Huyền Học Đại Lão Xuyên Thành Thiên Kim Giả: Một Quẻ Tiễn Luôn Chồng Sắp Cưới Vào Tù! - Chương 202: Oan Gia Ngõ Hẹp, Gặp Lại Tình Cũ

Cập nhật lúc: 27/04/2026 16:59

Giang Văn San tiễn Lâm Vãn Vãn xong mới phát hiện Giang Thần không thấy đâu, vội vội vàng vàng đi tìm.

“Không phải bảo con đi theo anh Giang Việt sao? Sao lại chạy lung tung khắp nơi thế?”

Cô dắt Giang Thần, đang định rời đi, bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt, hơi ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt sáng lấp lánh của Sở Hân Hân.

Giang Văn San lúc m.a.n.g t.h.a.i đã luôn muốn có một cô con gái, trời sinh không có sức đề kháng với mấy cục bột sữa xinh xắn, đáy lòng không nhịn được mềm nhũn, cười rộ lên.

Sở Hân Hân thấy thế, nụ cười trên mặt càng tươi hơn.

Dì xinh đẹp thích Hân Hân!

“Cô là mẹ của tiểu ca ca sao?” Giọng nói non nớt vang lên.

“Hân Hân.” Sở Cảnh Sâm gọi cô bé một tiếng.

Nghe thấy giọng nói này, Giang Văn San ngẩng đầu, đồng t.ử co rụt lại, cả người trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ.

Sở Cảnh Sâm?

Đây không phải là tên tra nam năm đó đang yêu đương ngon lành, lại không nói một tiếng đã đá cô sao?

Sở Cảnh Sâm cũng nhìn cô, đáy mắt thâm sâu u tối không nhìn ra cảm xúc gì.

Nhất thời hai người đều không nói gì.

“Hân Hân.” Một giọng nữ nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng.

Giang Văn San quay đầu, liền nhìn thấy Bạch Thư Ý.

Bạn cùng phòng đại học của cô, từng là bạn tốt.

Chỉ là, về sau, Giang Văn San phát hiện quan điểm hai người không hợp, dần dần xa cách.

Tốt nghiệp xong cũng không liên lạc nữa.

Bạch Thư Ý đỡ Sở lão thái thái đi tới, nhìn thấy khóe miệng Sở Hân Hân còn chưa kịp lau sạch vụn táo, cưng chiều giơ tay lên, lau đi.

“Lại lén ăn vụng ở bên ngoài à? Mẹ và ba không phải đều đã nói với con rồi sao? Bây giờ con phải kiểm soát ăn uống, ăn nhiều không tốt cho sức khỏe.”

Sở Hân Hân bĩu môi, quay đầu đi không nhìn cô ta.

“Không vui à? Được rồi được rồi, mẹ không nói con nữa, mẹ sai rồi còn không được sao?” Bạch Thư Ý bất lực cười cười, đáy mắt tràn đầy sự dung túng ngọt ngào.

Sắc mặt Giang Văn San hơi trắng bệch.

Ba, mẹ?

Bạn trai cũ của cô lại dan díu với bạn tốt.

Còn có con gái lớn thế này rồi?

Chẳng lẽ, năm đó Sở Cảnh Sâm chia tay với cô chính là…

Giang Văn San đột nhiên cảm thấy mình ngu ngốc thấu, vậy mà lại bị hai người này lừa xoay vòng lâu như vậy.

Nhìn biểu cảm của cô, đáy mắt Bạch Thư Ý lóe lên một tia tinh quang, trên mặt lại bày ra vẻ kinh ngạc.

“Văn San? Thật sự là cậu? Đã lâu không gặp.”

“Đây là con trai cậu sao? Trông đáng yêu thật đấy, ba của đứa bé đâu?”

Cô ta cúi đầu nhìn về phía Giang Thần, ý vị sâu xa nói.

“Mọi người đều biết cậu có con, nhưng dường như chưa bao giờ gặp ba của đứa bé? Khi nào thì dẫn anh ấy đến cho tớ và Cảnh Sâm cùng gặp mặt?”

Nói rồi, ánh mắt Bạch Thư Ý còn như có như không liếc nhìn Sở Cảnh Sâm.

Giống như đang nhắc nhở anh điều gì đó.

Giang Văn San cười lạnh: “C.h.ế.t rồi.”

“Nếu cô muốn gặp anh ấy, có thể đốt chút tiền giấy cho anh ấy.”

Nụ cười của Bạch Thư Ý cứng lại.

Sở Cảnh Sâm ngẩng đầu, nhìn cô một cái, Bạch Thư Ý lập tức nói: “Không nhắc chuyện này nữa, giới thiệu một chút, đây là con gái tớ, tên là Sở Hân Hân.”

“Hân Hân, mau chào dì đi.”

Cô ta vẻ mặt hạnh phúc, cố ý nhấn mạnh vào chữ Sở.

Giang Văn San trào phúng đảo mắt xem thường.

“Biết rồi biết rồi, con gái cô họ Sở, không cần nhấn mạnh với tôi.”

Ha ha, tra nam và trà xanh trời sinh một cặp, khóa c.h.ế.t đi nhé!

Giang Văn San dắt tay Giang Thần, trước khi đi, còn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Cảnh Sâm một cái.

Phi, tra nam.

Năm đó cô đúng là mù mắt rồi, không biết Sở Cảnh Sâm anh lại là một tên đại tra nam kinh thiên động địa như vậy.

Giang Thần ngửa đầu, nhìn cô nghiến răng nghiến lợi.

“Mẹ, mẹ cũng đau răng à?”

Giang Văn San: …

“Hóa ra, ba con đã c.h.ế.t rồi sao?”

Giang Văn San: …

Phía sau, Sở Cảnh Sâm khẽ nhíu mày, nhìn Bạch Thư Ý: “Cô đến đây làm gì?”

Biểu cảm Bạch Thư Ý cứng đờ, “Bà nội bảo em đến.”

Sở lão thái thái cười ha hả nói: “Đúng vậy, Thư Ý dù sao cũng là mẹ của Hân Hân, sao lại không thể đến chứ?”

“Hơn nữa, bà vừa mới nhờ đại sư tính rồi, hai đứa sang năm còn có thể sinh thêm cho bà một chắt trai nữa, bà thấy, hôn sự của hai đứa cũng đến lúc định xuống rồi, nếu không thì chọn ngày đính hôn cũng được.”

Bạch Thư Ý vẻ mặt vui mừng, mong đợi nhìn Sở Cảnh Sâm.

“Đại sư gì?”

Sở Cảnh Sâm vừa mới về nước, hiểu biết về Giang Nhứ cũng chỉ qua lời đồn đại của mọi người, nghe thấy lời lão thái thái, chỉ cảm thấy hoang đường.

Anh còn sẽ có một đứa con trai?

Sinh với ai? Đi đâu sinh?

“Bà nội, chuyện của cháu bà đừng lo lắng nữa.”

Thấy thái độ lạnh lùng của anh, tay Bạch Thư Ý buông thõng bên người siết c.h.ặ.t.

“Đúng, chuyện này không vội, nhưng mà, Hân Hân, thời gian này về ở với mẹ được không? Con vừa về nước, mẹ cũng đã lâu không gặp con rồi.”

“Đúng đấy đúng đấy.” Lão thái thái phụ họa.

Cháu trai cứ như tảng băng, phải chủ động tạo cơ hội ở chung mới được.

“Hân Hân, về ở với mẹ một thời gian được không?”

Hân Hân ngẩn người, khuôn mặt mũm mĩm vùi vào l.ồ.ng n.g.ự.c Sở Cảnh Sâm.

Xoắn xuýt bĩu môi.

Các bạn nhỏ khác đều rất thích mẹ, nhưng mà, đối với cô bé, so với mẹ, cô bé vẫn thích ở cùng ba hơn.

Thực ra, rất lâu trước kia, Hân Hân cũng rất thích mẹ.

Nhưng về sau, cô bé phát hiện, mẹ chỉ khi có ba và bà nội ở đó mới cười với cô bé.

Bình thường đều rất nghiêm khắc với cô bé, hơi làm sai chút gì đó sẽ mắng cô bé, thậm chí đ.á.n.h cô bé.

Nhìn biểu cảm xoắn xuýt của con gái, Sở Cảnh Sâm nói: “Con bé vừa về nước, ở với cháu quen hơn.”

Sở Cảnh Sâm có thể cảm nhận được sự xa cách của Hân Hân đối với Bạch Thư Ý.

Chỉ là, con bé bây giờ còn nhỏ, có lẽ đợi lớn lên mới hiểu được ý nghĩa của người mẹ.

Đây cũng là lý do anh vẫn luôn dung túng Bạch Thư Ý xuất hiện bên cạnh.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là…

“Lần sau muốn thăm con, nhớ gọi điện cho trợ lý Hứa trước.” Anh ngước mắt, nhìn sâu vào Bạch Thư Ý một cái.

Biểu cảm trên mặt Bạch Thư Ý gần như sắp không duy trì được nữa.

Lão thái thái nhíu mày, đang định mở miệng, Bạch Thư Ý kéo tay bà lại.

“Bà nội, Cảnh Sâm nói đúng, Hân Hân vừa về nước, là cháu suy nghĩ không chu toàn.”

“Hân Hân về cũng sắp đi mẫu giáo rồi nhỉ, cháu vừa hay có quen biết người, có thể giới thiệu Hân Hân vào đó, có muốn…” Giọng điệu cô ta có chút nôn nóng.

Nhà trẻ hàng đầu ở Kinh thị chỉ có hai cái đó.

Nếu Sở Hân Hân và Giang Thần ở cùng một nhà trẻ…

Sở Cảnh Sâm: “Không cần đâu, những việc này tôi sẽ tự xử lý.”

Nói rồi, anh bế Sở Hân Hân lên xe, trước khi đóng cửa, ánh mắt liếc nhìn vào gương chiếu hậu một cái.

Người anh nhìn là… Giang Văn San.

Bạch Thư Ý nghiến răng, cảm xúc tích tụ trong khoảnh khắc này hoàn toàn bùng nổ.

Cô ta ghen tị đến sắp phát điên rồi.

Bao nhiêu năm nay, cô ta vẫn luôn ở bên cạnh Sở Cảnh Sâm, đến cuối cùng, vẫn không bằng một lần gặp mặt của người phụ nữ kia sao!

Giang Văn San, Giang Văn San, sao lại là Giang Văn San!

Từ thời đại học, cô ta đã luôn đè đầu cưỡi cổ mình.

Lúc đó, cô ta vừa vào trường, đã được mọi người tôn làm hoa khôi, nhưng Giang Văn San vừa xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị cô cướp mất.

Căn bản chẳng ai còn nhớ đến cô ta.

Rõ ràng là cô ta tỏ tình với Sở Cảnh Sâm trước, nhưng trong mắt Sở Cảnh Sâm chỉ có Giang Văn San.

Những năm này, cô ta vất vả lắm mới đi đến bên cạnh Sở Cảnh Sâm, mắt thấy sắp đính hôn chính thức trở thành Sở phu nhân.

Giang Văn San lại xuất hiện.

Nếu để Sở Cảnh Sâm biết…

Móng tay Bạch Thư Ý cắm sâu vào trong thịt.

Không được!

Tuyệt đối không được!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.