Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 975
Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:46
Bây giờ bọn họ lại vươn tay tới người Châu Châu.
Một thời gian trước, sở dĩ nhà cháu kết giao với nhà họ Hàn chính là vì đối phương lợi dụng chuyện trong tay Châu Châu có Thái Tuế, suýt chút nữa đã hại ch-ết mạng của ông cụ nhà họ Hàn."
Điền Quốc Triệu tức giận đ-ập bàn một cái:
“Thế này đúng là quá bắt nạt người khác rồi!
Cứ như một con chuột vậy, trốn sau lưng làm mấy trò lén lút thì có bản lĩnh gì chứ, thật là..."
Ông vừa nói vừa nghĩ tới điều gì đó, ngước mắt nhìn Giang Đồ:
“Thực lực của đối phương chắc chắn không bằng nhà họ Giang, vì vậy mới cần phải lén lút ra tay giấu giấu diếm diếm."
Giang Đồ gật đầu:
“Điểm này cháu và Châu Châu cũng đã nghĩ tới.
Những người ở khu tập thể có thể rà soát cháu đều đã rà soát qua, bao gồm cả những kẻ thù mà nhà họ Giang chúng cháu đã đắc tội bên ngoài trong những năm qua cũng đều đã tra xét, nhưng thực sự không tra ra được manh mối gì, đối phương trốn rất kỹ."
Điền Quốc Triệu suy nghĩ một lát rồi lại hỏi:
“Cháu tìm được đến chỗ chú chỉ là vì sự chỉ dẫn của Lâm Ba thôi sao?"
Giang Đồ lắc đầu:
“Mấy ngày nay vì chuyện ông cụ nhà họ Hàn bị trúng độc, chúng cháu lại bắt được thêm mấy tên tay sai của đối phương.
Những tên này nói giống hệt như Lâm Ba đã nói lúc trước, bảo rằng kẻ đứng sau chỉ thị bọn chúng là một người phụ nữ trung niên, chiều cao vượt quá 168cm, khi nói chuyện tuy rất cố gắng dùng tiếng phổ thông nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể nghe ra một chút giọng Đông Bắc..."
Điền Quốc Triệu đã hiểu:
“Hèn gì cháu lại tìm được tới đây.
Nếu chú là cháu thì vì sự an toàn của gia tộc, chú cũng sẽ ra ngoài rà soát những người khả nghi ngay lập tức.
Bây giờ chú đã biết chuyện xảy ra trên người cháu rồi, cháu có thể tới đây ngược lại chú lại thấy mừng.
Rà soát chú xong sớm cháu mới có thể sớm đi tìm hung thủ thực sự.
Nếu vì nghi ngờ chú nhưng lại không dám tin mà làm lỡ thời gian thì đó mới là bất lợi lớn nhất đối với bản thân cháu.
Nghề này của cháu kỵ nhất là do dự thiếu quyết đoán, làm việc gì cũng phải quyết đoán ngay lập tức, nhớ kỹ, không quyết đoán ắt sẽ gặp loạn."
Minh Châu nghe những lời này của chú Điền, cuối cùng cũng hiểu tại sao Giang Đồ cứ luôn nói chú Điền coi như là người thầy dẫn dắt cuộc đời anh rồi.
Có những chuyện chú Điền thực sự nghĩ rất thông suốt.
Giang Đồ gật đầu:
“Tuy bây giờ chúng cháu bị dẫn dắt sai hướng nhưng quay về tiếp tục điều tra cũng không muộn."
Điền Quốc Triệu gật đầu:
“Đối phương đã có ý đồ kéo chú và cô cháu xuống nước thì chắc chắn là quen biết bọn chú, cũng là người hiểu rõ cô cháu.
Cháu có thể thu hẹp phạm vi mục tiêu lại một chút.
Đúng rồi, chuyện lần này cháu tới đây tìm chú có nhiều người biết không?"
“Người khác chỉ biết cháu đi cùng Châu Châu tới Đông Bắc xem d.ư.ợ.c liệu thôi, chỉ cần không có ai theo dõi thì chắc chắn sẽ không có ai biết.
Mấy ngày nay cháu cũng đã xem qua rồi, xung quanh không phát hiện ra người khả nghi."
“Vậy nếu sau khi quay về cháu lại gặp phải người khả nghi mà bản thân cũng không thể xác định được thì có thể tìm chú.
Chú có lẽ có thể thông qua việc điều tra gián tiếp để giúp cháu loại trừ một chút."
Giang Đồ gật đầu.
Điền Quốc Triệu giơ tay vỗ vỗ vai Giang Đồ:
“Hai ngày nay vì thái độ của thằng nhóc cháu mà trong lòng chú thực sự khó chịu vô cùng.
Lúc này nói rõ mọi chuyện với cháu rồi, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn một chút rồi.
Lát nữa cháu nhất định phải uống với chú vài ly đấy nghe chưa?"
Giang Đồ ôn hòa đáp ứng, anh cũng chẳng phải đã kìm nén tâm trạng suốt mấy tháng nay, cuối cùng cũng được giải tỏa rồi sao.
“Chú Điền yên tâm, hôm nay cháu nhất định sẽ không say không về với chú."
Điền Quốc Triệu gật đầu, lại chuyển ánh mắt sang khuôn mặt Minh Châu:
“Châu Châu à."
“Dạ chú Điền, chú nói đi ạ."
“Về phần cô cháu... chú dạn mặt cầu xin cháu hãy giúp bà ấy.
Hai vợ chồng già bọn chú đã có ba mươi năm tình cảm cách mạng rồi, chú không nỡ bỏ mặc bà ấy, hễ có một chút cơ hội nào chú đều muốn thử."
Minh Châu mỉm cười:
“Chú Điền, chú đừng nói lời cầu xin gì cả, cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Yêu cầu duy nhất của cháu là nếu bệnh của cô thực sự có chuyển biến tốt, xin hãy giữ bí mật chuyện này giúp cháu.
Cháu đã không muốn vì chuyện Thái Tuế mà rước thêm nhiều rắc rối nữa rồi."
Bên nhà họ Điền vì cô Mạnh không muốn làm phiền người khác nên vẫn luôn không nói ra bên ngoài Mạnh Lan Thu mắc bệnh gì.
Vậy thì chỉ cần nhà họ Điền giữ kín bí mật, dù mình thực sự giúp chữa khỏi cho bà thì cũng sinh ra sóng gió gì lớn cả.
“Yên tâm, bất kể sức khỏe của cô cháu có thể hồi phục hay không, bọn chú tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài dù chỉ nửa chữ."
Ba người ở trong thư phòng khoảng mười mấy phút mới cùng nhau đi ra.
Khi quay lại bàn ăn, tâm trạng Điền Quốc Triệu rõ ràng rất tốt, nụ cười hào sảng lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Nhìn thấy trạng thái này của ông bạn già, Mạnh Lan Thu cũng biết lúc này trong lòng Điền Quốc Triệu đã không còn vướng bận gì nữa rồi.
Bà mỉm cười, yên tâm hơn rất nhiều.
Minh Châu thấy bát canh của Mạnh Lan Thu đã uống hết thì lại múc thêm cho bà một bát nữa, còn cho thêm một cái đùi gà đã hầm rất mềm.
“Tới đây cô Mạnh, cô uống thêm bát nữa đi ạ."
Mạnh Lan Thu xua xua tay:
“Bác sĩ nói tình trạng hiện tại của cô không thích hợp ăn nhiều, vì vậy các cháu..."
“Không sao đâu ạ, canh nấu bằng nước Linh Tuyền sẽ không gây ra bất kỳ gánh nặng nào cho dạ dày của cô đâu.
Chỉ cần cô không thấy no hay vẫn muốn ăn thì cứ việc ăn thêm một chút.
Ăn càng nhiều, nước Linh Tuyền trong dạ dày càng nhiều thì khả năng phục hồi cũng càng tốt ạ."
Mạnh Lan Thu hơi kinh ngạc:
“Lại còn có cách nói như vậy sao?"
Điền Quốc Triệu nhìn Mạnh Lan Thu:
“Bà nó ơi, cứ nghe lời Châu Châu đi, nếu không no thì cứ ăn thêm một chút."
Mạnh Lan Thu nhìn bát canh gà, trong lòng vui mừng, sao mà no được chứ.
Kể từ khi phát hiện ra bệnh, bà đã luôn phải chịu đựng sự hành hạ của cơn đau dạ dày, đã bao lâu rồi chưa được ăn một bữa cơm no nê cơ chứ.
Hôm nay bát canh này uống vào thật sự rất thoải mái.
“Vậy cô ăn thêm một bát nữa," Mạnh Lan Thu vui vẻ bưng bát canh lên ăn đùi gà.
Cái này thật sự là rất thơm, ngon đến mức không thể diễn tả được.
Mọi người trên bàn ăn thấy trạng thái của Mạnh Lan Thu rất tốt, ai nấy cũng đều vui lây, việc ăn uống cũng trở nên thoải mái hơn nhiều.
Giang San đưa tay định gắp một miếng sườn sốt tương, nhưng đúng lúc đôi đũa đưa ra thì chú Điền không chú ý tới động tác của cô, cũng giơ ly r-ượu lên chạm cốc với Giang Đồ và Hàn Chưởng Châu.
Giang San vội vàng rụt tay lại.
Điền Văn Triết ở phía đối diện thấy vậy, do dự một lát rồi cầm đũa lên định gắp cho cô một miếng.
Nhưng còn chưa kịp hành động thì Hàn Chưởng Châu sau khi đặt ly r-ượu xuống đã gắp đi một miếng sườn, đặt vào bát của Giang San ở bên cạnh.
Giang San thấy vậy, quay đầu nhìn Hàn Chưởng Châu với ánh mắt thêm vài phần sáng rỡ, tươi cười rạng rỡ nói một câu:
“Cảm ơn chú Năm."
