, một tháng mười tệ, để ở những nhà khác thì đã là rất đủ dùng rồi.
Nhưng ngặt nỗi Vưu Lợi Dân trong tay có tiền lại xót con gái và người vợ đang m.a.n.g t.h.a.i nên mức sinh hoạt trong nhà này vượt xa chín mươi phần trăm mọi người hiện nay, trong nhà mỗi bữa trên bàn đều có thịt, canh cá, canh gà, canh xương thì cứ luân phiên nhau mà có.
Chỉ trong vòng hơn một tháng này hai đứa cháu trai nhà mẹ đẻ Tề Phương đã được chế độ ăn uống tốt của nhà họ Vưu nuôi cho cao lên một đoạn dài.
Diệp Ninh trên danh nghĩa vẫn là ông chủ của bố Tề, rõ ràng là người có bối vị cao nhất trong nhà nên sau khi Diệp Ninh vào ông ấy lại tỏ ra có chút gò bó, nếu không phải lúc đang ăn cơm không tiện nói những chuyện này thì bây giờ ông ấy đã muốn về lấy sổ sách và tiền thuê nhà để báo cáo tình hình cho Diệp Ninh rồi.
Sau khi ngồi xuống Diệp Ninh cười nói:
“Tẩu t.ử chẳng phải chị nói với Cố Kiêu là muốn quần áo sao, lần này em có mang theo một ít qua đây, đợi lát nữa ăn cơm xong chị qua xem một chút xem có vừa mắt không nhé."
Tề Phương vui vẻ xua xua tay:
“Chuyện đó thì khỏi phải nói, đồ em mang đến chẳng bao giờ là không tốt cả, chị chắc chắn là vừa mắt rồi."
Lúc Diệp Ninh và Tề Phương trò chuyện Cố Kiêu đã từng chuyến từng chuyến vận chuyển đồ nội thất vào căn nhà của Diệp Ninh rồi.
Hai người chạy đi chạy lại mấy chuyến mới chuyển hết số đồ nội thất đầy ắp trên xe vào nhà.
Nhìn đồ nội thất trong phòng Vưu Lợi Dân không khỏi tặc lưỡi:
“Bày những đồ nội thất này vào phòng đúng là đẹp quá, sang trọng quá, hèn gì mà quan hệ của Tiểu Diệp rộng thật đấy, tính ra tôi cũng đã đi miền Nam mấy chuyến rồi mà sao chẳng gặp được bộ đồ nội thất nào đẹp như thế này nhỉ."
Cố Kiêu chẳng biết trả lời câu hỏi này thế nào chỉ nhún vai:
“Tôi không biết, nhưng kiểu nhập hàng này chắc chẳng dễ gì nói cho người khác biết đâu, anh Vưu nếu có hứng thú thì có thể nhờ Diệp tiểu thư làm cầu nối."
Vưu Lợi Dân vỗ vỗ vai Cố Kiêu:
“Cậu em được đấy, lần trước là quần áo lần này là đồ nội thất, cậu em đúng là lúc nào cũng không quên kéo việc làm ăn cho Tiểu Diệp nhỉ."
Nói đến đây Vưu Lợi Dân cũng nảy sinh chút hứng thú, vẻ mặt đầy hóng hớt hỏi thăm:
“Nói thật nhé, Tiểu Diệp mỗi tháng trả cậu bao nhiêu tiền lương mà khiến cậu trung thành tận tụy bán mạng cho cô ấy thế."
Cố Kiêu lắc đầu không nói nhiều.
Thực ra từ khi Diệp Ninh bắt đầu bận rộn với vườn trái cây và xưởng may là họ đã lâu rồi không làm ăn với ai nữa, anh cũng chẳng còn khoản hoa hồng một phần mười kia, mà anh thời gian qua giúp Diệp Ninh chạy đôn chạy đáo đối phương cũng chưa từng bàn bạc với anh về lương bổng, nhưng anh cũng chẳng bận tâm, dù sao theo tính cách của Diệp Ninh thì chắc chắn sẽ không để anh chịu thiệt đâu.
Vưu Lợi Dân biết Cố Kiêu kín miệng, nếu anh không muốn nói thì mình chắc chắn chẳng cạy được miệng anh nên cũng không hỏi tiếp, hai người lấy quần áo từ trong thùng xe ra rồi quay về nhà họ Vưu.
Sau khi vào nhà Vưu Lợi Dân không kìm được mà làm quá lên:
“Ái chà mẹ ơi, Tiểu Diệp căn nhà đó của em trang trí sang trọng quá, mấy đồ nội thất đó em mua có đắt không?
Nói thật nhé nếu không đắt thì tôi cũng muốn mua hai bộ về trang trí nhà cửa cho đẹp, sau này trong nhà có khách đến thì cũng nở mày nở mặt."
Diệp Ninh cúi đầu húp một ngụm canh, điềm nhiên nói:
“Chuyện đó thì đúng là không rẻ thật, nhưng em vừa hay có việc cần nhờ anh Vưu giúp một tay, chỉ cần chuyện này thành công thì anh muốn mua đồ nội thất em chắc chắn sẽ để cho anh một mức giá cực kỳ ưu đãi."
Sợ Vưu Lợi Dân chưa đủ động lòng Diệp Ninh còn cố tình nhấn mạnh thêm từ “cực kỳ".
Vưu Lợi Dân trong lòng thắc mắc, anh biết xưởng may của Diệp Ninh đã mở rồi, bây giờ ở trấn Nhạc Dương cô có thể diện hơn mình nhiều, thực sự chẳng hiểu nổi mình còn có thể giúp đối phương việc gì:
“Chuyện gì vậy?
Nhưng em đã nói thế rồi thì bất kể là chuyện gì chỉ cần tôi làm được thì chắc chắn sẽ dốc hết sức thôi."
Lúc này nhà họ Vưu đông người như vậy Diệp Ninh cũng chẳng tiện mở lời nên nói bâng quơ:
“Cứ ăn cơm đã, đợi ăn cơm xong rồi chúng ta nói chuyện chính sau."
