Huyền Học Đại Lão Xuyên Thành Thiên Kim Giả: Một Quẻ Tiễn Luôn Chồng Sắp Cưới Vào Tù! - Chương 295: Gậy Ông Đập Lưng Ông, Trả Lại Trí Khôn Cho Nguyên Chủ

Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:25

“Hiểu Lệ không xong rồi, bên trường học gọi điện tới, Tiểu Trí bỗng nhiên nôn ra một ngụm m.á.u lớn trong lớp, sau đó ngất đi, tôi vừa đưa nó đi khám bác sĩ nhưng không ra vấn đề gì, có phải trong nhà...” Lúc này, Phong Thắng Cường xông vào, phía sau còn có hai vệ sĩ, khiêng theo đứa cháu trai bảo bối.

Nhìn thấy mấy người Phong Chính, bước chân ông ta đột ngột dừng lại.

“Tiểu Trí!”

Tô Hiểu Lệ quay đầu, nhìn thấy cháu trai hôn mê bất tỉnh trên sô pha, lập tức hít một hơi lạnh, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, gào lên.

“Cầu xin các người tha cho Tiểu Trí đi, trả lại trí thông minh cho nó, được không?”

“Tiểu Chính, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của chúng tôi, không liên quan đến Tiểu Trí, Tiểu Trí cũng là đứa trẻ số khổ, nhưng nó tuyệt đối là đứa thông minh...”

“Cùng lắm thì chúng tôi không hợp tác với nhà họ Trịnh nữa, thím bảo con trai đem kế hoạch của họ Trịnh nói hết cho cháu...”

Phong Thắng Cường lúc này hoàn toàn hiểu ra chuyện gì, sắc mặt thay đổi kịch liệt, cũng bịch một tiếng quỳ xuống theo.

“Tiểu Trí là mạng sống của cả nhà chúng tôi, nếu nó lại biến thành bộ dạng như trước kia... cháu bảo chúng tôi sống thế nào?”

Đáy mắt Phong Chính đỏ ngầu: “Vậy con trai tôi thì sao, cứ thế bị các người chà đạp!”

Con trai ông vì hai kẻ già đầu không nên nết này mà tê liệt trên giường, hôn mê bất tỉnh, cuộc đời của nó đâu!

Ai nghĩ cho nó!

Tô Hiểu Lệ nhìn dáng vẻ lạnh lùng vô tình của ông, hoàn toàn sụp đổ tuyệt vọng, hét lên:

“Tiểu Trí sắp thi đại học rồi, các người hại nó thành ra thế này, bảo nó làm sao bây giờ, cuộc đời tươi đẹp của nó mới vừa bắt đầu!”

“Dù sao con trai mày đã như vậy rồi, chẳng lẽ mày cũng muốn trơ mắt nhìn Tiểu Trí biến thành cái dạng quỷ quái kia của nó, trơ mắt nhìn cả đời Tiểu Trí bị hủy hoại sao!”

“Các người hủy hoại Tiểu Trí, nhà họ Phong thật sự tuyệt hậu rồi, các người làm như vậy có xứng đáng với liệt tổ liệt tông không?”

“Lũ g.i.ế.c người m.á.u lạnh vô tình các người!”

Rốt cuộc là ai hủy hoại cả đời ai!

Rốt cuộc ai mới là người m.á.u lạnh vô tình?

Kẻ suýt chút nữa hủy hoại hoàn toàn phong thủy mộ tổ cũng có mặt mũi nhắc đến liệt tổ liệt tông nhà họ Phong?

Phong Đào c.h.ế.t cũng không ngờ những lời này lại có thể thốt ra từ miệng bà ta, bị sự vô liêm sỉ làm cho suýt nữa không thở nổi.

Mở mang tầm mắt rồi, thế giới này thật sự có người mặt dày vô sỉ đến thế.

Phong Chính trực tiếp tức nổ phổi, hận đến mức hai mắt sắp nhỏ ra m.á.u.

Hung hăng đá hai người một cước: “Được! Giỏi lắm!”

“Tôi sẽ khiến cho những việc làm của các người phải trả giá đắt!”

Ông nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ông sợ mình không kiềm chế được, trực tiếp băm vằm hai kẻ này ra trăm mảnh.

Ánh mắt Phong Đào âm u lạnh lẽo, trong lòng đã tuyên án t.ử hình cho hai người này.

Nếu trước đó bọn họ có lẽ còn niệm tình m.á.u mủ nhà họ Phong, chừa lại một chút đường lui.

Nhưng bây giờ... nhà họ Phong có một trăm cách khiến bọn họ sống không bằng c.h.ế.t!

“Tôi biết cô, Giang đại sư, cô là Giang đại sư kia đúng không?!” Tô Hiểu Lệ mạnh mẽ nhìn về phía Giang Nhứ, nhận ra cô.

“Cô có bản lĩnh như vậy nhất định có thể cứu cháu trai tôi! Cầu xin cô cứu nó, cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa cho cô!”

“Chúng tôi có thể đưa cả cái tứ hợp viện này cho cô, chỉ cần cô cứu cháu trai tôi, điều kiện gì chúng tôi cũng đồng ý!”

Ánh mắt lạnh lùng của Giang Nhứ rơi trên người đứa cháu trai đang hôn mê của hai người.

“Tà thuật hại người thiên lý bất dung, gặp phải phản phệ gấp bội, thần tiên đến cũng không cứu được.”

Tô Hiểu Lệ mặt như tro tàn, bỗng nhiên lại cười rít lên:

“Phản phệ cái gì? Nói cho cùng, chẳng qua là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi!”

Bà ta điên cuồng hét lên: “Chẳng lẽ bảo chúng tôi trơ mắt nhìn cháu trai biến thành kẻ ngốc? Cho dù là phản phệ, chúng tôi cũng phải buông tay đ.á.n.h cược một lần!”

“Ồ, hóa ra hai người biết.” Giang Nhứ tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống hai người này, giọng điệu đầy ẩn ý:

“Vậy vị đại sư giúp các người đổi trí kia có nói cho các người biết không, cháu trai các người vốn dĩ là mệnh cách thuận buồm xuôi gió bình an, dù gặp kiếp nạn, cũng có thể hung trung tàng cát (trong hung có cát), tự mình hóa giải, là mệnh cách tốt.”

Cái gì!

Vẻ mặt điên cuồng của Tô Hiểu Lệ đột ngột đông cứng.

Phong Thắng Cường toàn thân run lên, trên mặt hiện lên vẻ kinh hoàng khó tả.

“Cô, cô có ý gì?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Giang Nhứ nhìn thẳng hai người, từng chữ như d.a.o:

“Ý là, t.a.i n.ạ.n năm đó, cháu trai các người vốn đã dựa vào mệnh số của bản thân để gặp dữ hóa lành, nhưng nhờ phúc của hai vị, cháu trai các người mất đi một trí (trí khôn), lại trở thành kẻ trộm bị Thiên Đạo bất dung, đời này coi như hoàn toàn xong rồi.”

Cô dừng một chút, nhếch môi: “Ồ, hai người đoán xem một trí mà cháu trai các người mất đi kia, là bị ai đổi đi? Cuối cùng lại đổi cho ai?”

Ầm Đầu óc Phong Đào ong ong.

Cho nên, Phong Trác Trí vốn dĩ không sao, là có người đổi đi một trí của nó, rồi lại bảo bọn họ, đổi đi trí lực của Tiểu Thần.

Tô Hiểu Lệ như bị sét đ.á.n.h, cả người mềm nhũn, trực tiếp liệt ngồi trên mặt đất.

Cho nên, thật ra là bọn họ hại Tiểu Trí...

“Không, là tên đại sư kia, là hắn!”

“Tên súc sinh không bằng cầm thú, thứ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m! Tại sao! Chúng tôi đối xử với hắn tốt như vậy, tại sao hắn lại hại Tiểu Trí như thế!” Phong Thắng Cường hai mắt muốn nứt ra, gần như sắp ngất đi.

Cháu trai bảo bối của ông ta, vậy mà, vậy mà bị...

“Tên tạp chủng này! Không sợ bị báo ứng sao?” Tô Hiểu Lệ gào thét điên cuồng, nước mắt như mưa.

Hai anh em nhà họ Phong cười lạnh, không nói gì.

Những lời này, nên trả lại nguyên vẹn cho chính bọn họ mới thích hợp nhất nhỉ?

Nhìn như vậy, vợ chồng Tô Hiểu Lệ chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ bị lợi dụng.

Lợi dụng dã tâm tham lam của bọn họ để đối phó nhà họ Phong.

Gần như nghĩ cũng biết, vị đại sư đứng sau lưng và nhà họ Trịnh đang trộm khí vận nhà họ Phong, tuyệt đối không thoát khỏi liên quan.

Ba người xoay người rời đi.

Trước khi đi, Giang Nhứ vung tay ném ra mấy lá bùa, lại nhẹ nhàng điểm vào giữa mày Phong Trác Trí.

“Vật quy nguyên chủ.”

Tô Hiểu Lệ mạnh mẽ ngẩng đầu, mắt sáng lên.

“Chỉ là lấy lại một trí vốn thuộc về nó mà thôi, nhưng cũng không thay đổi được kết cục hôn mê vĩnh viễn của nó đâu.”

“Không cần cảm ơn, hãy gọi tôi là Lôi Phong sống.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.