Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1455

Cập nhật lúc: 03/04/2026 20:03

Giọng nói dịu dàng này đã kéo Tần Chiêu Chiêu trở về thực tại, cô lắc đầu, mím môi:

“Không ạ, em không sợ lắm, lúc nãy nếu không phải anh tình cờ đi ra thì có lẽ em đã gọi cha em ra giúp rồi."

“Đúng rồi anh Minh, muộn thế này rồi mà anh còn ra ngoài, là định đi đâu sao ạ?

Vậy anh đi nhanh đi, kẻo lỡ dở thời gian của anh."

“Anh không ra ngoài, lúc nãy đang ở trong sân suy nghĩ chút chuyện thì nghe thấy ngoài cửa có động động tĩnh nên mới... vô tình, tiện thể nghe lén một chút cuộc đối thoại của em và Tô Đình Sâm, em chắc sẽ không để ý chứ."

Tần Chiêu Chiêu lắc đầu, giơ tay gãi gãi thái dương một cách ngượng ngùng:

“Chuyện này... có gì mà phải để ý chứ, anh cũng đâu có cố ý nghe lén đâu."

Khóe môi Minh Jue nhếch lên một độ cong đẹp mắt:

“Nhưng nếu anh chính là cố ý nghe lén thì sao?"

“Dạ?"

Tần Chiêu Chiêu nhìn chằm chằm vào Minh Jue vẫn đang cúi đầu ngang tầm mắt với mình.

Khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của đối phương toát lên vẻ tuấn tú góc cạnh rõ ràng, dưới hàng lông mày rậm là một đôi mắt sâu thẳm, tựa như đang tỏa sáng rực rỡ vậy, hàng lông mi cong v.út cũng chớp chớp, toát ra ba phần láu lỉnh bảy phần dịu dàng, khiến nhịp tim của Tần Chiêu Chiêu bỗng dưng đ-ập loạn xạ.

Cô vội vàng dời mắt đi, hắng giọng một cái:

“Em và Tô Đình Sâm lúc nãy cũng chẳng nói chuyện gì khuất tất cả, nên cố ý nghe lén thì cũng nghe lén rồi thôi, chẳng có gì để nói cả."

“Vậy sao?"

Minh Jue cười đứng thẳng người lên, nhìn cô:

“Trước đây em thật sự thích người đó đến vậy sao?

Thích đến mức thậm chí suýt chút nữa vì chuyện anh ta ngoại tình mà kết liễu cuộc đời mình à?"

Tần Chiêu Chiêu có chút ngượng ngùng, người này... sao lại cứ chuyện gì không nên nhắc lại nhắc thế nhỉ.

“Đó chẳng phải là... trước đây quá nghiêm túc trong chuyện tình cảm sao, bây giờ em đã không còn phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy nữa rồi."

Minh Jue nghĩ đến lời của Tô Đình Sâm lúc nãy, lại hỏi thêm một câu:

“Vậy... nếu anh ta thật sự quay lại nghiêm túc theo đuổi em thì sao?

Em còn có thể yêu anh ta lần thứ hai không?"

“Không đâu ạ."

“Nhưng lúc trước anh ta theo đuổi em ba năm mà em vẫn không đồng ý đấy thôi, lúc đó em chẳng phải cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ ở bên anh ta sao?

Cuối cùng chẳng phải vẫn yêu đấy thôi."

Tần Chiêu Chiêu kiên định lắc đầu:

“Đó là trước đây, em bị sự theo đuổi kiên trì bền bỉ của anh ta làm cho cảm động, sau này phải chịu nhiều tổn thương như vậy rồi, em đã khôn ra rồi, em của bây giờ sẽ không yêu anh ta nữa."

“Vậy... nếu không yêu anh ta nữa thì em còn có thể yêu người khác được không?"

Chương 1250 Em thấy tôi thế nào

Lúc Minh Jue hỏi câu này, khóe môi anh vẫn đang nở nụ cười, khiến Tần Chiêu Chiêu căn bản không nhìn thấu được tâm tư của anh.

Nhưng chỉ có chính anh mới biết tại sao mình lại vì mất ngủ mà đi thơ thẩn trong sân đến tận giờ này.

Anh không chắc chắn về tình cảm của mình, nhưng lại muốn làm rõ nó.

Nếu không phải ngoài cửa ngăn cách bởi bức tường sân đột nhiên truyền đến giọng nói của Tô Đình Sâm thì anh đại khái vẫn còn đang tiếp tục hỗn loạn thôi.

Kết quả là anh đứng trong cửa, nghe lén cuộc đối thoại của hai người ngoài cửa xong mới đột nhiên phát hiện ra sáu năm Tô Đình Sâm từng yêu Tần Chiêu Chiêu khiến anh đố kỵ.

Sự quấy rối của Tô Đình Sâm đối với Tần Chiêu Chiêu khiến anh chán ghét.

Tần Chiêu Chiêu nói cô ấy từng thậm chí suýt vì Tô Đình Sâm mà tự sát khiến anh xót xa.

Sự phản ứng bất thường như vậy khiến anh không thể nói rằng mình chỉ coi cô gái đó là em gái được, có lẽ... cái gọi là tình yêu sét đ-ánh thực sự tồn tại chăng.

Tần Chiêu Chiêu thấy Minh Jue hơi khom người xuống, nhìn mình ngang tầm mắt, nhịp tim cô không khỏi đ-ập loạn một nhịp.

Khoảng cách này quá gần rồi.

Nhưng câu hỏi của anh... nếu không yêu Tô Đình Sâm nữa thì còn có thể yêu người khác không?

“Tại sao lại không thể chứ?"

Cô im lặng vài giây rồi mới ngước mắt nhìn Minh Jue:

“Em là chia tay với Tô Đình Sâm chứ đâu có cắt đứt tơ duyên đâu, trong chuyện này em cũng đâu có lỗi gì, chẳng có lý do gì chỉ vì rời bỏ anh ta mà phải cô độc đến già cả."

Minh Jue nghe thấy lời này thì tâm trạng rất tốt:

“Vậy..."

Nhưng anh còn chưa kịp nói ra thì Tần Chiêu Chiêu đã nói tiếp:

“Chỉ là trong thời gian ngắn em chưa có ý định yêu đương kết hôn thôi, hiện tại em rất tận hưởng cuộc sống độc thân."

Câu hỏi 'Vậy em thấy tôi thế nào' của Minh Jue rốt cuộc đã bị nghẹn lại nơi cổ họng, không kịp thốt ra lời.

Tần Chiêu Chiêu nói xong thì chớp chớp mắt nhìn anh:

“Anh Minh, lúc nãy anh định nói gì với em sao?"

Ánh mắt Minh Jue hơi chuyển động:

“Đúng vậy, anh muốn hỏi là vậy em thích kiểu đàn ông như thế nào, đàn ông trong giới của chúng ta anh cũng quen biết không ít đâu, để sau này anh để ý giúp em."

Tần Chiêu Chiêu nhìn anh, đầu óc có chút trống rỗng.

Thích kiểu người như thế nào, trước đây cô chưa bao giờ nghĩ tới, vì trước đây cô căn bản không hề biết rằng thế giới không chỉ là vực sâu tăm tối không thấy ánh mặt trời mà còn có ánh sáng rực rỡ và tương lai đầy hứa hẹn như thế này.

Còn về sự yêu thích trong nhận thức của nguyên chủ thì cô biết, kiểu nguyên chủ thích chính là Tô Đình Sâm của ngày xưa – người luôn cố chấp, kiên định, che chở cô chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, nâng niu cô như báu vật duy nhất.

Chỉ tiếc là sau khi Tô Đình Sâm đó lộ nguyên hình đã làm tổn thương sâu sắc trái tim của nguyên chủ.

Nếu câu hỏi lúc nãy của Minh Jue để cho nguyên chủ trả lời thì đáp án nhận được đại khái sẽ chỉ là 'sẽ không yêu nữa'.

Minh Jue giơ tay xoa xoa đỉnh đầu cô:

“Câu hỏi thích kiểu đàn ông thế nào khó nghĩ vậy sao?"

“Chuyện yêu thích tại sao lại có thể thiết lập trước được chứ?

Chẳng phải nên là khoảnh khắc gặp gỡ, thích là thích rồi sao?"

“Chẳng lẽ anh gặp một người khiến anh rung động, kết quả phát hiện ra cô ấy không giống với kiểu người anh thích thì anh có thể lập tức dừng lại đoạn tình cảm đó sao?

Vậy thì không gọi là thích nữa rồi."

Lời này vừa nói ra ngược lại khiến Minh Jue kinh ngạc một chút.

Chủ yếu là lời này... quá thấu đáo, thấu đáo đến mức nhất thời anh không có lời nào để phản bác lại.

“Con bé này nói thật đúng là có lý đấy."

Trước đây anh đúng là có một phương hướng yêu thích cố định, phải cực kỳ xinh đẹp, phải cao, phải g-ầy, phải ở nhà thì quyến rũ, ra ngoài thì đoan trang, phải lương thiện, phải hiếu thảo, phải nghe lời.

Lúc đó Minh Châu nghe thấy điều kiện của anh còn trêu chọc bảo anh cạo trọc đầu lên núi làm hòa thượng đi cho rồi.

Nói rằng kiểu phụ nữ như vậy không tồn tại đâu.

Bao nhiêu năm qua anh cũng luôn kiên trì tìm kiếm nửa kia theo những điều kiện như vậy, tìm mãi cho đến tận sau này đã hoàn toàn từ bỏ rồi, cảm thấy độc thân vạn tuế vẫn hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.