Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 258
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:04
“Con trai mình có bao nhiêu năng lực thì ông ta biết rõ, năng lực bình thường, gan dạ lại không lớn, nếu không có người dắt tay thì chỉ dựa vào bản thân, thành tựu cả đời này cũng chỉ có hạn.”
Ông ta mới đi có mấy ngày, sao lại ly hôn rồi?
Vậy thì mọi tính toán của ông ta chẳng phải đều đổ sông đổ biển hết sao.
“Bà này, tôi đã nói rồi, nhà mẹ đẻ Tiểu Lan có thế lực, tốt cho con trai mà, sao bà lại không hiểu nhỉ?”
Dương Hữu Bình tức điên người, tưởng là Phương Xuân Phương xúi giục hai đứa ly hôn.
“Nếu không phải để cứu ông thì tôi có để chúng nó ly hôn không?”
Phương Xuân Phương cũng tức giận.
“Cứu tôi?”
Dương Hữu Bình càng mờ mịt hơn.
Phương Xuân Phương kể lại chuyện nhà họ Lục tìm đến nhà, dùng tính mạng của Dương Hữu Bình ra đe dọa:
“Tôi không đồng ý ly hôn, chẳng lẽ để ông đi ăn kẹo đồng à?”
Nghe xong Dương Hữu Bình im lặng, chuyện của ông ta theo lý là không đến mức nghiêm trọng như vậy, nhưng nếu Lục Chiến Chinh nhất quyết muốn hại ông ta thì cũng có khả năng.
Dù sao hai người có bằng chứng trực tiếp kia đều bị kết án lao cải mấy năm.
Hiện giờ ông ta nhất thời cũng không chắc chắn được trong tay Lục Chiến Chinh liệu có bằng chứng gì hay không.
Ông ta dù có cẩn thận đến mấy thì bao nhiêu năm qua ít nhiều cũng sẽ có chút dấu vết để lại.
Dương Hữu Bình trở nên suy sụp, Lục Bá Minh ở Công xã Hồng Kỳ danh tiếng khá lớn, tư cách con người ông ấy ông ta cũng có nghe qua, chướng mắt những chuyện như vậy là rất bình thường.
Lúc đầu ông ta cũng chướng mắt, nhưng nếm mùi ngọt vài lần rồi cũng mặc nhiên làm theo.
Sống trong thùng thu-ốc nhuộm lớn, ai mà chẳng bị dính chút màu sắc chứ?
“Thôi bỏ đi, cứ hoãn lại một chút, sau này tính sau.
Tiểu Lan với Cảnh Minh vẫn còn tình cảm với nhau mà, đợi sau này chuyện lắng xuống rồi tái hôn cũng được.”
Phương Xuân Phương cười khẩy:
“Tôi thấy cuộc hôn nhân này chính là con ranh Lục Tiểu Lan đó muốn ly hôn đấy, người ta đã đề phòng chúng ta từ lâu rồi.”
Phương Xuân Phương kể cho Dương Hữu Bình nghe chuyện mấy lần bảo Lục Tiểu Lan mang quà về nhà mẹ đẻ mà cô đều không mang.
Dương Hữu Bình suy nghĩ một lát rồi xua tay:
“Có lẽ cô ấy không dám mang, thôn Lục Gia dù sao cũng là vùng nông thôn, lần nào cũng mang nhiều quà như vậy thì quá phô trương.”
“Hai cha con ông đúng là chẳng hiểu gì về đàn bà cả.
Chuyện mang quà về cho nhà mẹ đẻ thì sợ gì phô trương?
Chỉ hận không thể để càng nhiều người biết càng tốt, để chứng tỏ mình ở nhà chồng sống tốt.
Nó nếu không đề phòng thì sao lần nào cũng không mang?”
“Thôi, không nói chuyện này nữa, tình hình thế nào sau này tự khắc sẽ biết thôi.”
Dương Hữu Bình xua tay, sau đó hạ thấp giọng hỏi:
“Trong nhà hiện giờ còn bao nhiêu tiền?”
Phương Xuân Phương giơ một ngón tay ra, ý là có một vạn tệ.
Dương Hữu Bình gật đầu, cũng xấp xỉ mức ông ta dự tính.
Có số tiền này là đủ cho cả nhà sống rất tốt rồi.
Sau này sự nghiệp của con trai cần dùng sức cũng có tiền mà đưa ra.
“Tiền thì giấu cho kỹ, sau này tôi sẽ chăm chỉ làm việc, ngoài tiền lương ra sẽ không còn nguồn thu nào khác nữa.”
Dương Hữu Bình nói.
“Khoảng thời gian này chúng ta đều phải khiêm tốn một chút.
Số quà còn lại thì để lại cho nhà mình dùng, phía Lợi Mẫn cũng đừng gửi nữa.
Số tiền cha để lại cho tôi cũng tiêu gần hết rồi, sau này nguồn gốc tiền sẽ khó mà giải thích được.”
Cha của Dương Hữu Bình cũng có chút bản lĩnh, lúc qua đời còn để lại cho ông ta một quyển sổ tiết kiệm gần hai nghìn tệ.
Số tiền này ngoại trừ hai vợ chồng họ thì không có bất kỳ ai biết.
Bao nhiêu năm qua thỉnh thoảng ông ta cũng nhận quà của người khác, thỉnh thoảng cũng tự mình mua một ít, cứ trà trộn như vậy thì nguồn gốc sẽ rất khó tra ra.
Những người cùng hội cùng thuyền thấy ông ta như vậy cũng yên tâm, người khác có muốn tra thì ông ta cũng có nguồn gốc giải thích hợp lý.
“Cha chồng của Lợi Mẫn thế nào rồi?”
Phương Xuân Phương có chút lo lắng, phía nhà họ Lục bên này đã ly hôn rồi, chỉ còn lại phía bên kia thôi, mắt thấy sắp khởi sắc lại xảy ra chuyện này.
Dương Hữu Bình xua tay:
“E là lần này có thoát thân được cũng phải nguyên khí đại thương rồi.”
“Chúng ta cứ sống những ngày bình yên hai năm rồi tính tiếp, đợi sau này chuyện lắng xuống rồi mới tính toán.”
Phương Xuân Phương gật đầu, lão già và con trai đều có lương, trong nhà lại còn giấu một khoản tiền lớn, ngày tháng sẽ trôi qua rất tốt.
Thấm thoát lại trôi qua thêm mấy ngày, ngoài việc thỉnh thoảng bị người ta chỉ trỏ vài cái, cuộc sống của Lục Tiểu Lan lại rất thoải mái.
Mỗi ngày cùng Tô Mạt đi làm, rồi lại cùng nhau tan làm.
Về đến nhà lại cùng nhau lên núi thu hoạch vụ thu, ngày tháng trôi qua hết sức dễ chịu.
Mới có mấy ngày mà sắc mặt cả người đã hồng nhuận hẳn lên.
Lúc đầu Lục Tiểu Lan còn có chút lo lắng Phương Xuân Phương sẽ đến hợp tác xã cung tiêu tìm cô gây rắc rối, cũng đã sớm nghĩ ra đối sách, kết quả là đến cái bóng của bà ta cũng chẳng thấy đâu.
Nhà họ Dương một là lo lắng Lục Chiến Chinh trong tay có bằng chứng gì đó, hai là đang nung nấu ý định tái hôn sau này, ba cũng là muốn khiêm tốn một thời gian nên không có ai đến tìm Lục Tiểu Lan gây rắc rối.
Ngược lại Dương Cảnh Minh có mấy ngày buổi trưa lảng vảng trước cửa hợp tác xã cung tiêu, muốn thu hút sự chú ý của Lục Tiểu Lan, thấy Lục Tiểu Lan vẫn cứ lờ mình đi thì mới không đến nữa.
Khoảng thời gian này Tô Mạt mỗi ngày lên núi thu hoạch vụ thu, nhặt được không ít đồ thì chớ, năng lượng cũng hấp thụ được khá nhiều, dị năng sắp tiến tới trung kỳ cấp hai rồi.
Rau củ để giống ở khu thí nghiệm cũng đã chín và thu hoạch hạt giống rồi, Tô Mạt đem báo cáo dự án của hai mảnh đất thí nghiệm và một nửa số hạt giống thu được nộp lên trên.
Mùa đông năm nay Tô Mạt dự định nghiên cứu kỹ thuật nhân giống, nhưng lại không rõ hiện giờ có những dụng cụ thí nghiệm nào nên đã làm đơn xin lên trên, muốn đến Trạm Nghiên cứu Nông nghiệp huyện tham quan học hỏi vài ngày.
Cấp trên phê duyệt rất nhanh, vì vậy hai ngày nay Tô Mạt đều đến phía Trạm Nghiên cứu Nông nghiệp huyện.
Hôm nay lúc tan làm, vì muốn về sớm để lên núi thu hoạch vụ thu nên Tô Mạt đã đi đường tắt.
Đi ngang qua một đoạn đường hơi hẻo lánh, Tô Mạt nhìn thấy một người phụ nữ lén lén lút lút đi vào một cái sân trông khá hoang vu.
Người phụ nữ này Tô Mạt còn từng gặp qua, chính là Liễu Bình, người suýt chút nữa đã đi xem mắt với Lục Chiến Chinh.
Đối với Liễu Bình, Tô Mạt có thể nói là ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Dù sao thì kiểu người tự tìm đường c.h.
ế.t và dũng cảm như vậy là không nhiều thấy.
Tô Mạt vốn định nấp đi xem cô ta định làm gì, kết quả phía sau lại có mấy người đi tới, Tô Mạt liền không dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước.
Ngày hôm sau lúc đi làm, Tô Mạt đặc biệt lại đi con đường đó, âm thầm quan sát cái sân kia, trông không giống như có người ở.
Buổi trưa ăn cơm xong, Tô Mạt tận dụng thời gian nghỉ ngơi lại đến con đường đó, định âm thầm lẻn vào xem bên trong có gì.
