Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 281
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:07
“Ngày hôm sau, Đào Bồi Thắng lái xe đưa Lục Trường Chinh ra ga tàu hỏa.”
Nhìn đồng đội sải bước đi vào ga tàu, mắt Đào Bồi Thắng đỏ hoe, trong xe anh nắm c.h.ặ.t hai tay tự chạm vào nhau như cách ba người họ vẫn làm trước khi đi làm nhiệm vụ, miệng lẩm bẩm:
“Hẹp lộ tương phùng dũng giả thắng!” (Gặp nhau ở đường hẹp, kẻ dũng cảm sẽ thắng!)
Lão Lục, hãy mang theo niềm tin chung của chúng ta, tiến bước thật tốt nhé!
Vài ngày trôi qua chớp mắt, chớp mắt đã đến năm 1973.
Lục Trường Chinh ngày hôm qua đã gọi điện về nói họ đã đến Quảng Châu.
Còn nói với Tô Mạt rằng thời tiết ở Quảng Châu cực kỳ nóng, vừa xuống máy bay mọi người đều vội vàng cởi áo khoác đại y.
Thủ trưởng quân khu di chuyển, bộ đội đương nhiên sắp xếp máy bay, mọi người cũng được hưởng ké một chuyến, không cần ngồi tàu hỏa thời gian dài nữa.
Người ta thường nói năm mới khí thế mới, vào ngày Tết Nguyên Đán, hai bạn nhỏ cũng mang lại bất ngờ cho Tô Mạt.
Tô Mạt đi làm về đang ngồi trên giường lò ăn cơm tối, nhìn hai bạn nhỏ chơi đùa.
Bỗng nhiên vận động viên nhí An An bò đến trước mặt Tô Mạt, giơ bàn tay nhỏ bé cho cô xem.
Tô Mạt thấy trong tay bé dường như có chút sương giá, vội vàng lấy khăn lau đi cho bé, hỏi:
“Con nghịch tuyết lúc nào thế, không lạnh à?”
An An lắc đầu, một lúc sau lại giơ bàn tay nhỏ bé cho cô xem lần nữa, lúc này Tô Mạt mới phản ứng lại, đây là dị năng của An An.
Tô Mạt có chút kinh ngạc:
“Đây là dị năng hệ băng.
An An, con giỏi lắm!”
An An gật đầu, bé đã biết băng linh căn ở đây được gọi là dị năng hệ băng.
Trước đây bé còn tưởng nơi này không có linh lực thì không thể tu luyện, không ngờ băng linh căn của bé lại biến dị, có thể hấp thụ nguyên tố băng trong không khí để tu luyện.
Bé cũng là nhờ khoảng thời gian tuyết rơi liên tục này mới nhận ra được.
Tuy nhiên tốc độ rất chậm, bé đã nỗ lực rất lâu mới chỉ có thể tạo ra một chút sương giá.
Muốn tu luyện đến mức có thể sử dụng thuật pháp thì không biết phải đợi đến năm nào tháng nào.
Bạn nhỏ Nhạc Nhạc thấy sự chú ý của mẹ đều đổ dồn vào chị gái liền bắt đầu ê a, tiếc là bé bây giờ mới chỉ biết ngồi, chưa biết bò, cuống quýt không thôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Cố gắng mãi, bỗng nhiên bé gọi ra một câu “Mẹ”.
Tô Mạt sững người, vội vàng nhìn qua hỏi:
“Nhạc Nhạc, con nói gì cơ?”
“Mẹ!”
Lần này cậu nhóc gọi cực kỳ rõ ràng.
Tô Mạt vui mừng khôn xiết, vội vàng bế Nhạc Nhạc lên hôn một cái, khen ngợi:
“Nhạc Nhạc cũng giỏi lắm!”
Nhạc Nhạc lập tức cười nắc nẻ, để lộ hai chiếc răng sữa nhỏ trắng nõn.
An An thầm bĩu môi, đứa em ngốc này vậy mà đã học được cách tranh sủng rồi.
Thực ra bé đã học được cách gọi lâu rồi, chỉ là hơi ngại không muốn gọi ra miệng thôi.
Thôi thì nhường cái vị trí đầu tiên này cho đứa em ngốc đi, để nó vui vẻ một chút.
Tô Mạt trêu chọc Nhạc Nhạc một lát rồi hỏi An An:
“An An, con có biết nói không?”
Nhạc Nhạc đã biết nói rồi, theo lý thì An An nên học nhanh hơn mới đúng.
An An lắc đầu, bé đã thử lúc không có người rồi, rất khó để phát ra âm thanh chính xác.
Chủ yếu là ngôn ngữ trước đây của bé hoàn toàn khác với nơi này, bé cũng phải nghe một thời gian mới dần hiểu được ý nghĩa của những lời này, còn để nói thì vẫn phải học thêm.
“Chắc là cổ họng chưa phát triển hoàn thiện, không vội, cứ từ từ thôi, con còn nhỏ mà.”
Tô Mạt nói.
An An làm việc gì cũng sớm, cô sợ bé thấy Nhạc Nhạc biết gọi người rồi nên nôn nóng muốn nói mà làm hỏng giọng nói.
An An gật đầu, khuôn mặt non nớt lại đi kèm với một bộ mặt già dặn, khiến Tô Mạt cười không ngớt.
Nhạc Nhạc thấy mẹ cười, cứ tưởng là mình chọc cười mẹ, càng để lộ răng sữa cười nắc nẻ, khiến Tô Mạt lại được một trận cười nữa.
Lục Tiểu Lan đi tới thấy ba mẹ con cười đùa thành một đoàn liền hỏi:
“Có chuyện gì mà cười vui thế ạ?
Cho cô cũng vui lây với nào.”
Vì để tiết kiệm củi lửa, sau khi Lục Trường Chinh đi Lục Tiểu Lan đã chuyển qua ngủ cùng Tô Mạt, buổi tối cũng tiện giúp đỡ Tô Mạt.
Dù hai đứa trẻ đều thông minh nhưng trẻ con bàng quang nhỏ, không nhịn được tiểu, buổi tối vẫn phải dậy xi tiểu các thứ.
Nhạc Nhạc thấy Lục Tiểu Lan tới, dang đôi tay nhỏ bé về phía bé gọi một tiếng “Cô”.
Lục Tiểu Lan vui mừng khôn xiết, vội vàng bế Nhạc Nhạc lên, la hét om sòm:
“Đại điệt t.ử của tôi thật thông minh, nhỏ xíu thế này mà đã biết gọi cô rồi, sau này chắc chắn là phi thường lắm đây.”
Chỗ họ có một cách nói là đứa trẻ càng biết nói sớm thì bộ não càng thông minh.
Tô Mạt thấy Nhạc Nhạc vậy mà còn biết gọi cô, đôi mắt thoáng qua một tia sáng.
Theo cô quan sát, Nhạc Nhạc là một đứa trẻ đầu t.h.a.i bình thường, nhưng dường như thông minh hơn hẳn những đứa trẻ sơ sinh bình thường khác, tuổi còn nhỏ mà đã rất tinh ranh.
Hơn nữa khoảng thời gian này cũng không nhận thấy Nhạc Nhạc có gì khác lạ, chẳng lẽ dị năng của Nhạc Nhạc thể hiện ở phương diện trí lực sao?
Nghĩ như vậy thì quả thật có khả năng.
An An việc gì cũng biết sớm là vì bé mang theo ký ức trước đây, nhưng Nhạc Nhạc là một đứa trẻ thuần túy, mỗi lần An An biết cái gì thì bé chưa đầy vài ngày sau đã có thể học được.
Khả năng học hỏi quả thật rất mạnh!
Để kiểm chứng xem dị năng của Nhạc Nhạc có phải ở phương diện trí lực hay không, Tô Mạt bắt đầu có ý thức dạy hai bạn nhỏ nhận biết đồ vật.
Tô Mạt học theo sổ tay nhận biết đồ vật qua hình ảnh của đời sau, vẽ rất nhiều hình ảnh, chữ số Ả Rập cũng vẽ từ một đến hai mươi.
Hằng ngày đi làm về cô lại cầm những thứ này dạy hai bạn nhỏ nhận biết đồ vật, lúc không có người thì lấy vật thật ra dạy.
Chưa đầy một tuần Nhạc Nhạc đã nhận biết được hết những thứ này, tuy chưa biết nói nhưng Tô Mạt bày đồ ra, cứ mỗi khi nói đến một món đồ nào đó là bé đều có thể chỉ ra một cách chính xác.
Tô Mạt vô cùng hài lòng, dị năng của Nhạc Nhạc chắc hẳn là “trí tuệ siêu phàm”, là một nhánh của dị năng tinh thần, nuôi dưỡng cho tốt sau này tuyệt đối là một nhân tài nghiên cứu khoa học hàng đầu.
Trước đây cô xem tiểu thuyết, những thần đồng và thiên tài nhí đó, ba tuổi biết làm thơ bốn tuổi biết làm văn, tuổi còn nhỏ mà đã có thể kiếm được mấy triệu nuôi mẹ, khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.
Giờ cô cũng có thần đồng của riêng mình rồi, nuôi dưỡng cho tốt biết đâu sau này có thể nằm không mà hưởng phúc rồi.
Dạy xong nhận biết đồ vật, Tô Mạt lại bắt đầu dạy hai đứa trẻ nhận biết các con số, Nhạc Nhạc dường như nhạy cảm với các con số hơn, nhận biết rất nhanh.
Cũng chỉ mất mười ngày bé đã nhận biết được hết từ một đến hai mươi, Tô Mạt cứ nói một con số nào đó là bé đều có thể tìm ra chính xác từ trong đống thẻ đó.
