Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 160
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:08
Việc ấp gà giống của nhà họ Diệp vô cùng thuận lợi, hiện tại đợt gà giống thứ hai đều đã ấp xong rồi.
Diệp Vệ Minh nhìn những nhóc con lông vàng mềm mại chạy đi chạy lại kêu chiêm chiếp trên ruộng, cũng không khỏi thúc giục:
“Đợt gà giống ấp lần đầu tiên đã có thể mang đi được rồi, đã sắp qua thời kỳ gà con rồi, bây giờ mỗi ngày đều phải ăn rất nhiều thóc, chúng ta sắp nuôi không nổi nữa rồi."
Đợt đầu tiên có đến hơn hai ngàn con gà giống, ở giữa có hao hụt và cũng đã bán đi một ít, nhưng dù vậy hiện tại cũng còn hơn một ngàn con gà choai.
Nhiều gà con như vậy mà chỉ nuôi trên mảnh đất rộng một hai mẫu, thì tìm được bao nhiêu sâu bọ và hạt cỏ chứ?
Hoàn toàn dựa vào việc Diệp Vệ Minh cho ăn thóc, mỗi ngày đều phải vãi ra khoảng hai ba trăm cân thóc.
“Được, vậy tối nay bắt nhốt lại, sáng sớm mai con sẽ mang qua đó."
Cố Kiêu làm việc rất hiệu quả, khi Diệp Ninh quay lại anh đã tìm người quây xong mảnh đất nuôi gà, dựng xong hơn mười cái chuồng gà đơn sơ.
Mảnh đất được quây lại rộng tới mười mấy mẫu, giai đoạn đầu dù sao cũng đủ dùng rồi.
Đợi sau khi cây chè giống được trồng xong, chỉ cần dùng hàng rào quây hai trăm mẫu vườn chè này lại, phần rừng núi rộng lớn còn lại cứ để chúng tự do chạy nhảy, chắc chắn sẽ không bị đói bụng.
Gà con được đựng vào sọt tre, sau khi đựng xong thì đậy nắp sọt bằng tre lại, cũng không lo chúng sẽ chạy mất.
Ba người nhà họ Diệp bận rộn suốt hai ba tiếng đồng hồ, cuối cùng mới bắt được toàn bộ số gà con.
Sau khi chuyển số gà đã đóng sọt vào trong sân, Diệp Vệ Minh không khỏi dặn dò:
“Đợi mang gà qua đó xong, con nhớ mang sọt tre về nhé, chính vì con cứ hay quên nên chúng ta đã phải mua không biết bao nhiêu túi vải và sọt tre rồi đấy."
Mã Ngọc Thư đứng bên cạnh cũng phụ họa:
“Bây giờ ông cụ bán sọt tre trên thị trấn mỗi lần thấy mẹ đều chào hỏi, nói mẹ là khách hàng lớn của nhà ông ấy, lần trước còn tặng mẹ một cái khay đựng quả nhỏ nữa đấy."
Trong lúc Diệp Ninh bận rộn vận chuyển gà giống, Cố Kiêu cũng không rảnh rỗi, anh đưa một ít tiền cho Chu Thuận Đệ, bảo bà sang mấy làng lân cận mua ít dây khoai lang về, sau đó thuê vài người lên núi trồng.
Xong xuôi anh liền lái xe đi tìm heo giống cho Diệp Ninh.
Việc tìm heo giống này cũng không thuận lợi lắm, năm ngoái phần lớn người trong làng đều kiếm được một ít tiền nhờ nuôi heo, năm nay nhà nào nhà nấy đều có đất rồi, nên nhiệt huyết nuôi heo của mọi người lại càng cao hơn.
Vừa mới sang xuân, heo con của những nhà nuôi heo nái trong làng đã được người ta đặt trước hết rồi.
Cố Kiêu chạy khắp thị trấn Lạc Dương cũng chỉ mua được hơn mười con heo con.
Con số này so với mục tiêu một trăm con heo con của Diệp Ninh chênh lệch quá lớn, Cố Kiêu không muốn làm Diệp Ninh thất vọng.
Sau khi đưa hơn mười con heo con này về nhà, anh chuẩn bị lái xe sang mấy huyện lân cận để tìm.
Cố Kiêu nghĩ rất thông suốt, đã không thể mua đủ số lượng một lúc thì mình cứ chạy thêm vài nơi, cuối cùng cũng sẽ gom đủ thôi.
Dẫn đến việc sáng sớm hôm sau khi Diệp Ninh vận chuyển gà giống qua đây thì không thấy Cố Kiêu trong làng.
Cô chỉ đành tự mình lái xe máy chở gà giống làm mấy chuyến để thả vào trong hàng rào đã quây sẵn.
Mấy nhóc gà con này cũng không lạ lẫm gì, vừa được giải phóng khỏi sọt tre là lập tức vui đùa hớn hở trong ngôi nhà mới, bới đất tìm sâu, bới lá khô tìm hạt cỏ, không lúc nào nghỉ ngơi.
Nhiều gà như vậy không thể cứ vứt mặc trên núi được, Diệp Ninh lại vào làng tìm Chu Thuận Đệ, bảo bà gọi hai người mà Cố Kiêu đã định trước để trông coi trang trại đến.
Trong lúc nhận mặt họ, cô cũng tiện thể thông báo cho họ hôm nay lên núi canh giữ luôn.
Sợ gà con mới đến bị đói, Diệp Ninh lại vào làng mua mấy bao thóc và cám gạo mang lên núi, sau đó trực tiếp giao cho hai người chú họ Chu chịu trách nhiệm trông coi trang trại, bảo họ mỗi ngày cho ăn một lần.
Cả hai đều là những người nông dân thật thà chất phác, sau khi lên núi chẳng cần Diệp Ninh dặn dò, họ tự mình lấy dụng cụ, tìm những cành cây còn sót lại sau khi khai khẩn đất hoang trước đó mang về, mài giũa máng nước cho lũ gà con uống nước.
Trong lòng Diệp Ninh hài lòng, cô cũng không quên quan tâm đến nhân viên dưới quyền:
“Bây giờ cái lán này ở tạm thì không sao, nhưng khi mưa bão và mùa đông thì không thể ở được.
Nhà trên núi tôi có việc khác, không thể ở được, các chú cứ ở tạm đây một thời gian, quay đầu lại tôi sẽ sắp xếp người xây thêm hai gian phòng ở lưng chừng núi này cho các chú nghỉ chân."
Chương 137 “Chính là hiện tại đang mùa bận rộn...
Hai nhân viên của trang trại chăn nuôi cũng cần túc trực trên núi cả ngày, tuy nhiên gia đình họ có nhiều lao động nên Cố Kiêu mới chọn họ.
Trước đây Cố Kiêu chỉ tìm người, mọi người nghe nói là làm việc cho Diệp Ninh, biết cô ra tay trước nay đều hào phóng nên chẳng cần suy nghĩ gì mà đồng ý ngay.
Xét thấy khối lượng công việc của hai người họ cũng tương đương với Dương Trường Sinh và đồng nghiệp, nên Diệp Ninh cũng đối xử công bằng, trả mức lương ba mươi đồng một tháng.
Ở thời điểm hiện tại, ba mươi đồng một tháng tuyệt đối không được coi là nhiều, bởi vì đối với đa số các hộ kinh doanh cá thể thì số tiền này chỉ là lợi nhuận của hai ba ngày làm việc của mình thôi.
Nhưng đối với những người như chú Chu, cả đời đa phần đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì việc có thể kiếm được hơn ba trăm đồng một năm ngay tại cửa nhà đã là chuyện tốt mà trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới rồi.
Và Diệp Ninh cũng không quên “vẽ bánh" cho hai người:
“Hiện tại trang trại mới bắt đầu, tôi cũng không biết hiệu quả ra sao, nhưng nếu sau này sản lượng tăng lên, tôi chắc chắn sẽ cân nhắc tăng lương cho mọi người."
Đối với những điều kiện mà Diệp Ninh đưa ra, cả hai đều thực sự hài lòng từ tận đáy lòng.
Sau khi mài xong máng nước, hai người lại bận rộn c.h.ặ.t cành cây để gia cố hàng rào.
Cố Kiêu đã chạy khắp các huyện lân cận mới cuối cùng gom đủ bảy mươi ba con heo con.
Toàn bộ đều là heo con đã đầy tháng, con nào con nấy đều khỏe mạnh, chỉ cần không mắc bệnh thì chắc chắn đều có thể nuôi lớn được.
Nói ra cũng không khéo, lúc Cố Kiêu chở một xe heo con quay về thì Diệp Ninh vừa hay quay lại hiện đại để nhận cây chè giống.
Nhưng chỗ heo này là định nuôi trên núi, các quy trình ở giữa Cố Kiêu đều đã quen thuộc rồi.
Lúc này Diệp Ninh không có mặt, anh tự mình quyết định tìm đồ tể qua thiến phần lớn heo đực, chỉ để lại hai con khỏe mạnh nhất làm heo giống.
Đợi sau khi số heo con này được nuôi dưỡng lành vết thương ở nhà họ Cố thì có thể đưa lên núi được rồi.
Diệp Ninh ở hiện đại cũng chẳng nhàn hạ gì, hơn sáu trăm ngàn cây chè giống, mặc dù hiện tại mỗi cây chè thể tích không lớn nhưng một thùng hàng xếp năm lớp, cuối cùng cũng phải dùng đến tận hai chiếc xe tải lớn để chở.
Nhiều cây chè giống như vậy chỉ riêng việc dỡ hàng thôi đã tốn không ít thời gian của gia đình họ Diệp rồi.
Khổ nỗi cái thứ này còn không thể để người trong làng biết được, chỉ có thể lái xe vào sân, sau đó đóng cửa sân lại lén lút dỡ hàng.
Tài xế xe tải nếu không phải biết chuyến này mình chở cái gì thì nhìn dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của gia đình chủ hàng chắc cũng phải nghi ngờ món hàng mình chở có phải là thứ không thể đem ra ánh sáng không mất.
Cuối cùng hơn sáu trăm ngàn cây chè giống này dưới sự nỗ lực của gia đình họ Diệp và hai tài xế đã tốn mất nửa ngày mới dỡ xong, hơn nữa còn chất đầy cả cái sân lớn của nhà họ Diệp.
Mã Ngọc Thư sau khi chuyển khoản tiền công dỡ hàng vất vả cho tài xế xe tải xong, bà bóp bóp cái lưng sắp mỏi nhừ của mình hỏi Diệp Ninh:
“Mấy cây chè giống này tính sao đây?
Bây giờ chuyển qua bên kia luôn?
Hay đợi con nghỉ ngơi một ngày rồi tính tiếp?"
Bản thân Diệp Ninh cũng mệt đứt hơi, lúc này chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi, thế là lộ vẻ mặt sợ hãi xua tay nói:
“Con nghỉ một lát, tối nay hãy chuyển ạ.
Bây giờ trên núi có người rồi, mặc dù nơi cánh cửa gỗ xuất hiện còn rất xa nhưng cũng có khả năng bị bắt gặp, chuyển buổi tối sẽ an toàn hơn."
Mã Ngọc Thư nghe vậy bèn gật đầu:
“Được, vậy con đi nghỉ trước đi, mẹ nghỉ một lát rồi đi nấu cơm."
Hàng chục vạn cây chè giống hoàn toàn dựa vào một mình Diệp Ninh vận chuyển từ kho thóc vào căn nhà trên núi, đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản.
Ngay cả khi có Mã Ngọc Thư và mọi người giúp chuyển cây chè giống trong sân thì cô cũng đã bận rộn mãi đến rạng sáng.
Nhiều cây chè giống để trên núi như vậy, Diệp Ninh không đích thân trông coi thì không yên tâm được.
Sau khi tắm rửa ở nhà xong cô lại chuẩn bị đi qua đó:
“Hôm nay con sẽ ngủ bên đó luôn, căn nhà bên đó có chuẩn bị nội thất rồi, con mang bộ chăn ga gối đệm qua thay là được."
Mã Ngọc Thư vẻ mặt lo lắng mở lời:
“Trên núi đó hoang vắng không bóng người, con là con gái, ngủ lại một mình liệu có quá không an toàn không?
Hay là cứ ngủ ở nhà đi, nếu không được thì đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm qua đó cũng được mà."
Diệp Ninh thản nhiên nói:
“Sớm quá con cũng không dậy nổi, chi bằng cứ qua đó ngủ luôn.
Con để gậy điện và bình xịt cay dưới gối rồi, bảo đảm không xảy ra chuyện gì đâu."
Sau khi thuyết phục được cha mẹ, trước khi đi Diệp Ninh cũng không quên dặn dò:
“Chuyến này con qua đó phải tìm người trồng cố định lô cây chè giống này, chắc cần vài ngày thời gian, mọi người không cần lo lắng đâu."
Diệp Ninh thu dọn đồ đạc xong mang theo đèn pin quay trở lại căn nhà nhỏ trong núi.
Trong phòng có chăn ga gối đệm mà Cố Kiêu đã chuẩn bị sẵn từ trước, phía trên cũng được phủ một lớp vải bố chống bụi, nhưng thời gian để lâu dù sao cũng có chút bụi bặm.
Trên núi không có điện, cô chỉ có một chiếc đèn pin, cũng phải loay hoay đến toát cả mồ hôi mới thay xong bộ chăn ga gối đệm mang từ hiện đại qua, cuối cùng mới có thể nằm lên giường nghỉ ngơi một chút.
Bên này loại đệm bọc mềm vẫn còn là thứ rất xa lạ, khi Diệp Ninh ở trọ bên này toàn ngủ giường ván gỗ.
Trước đây khi cô ở nhờ nhà họ Cố, Chu Thuận Đệ sẽ trải cho cô một lớp rơm dày trên giường.
Căn nhà nhỏ trên núi chắc hẳn Cố Kiêu đã tốn không ít tâm sức, phía dưới giường trải không phải là rơm mà là tấm nệm xơ dừa bện bằng lông cọ, sự thoải mái đã được cải thiện phần nào.
Diệp Ninh giấc này ngủ mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào, nếu không phải trong sân đột nhiên vang lên tiếng động cơ xe tải gầm rú thì cô vẫn chưa tỉnh lại được.
Diệp Ninh nghe thấy tiếng động bên ngoài bèn bò dậy từ trên giường, đầu tiên cô chỉnh đốn lại quần áo và mái tóc của mình, sau đó mới rút chốt cửa sải bước chạy ra ngoài.
Thực ra vào thời điểm này người lái xe tải lên núi chỉ có một người duy nhất đó thôi, nhưng khi Diệp Ninh ra ngoài nhìn thấy Cố Kiêu đang đứng trong sân thì trong lòng cô vẫn rất vui mừng.
Cố Kiêu nhìn thấy cây giống chất trong sân là biết Diệp Ninh đã đến rồi, nhưng khi nhìn thấy cô đi ra từ trong phòng thì vẻ mặt anh vẫn không giấu được sự kinh ngạc, không nhịn được mà cau mày:
“Tối qua cô ngủ ở đây à?"
Diệp Ninh vẻ mặt đầy vẻ buồn ngủ dụi dụi mắt:
“Vâng, tối qua dỡ hàng mãi đến khuya nên lười đi đi lại lại, cứ thế ngủ ở đây một đêm luôn.
Anh đến đúng lúc lắm, tôi đang định ngủ dậy là xuống núi tìm anh đây."
Diệp Ninh không hỏi Cố Kiêu lên núi lúc này để làm gì, vì khi cô đứng trong sân đã nghe thấy tiếng kêu eng éc của lũ heo con từ trong thùng xe vọng lại rồi.
Diệp Ninh biết mình vừa ngủ dậy hình tượng không được tốt lắm, cũng không tán gẫu với Cố Kiêu quá lâu, tự mình đi đến vòi nước ở góc sân vốc một vốc nước rửa mặt.
