Huyền Học Đại Lão Xuyên Thành Thiên Kim Giả: Một Quẻ Tiễn Luôn Chồng Sắp Cưới Vào Tù! - Chương 181: Âm Mưu Huyết Tế Trận Và Lời Mời Từ Nhà Họ Phí

Cập nhật lúc: 27/04/2026 14:29

Dịch Thanh: “Dạo này, vị Giang đại sư này nổi đình nổi đám, ngày khai trương, nhất định sẽ có vô số người đến ủng hộ…”

Nguyễn Nhược Ninh đã hiểu: “Đến lúc đó, chúng ta sẽ ra tay… Không chỉ có thể hủy hoại tông môn của cô ta, còn có thể khiến cô ta thân bại danh liệt!”

Trước đây, những sỉ nhục mà cô ta phải chịu đựng, đều sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!

Đáy mắt Nguyễn Nhược Ninh xẹt qua một tia tàn nhẫn, dường như đã nhìn thấy dáng vẻ của Giang Nhứ vào ngày khai trương, từ cuồng hỉ rơi xuống tuyệt vọng.

“Giang Nhứ a Giang Nhứ, mày cứ đắc ý trước đi, đến lúc đó, xem mày còn cười được nữa không!”

Mà bên kia, trên mặt Nguyễn Hùng cũng treo nụ cười đắc ý.

Ông ta nhìn về phía Tề đại sư bên cạnh, giọng điệu không giấu được sự hưng phấn: “Tề đại sư, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.”

“Chỉ đợi ngài ra tay, trận pháp Tụ Linh Đoạt Vận có thể khởi động rồi!”

Bao nhiêu năm nay, ông ta hao tâm tổn trí, cuối cùng cũng lấy được một luồng khí vận của các thế gia lớn.

Đến lúc đó, chỉ cần trận pháp khởi động, khí vận của toàn bộ hào môn Kinh Thị sẽ như sông lớn đổ về biển, toàn bộ hội tụ lại, để cho ông ta sử dụng!

Thời gian qua, sao ông ta không biết con gái mình chịu uất ức, chỉ là ngại vì kế hoạch lớn, vẫn luôn ẩn nhẫn không phát tác.

Đợi đến khi trận pháp thành công, chính là ngày Giang gia diệt vong!

Tề đại sư u ám nói: “Còn chưa vội, đồ đệ của ta và con gái ông đã chọn xong ngày, thời cơ còn chưa tới.”

Nguyễn Hùng sửng sốt, khó hiểu: “Thời cơ? Bây giờ không phải là thời cơ tốt nhất sao?”

Tề đại sư cười lạnh một tiếng: “Đặc Điều Cục, còn có đám phế vật Huyền môn kia, tuy rằng không đến mức tạo thành uy h.i.ế.p, nhưng chung quy vẫn là một rắc rối.”

Nếu lúc này mạo muội hành động, khó tránh khỏi sẽ gây chú ý.

Cho nên, chúng ta phải gây ra chút động tĩnh trước, thu hút sự chú ý của bọn họ, như vậy, kế hoạch của bọn họ mới thật sự là vạn vô nhất thất.

Nguyễn Hùng liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, vẫn là Tề đại sư ngài suy nghĩ chu đáo.”

“Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của ngài!”

Tề đại sư nghe vậy, nhếch môi, quay đầu nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, trong mắt lóe lên tinh quang giảo hoạt.

Chuẩn bị lâu như vậy, kế hoạch thật sự của bọn họ, cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi.

……

Bên kia, Giang Nhứ giải quyết xong Trương Minh, còn lại chính là công việc thu dọn tàn cuộc ở căn nhà quan tài này.

Mấy người Giang Du hộ tống dân làng xuống núi trước, cảnh sát rất nhanh đã tới nơi.

Vừa bước vào trong nhà, liền cảm thấy một luồng âm lãnh thấu xương, cho dù đã có chuẩn bị, nhưng mấy người vẫn nổi da gà toàn thân.

Cảnh sát dẫn đầu cung kính nhìn về phía Giang Nhứ: “Giang đại sư, cô nói nơi này có bốn bộ hài cốt, chúng tôi bây giờ đào lên hay là…?”

“Chờ một chút, tôi phá trận pháp này triệt để đã.”

Giang Nhứ lấy ra mấy lá linh phù, nhẹ nhàng vung lên, giấy bùa chuẩn xác rơi vào bốn góc của căn nhà.

“Rầm —”

Trong nháy mắt, cả sàn nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Bốn phía bỗng nhiên cuộn lên một trận gió âm, các cảnh sát không thể tin nổi mở to mắt, nhìn bốn bóng đen yếu ớt từ dưới sàn nhà bay lên.

Giang Nhứ nhắm mắt lại, trong miệng lẩm bẩm niệm chú, các cảnh sát kinh ngạc phát hiện, trên người cô vậy mà tỏa ra từng đợt kim quang.

Hồi lâu, cô khẽ thở dài một hơi: “Đều kết thúc rồi, đi đi.”

Vung tay lên, mở ra Quỷ Môn.

Bốn bóng đen cúi người cảm kích về phía cô, xếp hàng đi vào.

“Đây là… bốn con quỷ bị nhốt kia?”

Giang Nhứ gật đầu: “Hài cốt nằm ngay dưới lớp giấy bùa ở bốn góc, các anh có thể bắt đầu rồi.”

Các cảnh sát vội vàng gật đầu, tiếp theo là công việc của phía chính quyền, Giang Nhứ không ở lại lâu, xoay người đi ra khỏi nhà gỗ.

“Giang đại sư!” Vừa đi ra không xa, giọng nói của Đồ Tiểu Tương truyền đến.

Giang Nhứ nhìn sang, ngoại trừ người quen cũ là Đồ Tiểu Tương và Phó Minh, phía trước còn có một người đàn ông trung niên cao lớn.

Khoảng chừng năm mươi tuổi, trên người mang theo công đức chi khí nhàn nhạt.

“Giang tiểu thư hạnh ngộ hạnh ngộ, tôi là Đổng Hải, là người phụ trách của Đặc Điều Cục Kinh Thị.”

“Xin chào.” Ánh mắt Giang Nhứ khẽ động, vừa rồi, cô đã đoán được thân phận của ông ta.

Đổng Hải: “Có thể mượn một bước nói chuyện không?”

Giang Nhứ gật đầu, mấy người cùng nhau lên xe.

Đổng Hải cũng không giấu giếm, trực tiếp đưa toàn bộ tài liệu điều tra cho Giang Nhứ.

Giang Nhứ xem qua, trong mắt xẹt qua một tia hàn ý.

Quả nhiên…

“Bọn họ muốn lấy toàn bộ Kinh Thị làm vật tế?”

Cái gì!

Lấy toàn bộ Kinh Thị làm vật tế?

Phó Minh và Đồ Tiểu Tương cũng là lần đầu tiên nghe thấy những điều này, mạnh mẽ hít vào một ngụm khí lạnh.

Đám người này đều điên rồi sao!

Biết tà tu đều là kẻ táng tận lương tâm, không ngờ lại táng tận lương tâm đến mức này!

Đổng Hải nhíu mày: “Ừ, ban đầu, chúng tôi chỉ tra được có người âm thầm bố trí trận chuyển vận, đều chuẩn bị thu lưới rồi, may nhờ có Giang tiểu thư nhắc nhở, điều tra sâu hơn mới phát hiện, dưới trận chuyển vận kia, còn có một cái Huyết Tế Trận.”

Huyết Tế Trận?

Giang Nhứ nghĩ đến cái gì, cười lạnh: “Thật là dã tâm lớn.”

Đổng Hải: “Đúng vậy, trận chuyển vận kia chỉ là ngụy trang, mục đích thật sự của kẻ đứng sau, thực ra là muốn lấy vận thế và sinh cơ của toàn bộ Kinh Thị làm vật tế, cưỡng ép đoạt lấy linh lực thiên địa.”

Một khi trận pháp hình thành, chưa nói đến thực lực của kẻ đứng sau sẽ tăng tiến đến mức độ k.h.ủ.n.g b.ố như thế nào, chỉ sợ ngay cả toàn bộ Kinh Thị đều sẽ bị ảnh hưởng.

Sắc mặt Đồ Tiểu Tương khó coi: “Huyết Tế Trận không phải cần một lượng lớn âm khí oán khí làm dẫn trận sao?”

Nói xong, cô phản ứng lại.

“Chẳng trách mấy năm nay, xuất hiện nhiều ác quỷ như vậy, còn có những cái Tụ Âm Trận kia…”

Phó Minh: “Bọn họ lợi dụng những Tụ Âm Trận này để nuôi quỷ, thu thập oán khí, còn có khí vận mà bên phía Nguyễn Hùng thu thập được làm nòng cốt của trận pháp…”

Nguyễn Hùng, cha của Nguyễn Nhược Ninh?

Ánh mắt Giang Nhứ lóe lên.

Không hề bất ngờ chút nào.

Có điều, hai người này e rằng còn chưa biết, bản thân khổ tâm mưu tính nhiều năm, thực ra, chẳng qua chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của người khác.

Không, là con cờ bỏ (khí t.ử) mà thôi.

Vẻ mặt Đổng Hải ngưng trọng: “Chúng tôi đã bố trí mai phục ở bốn phía, chỉ đợi bọn họ xuất hiện, sẽ một mẻ hốt gọn.”

“Tuy nhiên, sau lưng tên tà tu kia chắc chắn là một tổ chức khổng lồ, chúng tôi đã triệu tập cao thủ của các đại Huyền môn, lần này tới, cũng là hy vọng có thể hợp tác cùng Giang tiểu thư, cùng nhau ngăn chặn âm mưu này.”

Nghe vậy, Giang Nhứ không do dự, trực tiếp gật đầu: “Đương nhiên, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp.”

Việc này quan hệ đến vận mệnh của tất cả người dân Kinh Thị, là người trong Huyền môn, cô tự nhiên không có lý do gì để khoanh tay đứng nhìn.

Hai người trao đổi phương thức liên lạc, Đổng Hải lái xe đưa Giang Nhứ xuống núi.

Chương trình cũng đã ghi hình xong, mọi người thu dọn hành lý, trở về Kinh Thị.

Về đến nhà đã rất muộn, Chương Lâm và Giang Văn Hải vẫn còn đang đợi cô. Giang Nhứ cười cười, ngồi cùng bọn họ một lát rồi mới đứng dậy về phòng nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau.

“Cảm ơn bác gái, bánh mì ngon lắm! Siêu ngon ~”

“Chị!”

Giang Nhứ vừa xuống lầu, liền nhìn thấy Giang Thần và Giang Việt hai người mặc âu phục nhỏ, thắt nơ cổ.

Vốn dĩ là cách ăn mặc nhã nhặn, lại ngồi xếp bằng trên sô pha, ôm cái bánh mì to bằng mặt mà gặm.

Giang Nhứ: ……

Cô nhìn cách ăn mặc của hai người: “Hai vị đây là?”

Giang Việt trong miệng còn nhét đầy bánh mì, nghe vậy, hàm hồ nói: “Chị, chị quên rồi à, hôm nay là tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Phí, mời chúng ta tham dự đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.