Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 261

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:05

“Chú Trương tuổi đã cao nên không đến đơn vị hành chính nữa, được sắp xếp giữ chức quán trưởng thư viện.

Tiểu Đinh cũng được sắp xếp làm nhân viên quản lý thư viện.

Thư viện cũng sắp xếp nhà ở cho họ, Tiểu Đinh vẫn ở cùng chú Trương, có cậu ấy chăm sóc con cũng không cần lo lắng.”

Vào thời kỳ đặc biệt này, thư viện thường xuyên đóng cửa không mở cho bên ngoài vào, hơn nữa cũng chẳng có mấy ai đến, chức vụ quán trưởng này tương đương với ngồi ghế lạnh thôi.

Trương Chấn lại rất vui lòng.

Ông đã làm cán bộ cả nửa đời người, giờ có công việc nhàn hạ lại mỗi ngày được đọc sách thế này thực sự là quá phù hợp với ông.

“Cha, hai người ở cùng một chỗ sao ạ?”

“Không ở cùng một chỗ nhưng cũng không xa lắm, có xe buýt đi tới được.”

“Hai ngày nữa bác cả con sẽ đến Dương Thành họp, lúc đó sẽ đến tìm cha mẹ.

Bên này mọi chuyện đều tốt, con đừng lo lắng.

Thời tiết bên này ấm áp lắm, chẳng lạnh chút nào đâu.”

“Cha ơi, bên đó ấm áp thật nhưng vào đông cũng nhanh lắm.

Quần áo và chăn bông mùa đông cha phải chuẩn bị sớm nhé.

Cha xem bên đó có tiện mua không?

Nếu không tiện thì con sẽ làm ở công xã rồi gửi sang cho cha.”

Hồi nhỏ Tô Mạt từng ở Dương Thành vài năm nên cô biết ở đó sáng mặc áo ngắn tay, chiều mặc áo bông là chuyện thường tình.

“Con yên tâm, những thứ này bác cả con đã sai người chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.”

Tô Mạt thầm giơ ngón cái khen ngợi Tô Đình Đức, đúng là bác cả của cháu!

Lúc này Tô Mạt nghe thấy phía Tô Đình Khiêm dường như có tiếng người nói chuyện, lát sau Tô Đình Khiêm liền nói:

“Mạt Mạt, có một đồng chí đang gấp cần gọi điện nên cha cúp máy trước đây.”

“Mọi chuyện ở đây đều tốt, con đừng lo, lát nữa cha sẽ viết thư cho con.”

Nói xong liền cúp máy.

Tô Mạt:

...

Cô còn chưa kịp hỏi địa chỉ nữa, muốn gửi đồ cho họ chắc phải đợi mười ngày nửa tháng sau khi nhận được thư mới được.

Vì hôm qua không phát hiện ra có đồ cổ hay tranh chữ gì nên Tô Mạt đoán rằng ở những vị trí khác trong sân đó có thể vẫn còn chôn rương khác, nên định hôm nay tìm cơ hội đến thăm dò tiếp.

Kết quả sáng sớm lúc đi qua con đường đó cô phát hiện căn nhà cấp bốn mà trước đó cô từng nấp đã có mấy chàng thanh niên dọn vào ở rồi.

Tô Mạt cảm thấy hơi tiếc nuối, nơi này đã có người thì cô sẽ không đến nữa.

Vị trí của căn nhà cấp bốn kia chỉ cần leo lên mái nhà là có thể nhìn rõ mồn một tình hình trong sân.

Chỉ là tiền tài bất nghĩa thôi, không cần thiết phải quá mạo hiểm.

Tô Mạt cũng từng nghĩ xem có nên nói chuyện này cho Canh Trường Thanh để ông ấy điều tra xem sao, biết đâu lại bắt được thóp gì của La Viễn.

Nghĩ lại thấy thôi bỏ đi.

La Viễn đã dám chôn đồ ở đây thì chắc chắn sẽ không để lại bằng chứng trực tiếp.

Ngay cả khi bị đào ra thì số đồ đó cũng hoàn toàn có thể đổ lên đầu chủ nhà cũ.

Con đường này lúc đầu không hề hẻo lánh, trái lại nơi đây trước kia vốn là nơi sinh sống của những gia đình giàu có ở huyện Thanh Khê.

Tuy nhiên phần lớn chủ nhà ở khu này đã qua đời vào thời kỳ đầu của phong trào.

Trước đây cũng có người dọn vào ở, nhưng sau khi xảy ra một số sự kiện bất thường thì nơi đây trở nên trống rỗng và dần dần hoang phế.

Bây giờ lũ sói đang nắm quyền, số đồ đó nộp lên trên nói không chừng lại rơi vào tay kẻ xấu nào đó, thà rằng cô cứ thu giữ lấy, đợi sau này thời thế ổn định rồi phản hồi lại cho huyện Thanh Khê để sửa cầu làm đường, cải thiện kinh tế địa phương.

Tô Mạt vừa đi ngang qua không lâu thì có một chàng thanh niên trèo lên mái nhà, giả vờ như đang ngắm cảnh, âm thầm quan sát tình hình trong sân nhỏ.

Thấy không có gì bất thường anh ta đang định xuống.

Bỗng nhiên anh ta khựng lại, nhìn kỹ thì ở vị trí góc tường đúng là có gì đó không đúng.

Tô Mạt tuy đã phục hồi phần lớn nhưng phần Liễu Bình đã đào cô không hề giúp che đậy cho cô ta, nếu không chẳng phải là đang nói cho người khác biết sau khi Liễu Bình đi thì lại có người khác ghé thăm hay sao.

Chàng thanh niên đó vội vàng xuống dưới, nói chuyện với một người có vẻ là thủ lĩnh.

Thủ lĩnh vội vàng chạy qua xem, đúng là có hai chỗ có dấu vết từng bị đào bới.

Người thủ lĩnh sợ hãi toát mồ hôi lạnh, vội vàng báo cáo chuyện này lên trên.

Tâm phúc của La Viễn lại vội vàng báo cáo lại cho La Viễn.

La Viễn nghe xong vừa giận vừa cuống, bao nhiêu năm qua vẫn yên lành, sao người mới rời đi mấy ngày đã xảy ra chuyện rồi?

Chẳng lẽ nơi đó đã bị ai nhắm trúng từ sớm, chỉ chờ ông ta rút người đi thôi sao?

Nhưng nghĩ lại thấy không đúng, nếu thật sự bị nhắm trúng thì không thể chỉ đào hai chỗ.

La Viễn suy đi tính lại, bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó bèn vội vàng về nhà.

Tìm thấy Liễu Bình, La Viễn liền hỏi dồn dập.

Liễu Bình không chống đỡ nổi đành phải khai ra sự thật.

Liễu Bình cũng hận thấu xương, rõ ràng lão già này nói trong vòng một hai tháng tới đừng có sai người quay lại cơ mà, sao lại nuốt lời, phái người về sớm thế.

Chỉ còn một bước nữa thôi là cô ta có thể đào được đồ rồi ly hôn với lão già này.

Rõ ràng cô ta đã bàn bạc kỹ với người nhà rồi, định tối nay hoặc tối mai sẽ đi đào đồ ra.

Giờ thì bại lộ rồi, chẳng phải số cực khổ cô ta phải chịu đều là vô ích sao?

Liễu Bình đã nếm đủ đắng cay nên cũng chẳng thèm giữ thể diện nữa, đã về nhà mẹ đẻ kể hết chuyện La Viễn bạo hành gia đình và có sở thích quái đản.

Người nhà xót cô ta nên đều tán thành việc ly hôn.

Nhưng bản thân Liễu Bình không cam tâm, tình cờ nghe được bí mật đó nên mới định hợp tác với người nhà âm thầm đào đồ đi.

Quyền và tiền, cô ta kiểu gì cũng phải được một thứ chứ?

Giờ thì chẳng còn gì nữa rồi!

Liễu Bình tức giận quá mức, cái tính cố chấp lại trỗi dậy, bắt đầu ăn nói không kiêng nể.

“La Viễn, tôi nói cho ông biết, số đồ đó ông phải chia cho tôi một nửa, nếu không tôi sẽ đi tố cáo ông.

Trong tay tôi có đầy rẫy bằng chứng, một khi tôi đi tố cáo thì việc ông phải ăn kẹo đồng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

Ánh mắt La Viễn tàn nhẫn, lạnh lùng hỏi:

“Cô có bằng chứng gì?”

“Nhiều lắm, tôi nói cho ông biết, không chỉ trong tay tôi có mà trong tay người nhà tôi cũng có.

Sau này ông còn dám động vào một ngón tay tôi nữa thì chúng tôi sẽ giao bằng chứng cho Canh Trường Thanh để ông ấy tiêu diệt ông.”

Vừa nghe thấy ba chữ “Canh Trường Thanh”, ánh mắt La Viễn trở nên âm độc vô cùng.

Ông ta không bao giờ ngờ được rằng mình lại bị một kẻ chỉ trạc tuổi con trai mình dồn vào bước đường cùng như con ch.ó mất nhà như thế này.

Những người trước đây thuộc phe cánh của ông ta giờ đã có rất nhiều kẻ quay sang đầu hàng Canh Trường Thanh rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.