Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1444
Cập nhật lúc: 03/04/2026 20:02
“Cô gật đầu, đang định hỏi giờ có đi luôn không thì Minh Giác lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.”
“Tầng hai của căn biệt thự này có nhiều phòng trống như vậy, sao em lại chọn đúng căn phòng ở phía tây này?
Bên này tầm nhìn không tốt bằng phía đông đâu, có phải vì căn phòng phía đông vốn là Lư Hân từng ở nên em mới chọn ở đây không?"
“Không phải ạ, là vì em thích ngắm hoàng hôn."
“Thế sao?"
Điều này khiến Minh Giác có chút bất ngờ, ở cái độ tuổi trẻ trung phơi phới thế này, ai nấy đều tràn đầy sức sống, sao cô lại mang đến cho người ta cảm giác tuổi còn trẻ mà đã hợp đi nhảy quảng trường vậy nhỉ?
Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Vì buổi sáng không dậy nổi để ngắm bình minh nên mới chọn một căn phòng có thể ngắm hoàng hôn sao?"
Tần Chiêu Chiêu mỉm cười, ánh mắt cũng rơi ra ngoài cửa sổ, đúng lúc hoàng hôn buông xuống, chân trời xa xa bị bao phủ bởi ánh ráng chiều, giống như được mạ một lớp ánh vàng rực rỡ nhưng không ch.ói mắt, dịu dàng một cách vừa vặn.
“Không phải ạ, anh không thấy cảnh sắc lúc này thật sự rất đẹp sao?
Em thấy hoàng hôn lúc chiều tà đã trải qua sự khởi đầu vào lúc sớm mai, sự rực rỡ khi nắng gắt, và khoảnh khắc cuối cùng khi trở về với sự bình lặng, sự rực rỡ tỏa ra lúc đó mới là quyến rũ nhất."
Minh Giác nghe Tần Chiêu Chiêu nói như vậy, lại nhìn thêm một chút tình cảm thì cảm thấy cảnh sắc lúc này quả thật là cảnh đẹp nhất trong đời người.
Anh có chút buồn cười vì bản thân lại bị thuyết phục nhanh như vậy, quay đầu nhìn Tần Chiêu Chiêu một cái:
“Sư muội, đã có ai nói với em rằng, em là một người... rất kỳ diệu chưa?"
Tần Chiêu Chiêu lắc đầu:
“Chưa ạ, họ đều nói em rất cứng nhắc."
“Quả nhiên vẫn là tôi biết thưởng thức hơn," anh khẽ cười đi ra khỏi ban công:
“Đi thôi, tôi còn đặt trước thợ trang điểm để làm tóc và trang điểm cho em nữa."
Tần Chiêu Chiêu thầm nghĩ, trang trọng thế này sao?
Xem ra buổi tiệc tối nay rất quan trọng.
Minh Giác đưa cô đi làm tóc trang điểm xong, khi tới hội trường bữa tiệc thì đã là sáu rưỡi tối.
Anh đi tới cửa phòng tiệc, thậm chí còn không cần xuất trình bất kỳ thiệp mời nào, đã được quản lý ở cửa nhiệt tình mời vào đại sảnh bữa tiệc.
Sự xuất hiện của hai người ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số người trong hội trường.
Tần Chiêu Chiêu khoác tay Minh Giác, đứng bên cạnh anh, hai người trông thật trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.
Người phụ trách phía ban tổ chức tiến lên, cung kính gật đầu chào hỏi anh.
Chẳng mấy chốc, những người xung quanh muốn làm quen với tập đoàn Minh thị đều vây quanh lấy.
Tần Chiêu Chiêu bị mọi người bao vây ở giữa, cảm thấy Minh Giác dường như là một nhân vật rất quan trọng trong bữa tiệc hôm nay.
Bởi vì có mấy vị đại lão thỉnh thoảng cô nghe nói tới trước đây đều đến để bắt chuyện.
Cô đứng bên cạnh Minh Giác, cũng đi theo chào hỏi vài câu, khi đưa mắt nhìn về phía trước thì bắt gặp ngay hai ánh mắt mang theo vài phần giận dữ trong đám đông.
Là Tô Đình Sâm và Tần Hân Hân.
Sao hai người này lại tụ tập cùng một chỗ thế này?
Tô Đình Sâm nhìn cô với ánh mắt đầy phẫn nộ.
Còn Tần Hân Hân thì trong mắt toàn là sự ghen tị!
Minh Giác sau khi hàn huyên với vài người xong thì nhìn về phía Tần Chiêu Chiêu, vốn định đưa cô tìm một nơi yên tĩnh ngồi một lát, kết quả là nhận ra ánh mắt của cô.
Anh thuận theo ánh mắt của cô nhìn sang, cũng nhìn thấy khuôn mặt lạnh như tiền của Tô Đình Sâm và Tần Hân Hân.
Anh nhếch môi, cố ý gật đầu trước mặt mọi người, ghé sát tai Tần Chiêu Chiêu thì thầm:
“Tôi trước đó cũng không biết ban tổ chức còn mời cả vị hôn phu cũ này của em."
Tần Chiêu Chiêu ngẩng đầu nhìn anh:
“Không sao đâu, em không để tâm đâu, em và anh ta đã hủy hôn rồi chứ không phải đã ch-ết, người còn sống thỉnh thoảng gặp nhau là chuyện bình thường."
Minh Giác nghe câu trả lời của cô thì hài lòng gật đầu:
“Vậy thì tốt, em muốn uống gì không?
R-ượu?
Hay là nước trái cây?"
“Nước trái cây đi ạ, kẻo uống nhiều quá rồi thất lễ thì không hay lắm."
“Ở bên cạnh tôi, sư muội làm bất cứ việc gì cũng đều hợp lý cả, có tôi đây, không cần lo lắng."
Lời này nghe sao mà... cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?
“Vẫn là nước trái cây đi ạ, em thích cái đó hơn một chút."
Minh Giác gọi nhân viên phục vụ, lấy cho cô một ly nước trái cây.
Anh đưa Tần Chiêu Chiêu đến một góc yên tĩnh, vừa mới ngồi xuống được vài phút thì ở phía ngoài có một cụ già đi tới.
Minh Giác thấp giọng dặn dò cô:
“Đằng kia có một vị thế bá tới, tôi qua chào hỏi một tiếng, sẽ quay lại ngay, em đừng đi đâu lung tung nhé."
Tần Chiêu Chiêu gật đầu, Minh Giác đứng dậy, chỉnh đốn lại quần áo rồi đi qua đó trước.
Anh vừa mới đi khỏi, Tô Đình Sâm và Tần Hân Hân ở cách đó không xa đã cùng nhau lạnh mặt đi tới.
Tô Đình Sâm nhìn Tần Chiêu Chiêu với vẻ bề trên, thấy cô cư nhiên không thèm để ý đến mình, anh ta có chút bực bội.
Nhưng còn chưa kịp nói gì thì Tần Hân Hân đã lên tiếng trước:
“Tần Chiêu Chiêu, cô có ý gì đây?
Cô và Tô Đình Sâm mới hủy hôn được mấy ngày mà đã cùng người đàn ông khác đi tham gia bữa tiệc rồi à?
Cô với tư cách là người nhà họ Lư đã sa sút, đúng là không biết tự trọng, cô cũng không nhìn lại tình hình gia đình mình đi, nhà họ Minh là nơi hạng người như cô có thể trèo cao được sao?"
Chương 1241 Ai nói tôi coi cô ấy là món đồ chơi?
Tần Hân Hân vừa dứt lời, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán.
Trước đây nhà họ Tần ở thành phố Thanh tuy không phải là gia đình sa sút, nhưng cũng không với tới được vòng tròn hào môn đỉnh cấp như thế này.
Cho nên nhiều người ở đây đều không biết Tần Chiêu Chiêu ở bên cạnh Minh Giác có lai lịch thế nào.
Nhưng địa vị trước đây của nhà họ Lư cũng khá tốt, cho nên nhiều người đã từng gặp Lư Hân, tự nhiên cũng từng nghe nói qua chuyện hai nhà Lư và Tần nhận nhầm con gái.
Vài người đang xì xào bàn tán, không ngờ con gái ruột của nhà họ Lư lại xinh đẹp như vậy, chỉ tiếc là thời điểm trở về nhà họ Lư không đúng lúc.
Phải biết rằng nhà họ Lư trước đây phát triển tốt hơn nhà họ Tần nhiều.
Tần Chiêu Chiêu không hề bận tâm người khác nói gì, chỉ nhìn Lư Hân, giữa lông mày tràn đầy sự bình thản:
“Tôi có trèo cao được với nhà họ Minh hay không là do nhà họ Minh quyết định, nhưng cho dù tôi có trèo cao được hay không thì dù sao hiện giờ cô cũng không trèo cao nổi, cho nên cô tự nhiên cũng chẳng có tư cách gì mà tới trước mặt tôi ra oai cả."
Ở bên cạnh, Tô Đình Sâm nghe thấy lời của Tần Chiêu Chiêu, sắc mặt trầm xuống:
“Tần Chiêu Chiêu, em không cần phải nói những lời khó nghe như vậy, dù thế nào thì người từng ở bên cạnh giáo sư Minh hơn hai mươi năm là Lư Hân chứ không phải em."
Tần Chiêu Chiêu mím môi:
“Vậy thì cũng phải xem anh Minh có nhận người em gái này không đã, hay là anh tự mình qua hỏi anh Minh xem, người em gái Tần Hân Hân này, à không, Lư Hân này, anh ấy còn nhận nữa không?"
