Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan Mạnh Nhất! Sau Khi Theo Quân Được Cưng Chiều Tận Trời - Chương 335
Cập nhật lúc: 27/04/2026 02:29
“Lời này của ông cụ Thẩm nói ra!”
Ai có thể có ông làm ông nội thì chắc là kiếp trước đã cứu cả dải ngân hà rồi chứ gì!
Nhưng những chuyện xảy ra tiếp theo, bọn họ cảm thấy ông cụ Thẩm có thể làm ông nội của Khương Lê, đúng thật là ông cụ Thẩm có phúc khí.
“Chào mọi người, chào mừng mọi người đến với tiệc mừng ngày trở về của cháu gái và cháu ngoại nhà họ Khương chúng tôi!”
“Chào mọi người, chào mừng mọi người đến với tiệc mừng ngày trở về của cháu dâu nhà họ Sở chúng tôi!”
Ông cụ Khương và ông cụ Sở lần lượt phát biểu.
“Khương Lê, Trì Yến là con của ái nữ Khương Hàn Yên và con rể Trì Hãn Chu của nhà chúng tôi, sau mấy mươi năm, nhà họ Khương chúng tôi cuối cùng đã tìm được bọn trẻ trở về!”
“Cũng chính thức giới thiệu với mọi người, hy vọng sau này mọi người có thể quan tâm giúp đỡ nhiều hơn!”
Vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
“Khương Lê là cháu dâu nhà họ Sở chúng tôi, vợ của Sở Vân Triệt, nhà họ Sở chúng tôi rất vinh dự khi cưới được cô bé tốt như vậy!”
Ông cụ Sở bổ sung thêm.
Chủ yếu là không thể để bị lép vế.
Khương Lê, Sở Vân Triệt và Trì Yến lần lượt lên tiếng cảm ơn, buổi giới thiệu đơn giản này coi như kết thúc!
Sau đó mọi người lại nghe thấy giọng nói của ông cụ Thẩm.
“Tiếp theo là tôi, đến tôi rồi!”
Vừa nói vừa đi lên phía trước, một tay chống gậy, một tay cầm cờ thi đua.
“Với tư cách là ông nội nuôi của Lê Lê, tôi rất vui khi có thể tận tay trao lá cờ thi đua này cho con bé!”
“Ở đây trước tiên xin chúc mừng đồng chí Khương Lê đã trở thành công dân ưu tú, tôi thay mặt tổ chức trao huân chương và cờ thi đua cho cháu!”
Mọi người thực sự kinh ngạc!
Ông cụ Thẩm đương nhiên biết họ đang nghĩ gì.
Ông hắng giọng một cái rồi tiếp tục nói.
“Đồng chí Khương Lê đã cung cấp bột cầm m-áu hiệu quả mạnh cho quân đội, cung cấp thiết bị dò tìm sự sống do chính mình nghiên cứu chế tạo cho vùng bị thiên tai, còn cung cấp gia vị cải thiện bữa ăn cho bộ đội ở Tế Thị, tất nhiên cống hiến mới nhất chính là dùng thiết bị dò kim loại để phát hiện ra mỏ vàng!”
“Nhắc đến đây, chúng tôi cũng nhân dịp này tiết lộ một chút, sẽ bổ nhiệm ông cụ Trì và Trì Hãn Chu làm cố vấn kỹ thuật khai thác khu mỏ!”
“Ha ha ha, tôi nói xong rồi!”
“Cảm ơn ông nội Thẩm!”
Ông cụ Thẩm đeo huân chương cho Khương Lê, lại trao lá cờ thi đua vào tay cô!
Rất hài lòng với thành quả sau bao ngày bôn ba của mình!
Những người khác lúc này mới hiểu ra, tại sao cô bé này lại có thể được ba ông cụ nhà họ Khương, họ Sở và họ Thẩm sủng ái đến vậy!
Nếu họ mà có một đứa cháu gái, cháu dâu hay con gái giỏi giang như vậy thì chắc hẳn phải vui mừng đến mức phát điên luôn ấy chứ.
Bất kỳ một thành tựu nào cũng là thứ mà họ không thể với tới được.
Mọi người thi nhau nói những lời khen ngợi, tán dương.
“Tiếp theo mọi người cứ tự do giao lưu, lát nữa sẽ được thưởng thức những món ăn ngon thôi!”
Ông cụ Khương bổ sung thêm.
“Chồng ơi, em hơi ngơ ngác chút!”
Khương Lê nhìn huân chương và lá cờ thi đua nói.
“Em xứng đáng mà!”
Sở Vân Triệt cưng chiều trả lời.
Hiếm khi mới có một dịp mọi người tụ họp đông đủ như thế này, ai nấy đều trò chuyện rất vui vẻ.
Khương Lê và Sở Vân Triệt dưới sự dẫn dắt của hai gia đình Sở Thiên Dật, Lâm Tuệ và Khương Hàn Tùng, Ngô Thiến Như, đã đi chào hỏi từng bàn một.
Mọi người sau khi biết về những việc làm của Khương Lê, lời khen ngợi dành cho cô lại càng không ngớt.
Hơn nữa có cơ hội được tiếp xúc với cô thì chắc chắn phải nắm bắt thật tốt.
Bất cứ gia đình nào có con cái cùng trang lứa đều muốn chúng tạo mối quan hệ tốt với Khương Lê và Sở Vân Triệt.
Đi một vòng, phải nói là khá mệt!
“Chị dâu, chị dâu, cuối cùng chị cũng bận xong rồi!”
“Cuối cùng cũng đến lượt người nhà mình rồi!”
Cái gọi là người nhà mình này đương nhiên là thế hệ cùng lứa của hai nhà họ Khương và họ Sở rồi!
“Anh cả!”
Khương Lê nhìn thấy Khương Triết Vũ liền cất tiếng gọi.
“Lê Lê vất vả rồi!”
Khương Triết Vũ khí chất thanh lãnh, cùng một kiểu với Trì Yến lúc mới bắt đầu!
Sau khi hai người trò chuyện, Khương Lê đối với những việc Khương Triết Vũ đang làm lại tăng thêm mấy phần hứng thú.
Đồng thời cũng càng thêm mong đợi vào dự án nghiên cứu khoa học mà mình sắp tham gia.
Ngoài ra còn có một người đến muộn chính là chị hai của Sở Vân Triệt - Sở Vân Nhã!
“Mẹ, Lê Lê đâu rồi, Lê Lê đâu rồi!”
Giọng nói của Sở Vân Nhã cả Khương Lê và Sở Vân Triệt đều nghe thấy!
“Chị, ở đây này!”
Sở Vân Triệt vẫy tay gọi.
“Đến đây, đến đây!”
Sở Vân Nhã dáng người cao ráo, ngũ quan thanh tú, mái tóc ngắn ngang tai, trông rất gọn gàng, lanh lẹ.
“Chào chị ạ!”
“Ái chà, Vân Triệt đúng là gặp vận may gì rồi, cô bé này xinh đẹp quá đi mất!”
“Nói cho chị nghe xem, cái thằng em tảng băng này của chị đã dùng cách gì để lừa em về tay thế!”
Sở Vân Nhã vừa nhỏ giọng hỏi, vừa không quên chào hỏi các thế hệ sau của hai nhà Khương Sở!
Khương Lê ngẩn người!
Chuyện này bảo cô phải trả lời thế nào đây?
Chẳng lẽ nói là chính mình lừa Sở Vân Triệt sao?
Cũng không phải là không được!
Thế là Khương Lê cứ sự thật mà nói!
“Em, con bé này, đúng là không nhìn ra đấy!”
“M-áu thật!
Lúc đó không bị thằng em chị dọa cho sợ phát khiếp à!”
Sở Vân Nhã tiếp tục hóng hớt.
“Cũng có một chút ạ, nhưng anh ấy đẹp trai quá mà!
Một cái đẹp trai che lấp trăm cái xấu, những thứ khác cứ thế bỏ qua hết luôn!”
Khương Lê cười nói!
“Ha ha ha, tốt, tốt, giờ chỉ còn chuyện hôn sự của anh cả là khiến người ta sầu não thôi!”
“Nhưng Lê Lê à, chị thực sự phải cảm ơn em thật nhiều, em thu phục thằng em út của chị, lại cứu mạng anh cả chị, em đâu phải em dâu chị đâu, em chính là ân nhân cứu mạng của nhà chị đấy!”
Khi Sở Vân Nhã nói những lời này, rõ ràng là nghiêm túc và chân thành hơn rất nhiều.
“Chị ơi, chúng ta đều là người một nhà mà!”
Khương Lê trả lời.
Cả gia đình đều tốt thì mỗi người mới có thể tốt được!
Cô sẵn lòng làm nhiều việc hơn cho người thân và gia đình mình.
Tất nhiên cũng phải là những người xứng đáng được giúp đỡ mới được!
“Đúng đúng, người một nhà, chị mang cho em rất nhiều quà, có mấy thứ là do chính chị nghiên cứu chế tạo ra đấy, lúc đó em dùng thử xem sao nhé!”
“Chị nói cho em nghe này, chị đã muốn ra thăm em từ lâu rồi, chao ôi, cái kỳ nghỉ này khó xin quá cơ, thế nên sáng sớm mai chị đã phải về rồi!”
