Kho Lương Thập Niên 70: Cửa Vàng Nối Hai Thế Giới - Chương 133

Cập nhật lúc: 17/04/2026 08:05

“Mặc dù đội thi công đều được coi là người mình, nhưng chuyện tôi mua một con lợn về thì tốt nhất vẫn đừng để quá nhiều người biết."

Nghe giọng nói cố tình hạ thấp của Diệp Ninh, không biết Chu Tân Văn đã thầm bổ sung thêm cái gì trong lòng, tóm lại là ông cũng không hỏi thêm gì nữa, quay đầu gọi con trai cháu trai cùng với những người trẻ tuổi đáng tin cậy trong thôn, vác đòn gánh đi theo cô lên núi.

Đều là người trong thôn, ngoài dịp Tết cả thôn g-iết lợn chia thịt thì những người này lấy đâu ra cơ hội thấy nhiều thịt như vậy chứ, cháu trai Chu Tân Văn mấy ngày nay cũng hay chào hỏi Diệp Ninh, vì là bạn cùng lứa nên anh ta cũng không câu nệ như những người khác trong nhà, thấy bụng gà trong giỏ tre đều được mổ ra, anh ta còn tò mò dùng tay gạt qua một chút.

Vừa nhìn một cái anh ta liền không kìm được mà trừng lớn mắt:

“Bộ lòng trong bụng những con gà này đều không còn nữa rồi, chắc chắn là người g-iết gà giúp đã lén giữ lại rồi!"

Chương 113 “Nhờ người địa phương giúp đỡ? Có được không...

Diệp Ninh nhìn vẻ mặt đầy phẫn nộ của anh Chu, mỉm cười giải thích:

“Bộ lòng gà đó tôi đã đưa cho người g-iết gà giúp coi như tiền công rồi."

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, cháu trai Chu Tân Văn gãi gãi đầu:

“G-iết gà cũng không phải việc gì quá khó khăn, làm gì mà phải tốn tiền thuê người g-iết chứ, cứ mang về thôn, bà nội tôi và mọi người một lát là dọn dẹp xong xuôi rồi."

Anh Chu có chút tiếc nuối, mề gà và lòng gà này mà xào với chút dưa củ cải, gừng muối thì chẳng biết ngon đến mức nào nữa, nhiều gà thế này thì bộ lòng dọn dẹp ra cũng phải được hai đĩa lớn rồi.

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói:

“G-iết gà vặt lông cũng là việc cực nhọc, bà Vạn và mọi người nấu cơm cho hơn một trăm người đã đủ mệt rồi, tôi nghĩ là đừng tăng thêm gánh nặng cho mọi người nữa."

Dù sao cũng là đồ của Diệp Ninh, dân làng cũng biết cô là người có tính tình hào phóng nên không nói gì thêm.

Mấy người chia làm hai người một nhóm, khiêng giỏ tre đi xuống núi, Diệp Ninh chỉ phụ trách xách b.úp bê và bánh kẹo.

Nhóm anh Chu vừa nhìn thấy đồ vật Diệp Ninh cầm trong tay là biết ngay đây là quà cô chuẩn bị cho nhà họ Cố.

Mặc dù thời gian này gia đình mình cũng nhận được không ít lợi ích nhưng anh Chu vẫn cảm thấy cái thằng nhóc Cố Kiêu này số tốt thật, lại có thể bắt liên lạc được với nhân vật như Diệp Ninh, trong lúc mọi người đều đang khom lưng khổ cực sửa đường thì đối phương đã có thể đi theo người quen của Diệp Ninh ra ngoài chạy xe rồi, sao anh ta lại không quen biết được quý nhân như vậy chứ.

Sau khi trở về thôn, Diệp Ninh chỉ huy người nhà họ Chu chuyển thịt trong giỏ vào nhà họ.

Vạn Mạch Hương và mọi người làm việc rất chu đáo, sau khi thịt được chuyển đến, không cần Diệp Ninh dặn dò gì thêm, họ đã vội vàng xử lý bộ lòng lợn.

Vạn Mạch Hương nói với Diệp Ninh về sắp xếp buổi trưa:

“Nhiều lòng như vậy, buổi trưa chúng ta sẽ ăn canh lòng lợn, tôi xào thêm món rau xanh nữa chắc cũng hòm hòm rồi."

Diệp Ninh cúi người đem sườn để riêng vào giỏ tre, chuẩn bị mang về nhà họ Cố ăn dần:

“Được ạ, tay nghề nấu nướng của bà Vạn rất tốt, mấy món thịt này bà cứ nhìn mà sắp xếp, nếu lòng không đủ thì bà lại xào thêm thịt cho mọi người, chẳng phải đội trưởng Chu đã nói rồi sao, chỗ việc còn lại chỉ cần ba bốn ngày nữa là xong rồi, chỗ thực phẩm này đủ cho mọi người ăn đến lúc xong việc rồi."

Biết Diệp Ninh định mang sườn về nhà họ Cố ăn buổi tối, Vạn Mạch Hương lập tức cầm d.a.o bầu cắt cho cô thêm một miếng thịt ba chỉ lớn nữa:

“Bây giờ thời tiết mát mẻ rồi thịt để được lâu, cái xương này thì có gì ngon đâu, xách miếng thịt này về mà ăn, miếng thịt này ba chỉ rõ rệt, xào tỏi xanh là thơm nhất đấy."

Thịt mình tự bỏ tiền ra mua nên Diệp Ninh cũng không khách sáo, cô thích ăn sườn không thích ăn mỡ là thật nhưng nhà họ Cố chẳng phải vẫn còn những người khác sao, một con lợn lớn như vậy, cô giữ lại một miếng thịt để mình ăn cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Sợ Diệp Ninh không đủ sức nên Vạn Mạch Hương còn bảo con dâu cả giúp đối phương chuyển thịt và sườn vào sân nhà họ Cố.

Diệp Ninh không phải là người không làm gì cả, Chu Thuận Đệ đang thu gom sỏi ở chân núi, Cố Linh thì đi học rồi, cô tự mình xắn tay áo lên xoa muối ướp phần lớn thịt và sườn, chỉ để lại phần sườn và thịt ăn buổi tối.

Nhờ những thứ Diệp Ninh mua về mà buổi trưa hôm nay những người trong đội thi công cũng được ăn một bữa ra trò, nguyên hai thùng canh lòng lợn lớn, vì lời dặn của Diệp Ninh nên sau đó Vạn Mạch Hương còn làm thêm món ngồng cần xào thịt nạc.

Các công nhân trong đội thi công ngồi vây quanh trong lán trên lưng chừng núi, ăn uống đến mức miệng đầy mỡ.

Nhóm thím Trần giúp Diệp Ninh c.h.ặ.t cành cây và cọc tre cảm thấy tiền công mình nhận được đã rất cao rồi nên lúc đầu không nỡ đến ăn cơm cùng đội thi công.

Cuối cùng vẫn là Diệp Ninh nói thêm vài suất ăn chẳng đáng là bao thì họ mới chịu theo Vạn Mạch Hương và mọi người ăn cơm ở nhà họ Chu.

Cuộc sống của mấy nhà họ đều rất eo hẹp, người già trẻ nhỏ một năm cũng chẳng được ăn thịt mấy lần, hôm nay lấy cơm xong họ đều không ăn ngay mà nói một câu trong nhà có chút việc rồi bưng bát cơm vừa lấy được chạy về nhà.

Diệp Ninh biết họ muốn mang đồ ngon về cho người nhà cùng ăn nên cũng không nói gì, chỉ cần không làm trễ nải công việc thì những chuyện nhỏ nhặt này đối với cô cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Trong khi phía Diệp Ninh đang yên bình tốt đẹp thì bên phía Vưu Lợi Dân lại gặp phải tình huống.

Vì buôn bán tốt nên sau khi bán hàng ở chợ trung tâm được hai ngày, sáng sớm ngày thứ ba nhóm Vưu Lợi Dân lại đến ban quản lý chợ để thuê gian hàng.

Tuy nhiên lần này quá trình thuê gian hàng không được thuận lợi như lần trước, rõ ràng bọn họ đã là một trong những nhóm đến sớm nhất, Vưu Lợi Dân nghĩ bụng họ đã bán hàng ở chợ được hai ngày rồi, ít nhiều gì cũng coi như có khách quen rồi, nhưng ngay khi ông đề nghị muốn thuê tiếp năm ngày gian hàng cũ thì nhân viên quản lý lại đanh mặt nói với ông:

“Không được, gian hàng các anh thuê trước đó đã có người thuê mất rồi, hiện tại các anh muốn thuê tiếp thì chỉ có thể chọn trong mấy gian hàng còn lại này thôi."

Vưu Lợi Dân và Cố Kiêu ghé đầu nhìn thì thấy những gian hàng còn lại đều nằm ở tít bên trong chợ, hơn nữa còn sát cạnh nhà vệ sinh của chợ.

Cái chợ này người qua kẻ lại tấp nập, gian hàng cạnh nhà vệ sinh đều có thể ngửi thấy mùi hôi thối, gian hàng như vậy thì Vưu Lợi Dân từ tận đáy lòng là không muốn nhận.

Tuy nhiên đối phương thái độ kiên quyết, mặc cho Vưu Lợi Dân chủ động đề nghị mình sẵn sàng trả thêm chút tiền, chỉ cầu đổi một vị trí gian hàng tốt hơn một chút nhưng đối phương đều khẳng định chắc nịch là không có.

Vưu Lợi Dân thực sự không muốn bỏ ra năm mươi tệ một ngày để bày sạp ngay cạnh nhà vệ sinh, quần áo của họ vốn dĩ vì giá bán đắt nên không dễ bán như những loại quần áo giá rẻ trong chợ, quần áo tốt như vậy nếu bị ám mùi nhà vệ sinh thì đừng nói là khách hàng chê bai mà ngay cả chính họ trong lòng cũng thấy không thoải mái.

Vưu Lợi Dân vốn đã không hài lòng với phong cách làm việc của chợ trung tâm, cậy vào lưu lượng người qua lại tốt mà ban quản lý tự tiện tăng giá, vốn dĩ tiền thuê năm mươi tệ một ngày đã rất cao rồi, tối hôm qua lúc họ dọn sạp thì nhân viên ở đây còn đòi họ mười tệ tiền phí dọn dẹp.

Vốn dĩ lúc đó mười tệ đó Vưu Lợi Dân đã không muốn đưa rồi, sạp của họ bán quần áo, thứ duy nhất có thể coi là r-ác chính là hộp giấy đựng giày da, nhưng khi khách mua giày đều sẽ lấy luôn hộp giày, họ bày sạp cả ngày xong thì trên gian hàng chẳng có chút r-ác nào, thật sự không hiểu nổi mười tệ tiền phí dọn dẹp này từ đâu mà có.

Lúc đó Vưu Lợi Dân nghĩ mình còn dư lại không ít hàng, chắc chắn phải bày sạp ở khu chợ này thêm mấy ngày nữa nên dù trong lòng không muốn nhưng cũng bấm bụng mà đưa.

Tuy nhiên Vưu Lợi Dân không tài nào ngờ tới được việc họ hôm nay đến sớm như vậy mà lại chẳng còn gian hàng tốt nào để chọn nữa.

Gian hàng cạnh nhà vệ sinh thì chắc chắn là không thể thuê rồi, Vưu Lợi Dân trầm ngâm một lát rồi quyết định tạm thời không bán ở chợ trung tâm nữa mà đi dạo thêm vài khu chợ khác xem có gian hàng nào phù hợp không.

Nói thì nói vậy nhưng cả một xe hàng đã kéo tới rồi, không bán ở đây thì cũng khá rắc rối, khi rời khỏi ban quản lý chợ, trong lòng Vưu Lợi Dân cũng vô cùng hối hận:

“Sớm biết thế này thì hôm trước tôi đã không tiếc mấy đồng bạc đó mà thuê liền một mạch mấy ngày luôn cho xong."

Vốn dĩ trong lòng Vưu Lợi Dân đã không thoải mái, đợi đến khi họ đi dọc đường thấy trong chợ vẫn còn không ít gian hàng để trống chưa bày biện thì lại càng cảm thấy không phải là không có gian hàng mà là nhân viên ban quản lý chợ cố tình gây khó dễ cho mình rồi.

Thị trường tiêu thụ ở Thâm Thành cũng mới khởi sắc, tuy trong thành phố có mấy khu chợ nhưng để nói về lưu lượng người qua lại cao nhất thì vẫn phải là chợ trung tâm.

Cố Kiêu nhìn dòng người đi lại tấp nập ở lối vào chợ, cúi đầu trầm tư một hồi lâu rồi kéo Vưu Lợi Dân sang một bên nói nhỏ:

“Anh Vưu, tôi thấy các khu chợ khác chưa chắc đã tốt bằng ở đây đâu, chúng ta vẫn phải cố gắng thêm chút nữa."

Vưu Lợi Dân làm sao mà không biết chợ trung tâm tốt chứ, chẳng qua không phải là không thuê được gian hàng tốt sao, nghĩ đến đây ông không nhịn được mà tức giận:

“Nhân viên quản lý đã bày rõ ra là nhắm vào chúng ta rồi, tiền thuê đắt như vậy, đã giờ này rồi mà nếu mấy gian hàng phía trước thực sự đã được thuê hết thì có thể có nhiều gian hàng còn trống như vậy không, cũng không biết là chúng ta đắc tội với mấy vị thần giữ cửa này ở đâu nữa, tiền dâng tận cửa mà không thèm lấy, cứ như hạ quyết tâm muốn làm khó chúng ta vậy."

Cố Kiêu thở dài một hơi nói:

“Đây là khoản thu của chính quyền thành phố, những người làm công chức này thuê được bao nhiêu gian hàng ra ngoài thì lương họ vẫn là lương ch-ết như vậy thôi, tự nhiên sẽ không xót tiền thuê của chúng ta đâu, có điều chúng ta đang yên đang lành buôn bán mà họ lại vô duyên vô cớ nhắm vào chúng ta thì chắc chắn là có nguyên nhân đấy, sau này phải nhờ người nghe ngóng một chút, còn về cái gian hàng này tôi có một ý tưởng không biết có được không."

Nghe Cố Kiêu nói có cách, Vưu Lợi Dân sốt sắng thúc giục:

“Đã nước đến chân rồi cậu đừng có lấp lửng nữa, có cách gì thì cậu cứ nói ra đi, được hay không thì cứ thử rồi mới biết được!"

Cố Kiêu ghé tai Vưu Lợi Dân nói nhỏ:

“Hôm qua anh không nghe thấy chủ gian hàng bên cạnh chúng ta phàn nàn sao?

Nói là người của ban quản lý chợ này chính là coi thường người ngoại tỉnh đấy, rõ ràng mọi người đều trả tiền thuê như nhau mà họ lại để những gian hàng vị trí tốt cho người địa phương, còn những gian hàng ở tít bên trong và cạnh nhà vệ sinh thì cho những người ngoại tỉnh như chúng ta thuê."

“Hôm qua có một cặp vợ chồng trẻ từ miền Nam đến bán đồ ăn cũng bị như vậy đấy, hai người họ làm nghề bánh kẹo mà bị sắp xếp vào gian hàng cạnh nhà vệ sinh, kết quả là bận rộn cả ngày mà bánh trái chẳng bán được bao nhiêu, hai vợ chồng ngồi trông sạp mà khóc một trận nức nở đấy."

“Tôi nghĩ hay là nếu tự chúng ta ra mặt không thuê được gian hàng tốt thì chi ra một ít tiền lẻ nhờ người địa phương ra mặt thuê gian hàng giúp chúng ta."

Vưu Lợi Dân gãi gãi đầu, vẻ mặt nghi hoặc:

“Nhờ người địa phương giúp đỡ?

Có được không?

Kẻo đến lúc đó lại bị người ta lừa mất."

Cố Kiêu lại nói:

“Người ta nói có tiền mua tiên cũng được, chỉ cần chúng ta chịu chi tiền thì việc này có gì khó đâu, tôi thấy cái chợ này cũng không nói là không cho phép người ta thuê gian hàng rồi lại cho thuê lại mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.