Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 141
Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:06
Tuy nhiên phía vườn trái cây chuyện đơn giản, những người Diệp Ninh mời từ đại đội Hồng Tinh vốn dĩ đều là những người làm việc giỏi, sau khi hai người dùng máy cày cày sâu đất một lượt xong, vác cuốc lên là bắt đầu đắp luống đào mương luôn.
Lão nông đã quen làm việc đồng áng, đôi mắt chính là thước kẻ, cái mương đó đào thẳng tắp, bảo đảm ai đến cũng không chê vào đâu được nửa điểm sai sót.
Lưới bảo vệ vườn trái cây cũng đã được lắp đặt xong hết rồi, Cố Kiêu tranh thủ lúc rảnh rỗi quay về phát tiền công cho mấy người Hà Phượng Mẫn phụ trách lắp lưới, nhìn cái mương đã đào được gần một nửa, hài lòng chở một xe gạch đỏ quay về thôn rồi.
Hai đống việc lớn là nhà xưởng và vườn trái cây coi như đã đi vào quỹ đạo, căn nhà của chính anh trên trấn không vội khởi công, phải xây xong căn nhà trên núi mà Diệp Ninh dặn dò trước đã.
Người dân quê xây nhà thì không cần dùng đến thép nữa, có gạch ngói và xi măng là đủ rồi, còn về xà nhà phía trên, trước đó lúc làm đường đội thi công đã c.h.ặ.t không ít cây, đều đang chất bên lề đường, tùy tiện kéo vài khúc lên núi là đủ dùng rồi.
Cố Kiêu lại tìm Chu Tân Văn một lần nữa, hy vọng ông có thể giúp đỡ thêm một tay, giúp mình trông coi xây xong năm gian nhà cấp bốn trên núi.
Đúng vậy, đất trên núi rẻ, Diệp Ninh dùng cũng không thấy xót, để sau này tích trữ hàng ở đây, cô vung tay một cái liền yêu cầu Cố Kiêu giúp mình xây năm gian nhà cấp bốn lớn, diện tích mỗi căn phòng đều phải theo diện tích gian chính nhà họ Cố mà làm.
Cố Kiêu tuy cũng thấy hóc b.úa nhưng đã quen với việc cố gắng thỏa mãn yêu cầu của Diệp Ninh, bản thân anh chưa từng xây nhà xi măng, đừng nói là anh mà cả đại đội 3 Ngưu Thảo Loan này đều không có loại nhà xi măng mà Diệp Ninh nói là dùng gạch đỏ làm chủ thể, mặt tường trong ngoài đều phải trát một lớp xi măng dày.
Chu Tân Văn thường xuyên đi công xã, cũng đã từng thấy người khác xây nhà, lúc này trực tiếp được Cố Kiêu coi như là cọng rơm cứu mạng rồi.
Đương nhiên Cố Kiêu cũng sẽ không để Chu Tân Văn làm không công:
“Xây nhà không thể thiếu việc mời người giúp một tay, cháu thấy bọn chú Đại Sơn rất thích hợp, chúng ta tìm khoảng mười người cùng nhau khởi công, không bao lâu là có thể xây xong phần thô của ngôi nhà rồi, tiền công này còn cao hơn cả làm đường đấy ạ."
“Cái lưới bảo vệ trong núi này cũng phải bắt đầu lắp đặt rồi, lát nữa bảo mấy bà thím đều lên núi giúp một tay, chỉ là giúp đào hố, cắm cọc tre, cố định lưới thôi, đều là những việc nhẹ nhàng cả, một đồng một ngày, cũng có thể kiếm được không ít tiền đấy ạ."
Chu Tân Văn lại không phải là người coi tiền bạc như r-ác r-ưởi, mấy công việc có thể kiếm ra tiền này bày ra trước mặt ông, ông không chút do dự mà đồng ý luôn:
“Được!
Chú giúp cháu trông coi, sáng mai chú sẽ tìm người mang theo đồ nghề lên núi c.h.ặ.t hết cây trên mặt bằng móng trước."
Cân nhắc đến việc sau này cần dùng đến, sau khi đường làm xong Diệp Ninh cũng không mang những dụng cụ dùng để làm đường trước đó đi, hơn một trăm món đồ nghề, trong quá trình làm đường có bị hỏng vài món, số còn lại đều đang chất ở đống đồ tạp nhái nhà họ Cố.
Nói ra thì cũng có chút ngại ngùng, hiện tại phòng chứa đồ tạp nhái nhà họ Cố chất đầy đồ của Diệp Ninh, cuốc, cuốc chim, cưa gì đó thì không nói, còn có rất nhiều cuộn lưới nilon nữa, phòng chứa đồ tạp nhái không chất hết được thì trực tiếp chất đống ở trong sân nhà họ Cố luôn.
Không phải là lán làm việc dựng trước đó không chất được, chủ yếu là ở hiện đại đặt cái thùng giấy ở cửa tiệm còn bị người ta nhặt đi mất, hiện tại người dân quê càng không có bao nhiêu tố chất và đạo đức, thứ hiếm thấy như lưới nilon này Diệp Ninh chỉ cần dám chất ra bên ngoài thì chỉ cần một đêm thôi là sẽ bị trộm sạch sành sanh.
Đây cũng không phải là Diệp Ninh nói quá, theo lời Diệp Vệ Minh nói, trước đây ông giúp người ta xây nhà ở nông thôn, xi măng và gạch chất bên lề đường, một đêm là sẽ mất rất nhiều, ông chính là nhìn thấy nhà hàng xóm bên cạnh vừa dùng xi măng lát sân, biết là đối phương trộm về nhà rồi nhưng không bắt được quả tang thì người ta cũng sẽ không thừa nhận đâu.
Chu Tân Văn cũng biết sự lợi hại trong đó, ngày đầu tiên lên núi làm việc đã dặn đi dặn lại mọi người phải trông coi kỹ những đồ nghề mang lên núi.
“Những thứ này đều là cô Diệp bỏ tiền ra mua đấy, không thể vì không phải đồ nhà mình mà không biết giữ gìn đâu."
Con người ai cũng có tư tâm, lần này xây nhà không cần quá nhiều người, Chu Tân Văn liền chọn con cháu nhà mình và những thanh niên của những gia đình có quan hệ thân thiết với nhà mình gom đủ mười người.
Còn về việc lắp đặt lưới bảo vệ, mọi người không biết mảnh đất Diệp Ninh thuê ở đâu, phải đợi Cố Kiêu cầm bản đồ lên núi làm dấu xong mới có thể khởi công.
Lúc Cố Kiêu làm dấu trên núi, bọn Chu Tân Văn cũng không nhàn rỗi, để hoàn thành sớm họ trực tiếp mang gạo mì lên núi, buổi trưa đào bếp đất trên núi nấu cơm, ăn cơm xong là làm việc ngay lập tức, có thể nói là rất xứng đáng với tiền công Diệp Ninh đưa.
Mười người này tiền công Cố Kiêu tính theo tiêu chuẩn của đội thi công trên trấn, đều tính là thợ chính, hai đồng một ngày, vì khoản tiền công có thể nói là hậu hĩnh này nên bao gồm cả Chu Tân Văn mười người đó không có lấy một ai là làm việc lười biếng cả, cái trục lăn đ-á để san lấp mặt bằng móng đó được kéo đi lăn hết vòng này đến vòng khác.
Lúc Cố Kiêu khoanh vùng mảnh đất đến bên cạnh còn nán lại một lúc, vốn dĩ định là xem xem có chỗ nào chưa làm tốt không, kết quả là bọn Chu Tân Văn làm việc quá tỉ mỉ, anh cứng đờ ra là không tìm thấy được một điểm sai sót nào, chỉ nán lại một lúc rồi rời đi.
Trong thôn không có đội thi công chuyên nghiệp, nhà ai xây nhà cũng đều mời người trong thôn giúp đỡ, các cánh đàn ông lại đều là những người thợ lành nghề đã làm quen tay rồi, sau khi làm dấu xong hiệu suất làm việc của bọn Chu Đại Sơn lập tức trở nên nhanh hơn.
Chỉ dùng nửa tháng, căn nhà này chỉ còn thiếu gác xà lợp ngói nữa thôi.
Kịp trước đêm giao thừa, Diệp Ninh mang theo quà tết qua đây một chuyến.
Diệp Ninh cũng không phải là người ngốc, trước khi qua đây cô đã nghĩ đến việc căn nhà trên núi chắc là đã khởi công rồi, đặc biệt chọn đi qua vào buổi tối một chuyến.
Nhìn thấy chỗ cách cửa gỗ khoảng ba mươi mét đã xây xong căn nhà lớn, cô thấy rất an ủi.
Sợ gặp phải người lên núi xây nhà, ngày hôm sau trời chưa sáng Diệp Ninh đã đi qua đó rồi, đi đến chân núi mới gặp được bọn Chu Tân Văn đang chuẩn bị lên núi.
Sau khi nhìn thấy Diệp Ninh, những người trong đội thi công đều rất vui mừng, Chu Tân Văn càng là trực tiếp lên tiếng chào hỏi:
“Cô Diệp, cô về rồi, lúc nào rảnh cô lên núi xem thử đi, căn nhà trên núi chúng tôi sắp sửa xong rồi, hôm qua tôi còn đang nói với tiểu Cố, căn nhà này sắp gác xà rồi, không biết cô có muốn ăn mừng một chút không."
“Ăn mừng?"
Diệp Ninh có chút nghi hoặc, không phải chỉ là nhấc một cái xà lớn đặt lên nóc nhà thôi sao, chuyện này có gì mà phải ăn mừng?
Chương 120 Chỉ sợ mọi người quá khích động, phát...
Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Diệp Ninh, Chu Tân Văn cũng sực nhớ ra, cô Diệp là Hoa kiều, có lẽ không hiểu rõ lắm về một số truyền thống trong nước rồi.
“Là thế này, theo phong tục ở đây của chúng tôi, nhà mới gác xà là một ngày trọng đại, phải chọn ngày lành tháng tốt, trong nhà ngoài cửa dán câu đối, chữ Phúc, lúc gác xà chủ nhà còn chuẩn bị một ít hạt dưa kẹo bánh tung vãi, chính là ngụ ý đem phúc khí, tài vận gieo rắc cho mọi người, cùng chung vui đấy."
Đại đội 3 Ngưu Thảo Loan đã mấy năm không có hỷ sự như vậy rồi, tuy Diệp Ninh không phải người trong đội này nhưng cô từ làm đường đến xây nhà đều có quan hệ thân thiết nhất với những người trong đội của Chu Tân Văn, ông liền nảy sinh ý nghĩ coi đối phương như hậu bối thân thiết mà đối đãi, lại kiên nhẫn giải thích một chút:
“Tôi thấy tốt nhất là cô vẫn nên tổ chức một chút, không phải là mọi người ham hố chút đồ này của cô, chủ yếu cô là người từ nơi khác đến, sau này muốn làm chăn nuôi trên núi thì quan hệ với mọi người thân thiết một chút luôn là không sai đâu."
Bây giờ người ta tụ tập lại rất c.h.ặ.t chẽ, tuy mấy đại đội xung quanh cũng không có hạng người đại gian đại ác gì nhưng Diệp Ninh tóm lại là muốn phát triển ở đây lâu dài, chuyện tốt như gác xà nhà mà còn không ăn mừng một chút thì vừa đìu hiu không nói, một số người có ý đồ xấu xa có thể còn vì không được hưởng chút lợi lộc nào mà nảy sinh ác niệm đấy.
Không nói gì khác, sau này trên núi này nuôi lợn nuôi gà rồi, người ta tùy tiện đi đâu mua gói thu-ốc chuột vứt lên núi là đủ để làm cô ghê tởm ch-ết đi được rồi.
Diệp Ninh nghe lời giải thích của Chu Tân Văn, nhận ra việc gác xà nhà là một việc lớn ở địa phương.
Cô tuy chưa từng đích thân trải qua nhưng cũng đã từng thấy không ít người về quê làm chăn nuôi và trồng trọt trên mạng, vì không làm tốt quan hệ với người dân địa phương nên bị người ta ném thu-ốc độc xuống ao cá này nọ.
Diệp Ninh cũng không quan tâm chút chi phí này, liền mỉm cười gật đầu:
“Đã là quy củ thì tự nhiên phải ăn mừng thật linh đình!
Còn phải làm phiền chú Chu nói cho cháu biết, việc gác xà này có những quy tắc gì ạ?"
Chu Tân Văn thấy Diệp Ninh nghe lọt lời mình nói, lập tức phấn chấn hẳn lên, thao thao bất tuyệt giới thiệu cho cô:
“Gác xà phải chọn ngày lành tháng tốt trước, trong thôn chúng tôi có người biết xem lịch vạn niên đấy, tôi bảo ông ấy chọn một ngày đẹp, theo quy tắc trước đây còn phải bày biện lễ vật tam sinh, thắp nhang đốt giấy, tế bái trời đất và tổ sư Gia Lỗ Ban, cầu mong xây nhà thuận lợi, ở được yên ổn, bây giờ thì không còn cầu kỳ như vậy nữa rồi."
“Cô cứ chọn một ngày đẹp, chuẩn bị sẵn hạt dưa, lạc, kẹo bánh, trước kia mọi người còn chuẩn bị tiền đồng nữa, nếu cô đồng ý thì cũng có thể chuẩn bị một ít đồng bạc một hai xu ném xuống dưới."
Diệp Ninh nghiêm túc ghi nhớ, vốn dĩ cô chỉ định qua đây hỏi thăm tình hình sắp xếp các hạng mục của Cố Kiêu trước, tiện thể mang quà tết cho nhà họ Cố, lại không ngờ còn có chuyện gác xà nữa.
Nhưng đây cũng không phải là chuyện gì lớn, Diệp Ninh gật đầu:
“Không thành vấn đề, những thứ này lát nữa cháu sẽ đi chuẩn bị, làm phiền đội trưởng Chu tìm người xem giúp cháu một ngày lành nhé."
Chu Tân Văn xua tay nói:
“Cũng không cần phiền phức thế đâu, tôi thấy cô thế này là định vào thôn phải không, cô trực tiếp đi tìm Chu Đại Hồ T.ử là được rồi, ông ấy đang ở nhà đấy, cô nếu không biết chỗ thì bảo tiểu Linh dẫn cô đi, bảo ông ấy tính cho cô một ngày."
Biết chỗ là được rồi, bọn Chu Tân Văn đang vội lên núi làm việc, căn nhà này tuy chỉ còn thiếu gác xà nữa thôi nhưng Diệp Ninh yêu cầu cao, mặt đất trong phòng và tường trong ngoài đều phải có một lớp xi măng dày phủ lên, còn không ít việc phải bận rộn nữa.
Khi Diệp Ninh đến nhà họ Cố thì Cố Kiêu đã đi lên trấn trông coi việc xây dựng nhà xưởng rồi, kể từ khi số thép anh mua ở thành phố được vận chuyển đến công trường, trên công trường liền có không ít người đi loanh quanh soi mói.
Thép với tư cách là vật liệu xây dựng, cho dù là những mẩu thép thừa mà đội trưởng đội thi công dùng còn sót lại, đem đến trạm thu mua phế liệu cũng có thể bán được không ít tiền.
Sợ một số người già và trẻ nhỏ trên trấn trộm thép của công trường nên hiện tại phần lớn thời gian Cố Kiêu đều túc trực ở công trường.
Một công việc lớn như vậy, bọn đội trưởng đội thi công cũng không nỡ ở suốt trong nhà khách, may mà mảnh đất Diệp Ninh mua rộng, họ dứt khoát dùng những tấm ván gỗ bị loại ra trên công trường dựng một vòng lán làm việc ở chỗ đất trống chất thép.
Cố Kiêu từng đưa vịt quay và r-ượu Nhị Oa Đầu đến công trường một lần, đội thi công đồng ý lúc nghỉ ngơi buổi tối sẽ thuận tiện trông coi giúp anh, buổi tối anh mới có thể tranh thủ về nhà ngủ.
Sau khi Diệp Ninh tìm thấy Cố Kiêu ở công trường, chưa đợi cô hỏi thì đối phương đã lấy cuốn sổ mang theo bên người ra, đem những khoản chi tiêu mua vật liệu xây dựng thời gian qua cho cô xem.
