Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1437
Cập nhật lúc: 03/04/2026 20:01
“Tôi cũng không chấp nhận nổi biến cố như vậy, nhưng có thể làm gì được chứ?
Vợ chồng chúng tôi phê bình nó, nó còn cãi lại chúng tôi, nói chúng tôi những năm qua không nuôi dưỡng nó, không có tư cách lấy nó ra so bì với Chiêu Chiêu, cùng là con gái, sao lại không được so bì chứ?”
Vợ chồng chúng tôi cũng thật là khổ mệnh mà, nhưng anh yên tâm, lời của anh tôi nhất định sẽ truyền đạt tới, mặc dù bây giờ chúng tôi còn chưa quản nổi nó, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng giáo d.ụ.c."
Minh Khuê tự nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói của cha Tần, Tần Hân Hân trở nên như thế này căn bản không phải trách nhiệm của bọn họ, bọn họ đã nuôi nấng Chiêu Chiêu cực kỳ tốt, đó mới là công lao của bọn họ.
Ông sẽ truyền đạt lời của anh tới, nhưng nếu Tần Hân Hân không nghe lời, vẫn kiên quyết đi tìm anh thì bọn họ với tư cách là cha mẹ ruột đến sau này cũng thực sự hết cách, mong anh đừng tìm rắc rối cho công ty họ Tần.
Minh Khuê thản nhiên cười cười:
“Các vị đúng là phải vất vả rồi, đứa con gái Tần Hân Hân này chắc là loại người mà người ta hay nói... hạt giống xấu bẩm sinh đấy.
Mẹ tôi và cô giáo tôi là bạn thân, từ nhỏ tôi đã hay chạy sang nhà cô chơi, tôi đã tận mắt nhìn thấy sự giáo d.ụ.c của cô đối với hai đứa con gái là như nhau, nhưng lại cố tình Tần Hân Hân lại bị lệch lạc, anh nói xem đây có phải là do thiên tính không?
Đứa trẻ như vậy đúng là khó giáo d.ụ.c, nhưng hiện tại dù sao cô ta cũng đang mang danh nghĩa con gái của Tần tổng, lần này đắc tội với tôi, cô giáo tôi khuyên tôi nhẫn nhịn, cũng khuyên tôi cho cô ta một cơ hội, nể mặt cô giáo tôi có thể bỏ qua.
Nhưng nếu lần sau cô ta ra ngoài đắc tội với người khác thì sao?
Tần tổng có thể đi dọn dẹp hậu quả cho cô ta cả đời không?
Tôi tin rằng Tần tổng đã có thể quản lý tốt một công ty thì tự nhiên cũng có thể quản lý tốt con gái mình.
Bởi vì không phải ai cũng có giao tình với cô giáo, đều có thể giống như tôi nể mặt cô giáo mà cho cô ta thêm một cơ hội sửa đổi, vạn nhất có một số người trực tiếp nhắm vào Tần tổng thì sao?
Cho nên cho dù có khó khăn một chút, Tần tổng cũng vẫn phải... cố gắng lên."
Cha Tần nghe thấy lời này, trong lòng thắt lại, bất lực thở dài:
“Được, giáo sư Minh yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình, nếu giáo sư Minh biết con bé có điểm yếu gì có thể giúp tôi nhanh ch.óng quản lý được nó thì tôi nhất định sẽ vô cùng cảm kích."
“Sự hiểu biết của tôi về cô gái này chỉ có ba điểm:
ham mê hư vinh, ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, coi trời bằng vung, mà ba điểm này điểm nào cũng không thể làm được nếu không có tiền, còn về việc phải dùng cách thức gì, Tần tổng cứ tự nhiên, tôi còn có tiết, xin phép cúp máy trước."
Anh nói xong liền cúp điện thoại.
Cha Tần nghiến răng nghiến lợi đ-ập mạnh chiếc điện thoại lên bàn, thở hắt ra một hơi thật mạnh rồi gọi một cuộc điện thoại cho mẹ Tần.
Ông kể lại những hành vi vừa rồi của Tần Hân Hân cho mẹ Tần nghe, mẹ Tần cũng tức đến ch.óng mặt.
Cha Tần trực tiếp hạ quyết tâm:
“Chúng ta phải khóa thẻ ngân hàng của Tần Hân Hân lại, sau này nó muốn mua bất cứ thứ gì thì phải nộp đơn xin, bây giờ ở nhà người nó sợ nhất chẳng phải là anh cả của nó sao?
Vậy thì sau này nó muốn mua thứ gì đều phải tìm anh cả nó ký tên, anh cả nó không cho mua thì nó đừng hòng có được.
Bà cũng phải cứng rắn lên, đừng vì nó nói vài câu trước đây chưa từng được hưởng thụ tình yêu thương của cha mẹ chúng ta mà mủi lòng, cứ tiếp theo như vậy nó sẽ đi ra ngoài gây thù chuốc oán với toàn bộ danh gia vọng tộc ở Thanh Thành cho tôi, việc kinh doanh này còn làm thế nào được nữa?"
Mẹ Tần đối với đứa con gái này cũng chán ghét vô cùng, có Chiêu Chiêu để đối chiếu, nó thực sự quá kém cỏi, cho nên trực tiếp đồng ý với yêu cầu của cha Tần.
Sau khi hai vợ chồng bàn bạc xong liền thông báo cho Tần Chiêu Hòa, Tần Chiêu Hòa không nói hai lời liền đồng ý ngay.
Sau khi Tần Hân Hân rời khỏi nhà họ Lư liền đi mua sắm, kết quả đến trung tâm thương mại mua xong đồ quẹt thẻ nhưng một xu cũng không quẹt ra được, cô ta bực bội không thôi, trực tiếp xông đến công ty.
Cha Tần gọi một cuộc điện thoại cho con trai trưởng, Tần Chiêu Hòa trực tiếp bảo thư ký đưa người đến văn phòng mình.
Tần Hân Hân tức giận:
“Anh cả, tại sao anh lại khóa thẻ của em?"
“Hôm nay em có phải đã đến nhà họ Lư không?"
“Em... sao anh biết được?"
“Giáo sư Minh gọi điện thoại nói, bảo sau này em ít dây dưa quan hệ với anh ấy thôi, người ta căn bản không thích em, trước đây là nể mặt phu nhân Lư mới nhẫn nhịn em, em thế mà còn dám đi đắc tội với phu nhân Lư?
Có biết không, hôm nay anh ấy trong lúc thịnh nộ đã cảnh cáo chúng ta rồi, nếu em còn dám chọc giận phu nhân Lư thì anh ấy sẽ hủy hoại công ty nhà mình đấy?"
Tần Hân Hân kinh ngạc một chút:
“Anh ấy... anh ấy lấy tư cách gì nhắm vào công ty nhà mình?"
“Chỉ dựa vào việc nhà người ta gia thế hiển hách, có cái vốn đó, dựa vào việc người ta chỉ cần tùy tiện động ngón tay là nhà họ Tần chúng ta không chịu nổi rồi.
Nhà họ Minh là gia tộc như thế nào mà em cũng dám chọc vào.
Sao nào, lúc em ở nhà họ Lư không thể làm cho nhà họ Lư tan cửa nát nhà đi ra đường ăn xin được, đến nhà họ Tần rồi thì muốn làm hại chúng anh à?"
“Anh Khuê sẽ không đối xử với em như vậy đâu..."
“Em im miệng đi, bản thân em đáng ghét thế nào em không biết sao?
Còn anh Khuê à?
Đừng có dát vàng lên mặt mình nữa, người ta nói cái loại người không nể trọng bề trên, thấy lợi quên nghĩa như em, anh ấy nhìn một lần cũng thấy kinh tởm!
Sau này, em hoặc là học cách cụp đuôi làm một kẻ ăn mày nghèo hèn, hoặc là sửa ngay cái thói hư tật xấu này đi, nếu không... em cả đời này đừng hòng được nếm trải cái vị làm đại tiểu thư nữa!"
Chương 1235 Anh Minh Khuê, thật khéo
Lư Hân đúng là như sét đ-ánh ngang tai, đây không phải là...
đang làm cô ta buồn nôn sao?
Tần Chiêu Chiêu đáng ch-ết, đều tại nó, nếu không phải nó bảo cái bà già yêu quái nhà họ Lư gọi điện cho anh Khuê thì sao anh Khuê lại vì mình bắt nạt bà già đó mà tức giận với mình như vậy chứ?
Thật đáng hận!
Cô ta không yên với con khốn đó đâu.
Tần Chiêu Chiêu đi theo mẹ Lư đến biệt thự nằm trong khu đắt đỏ nhất Thanh Thành trước.
Vị trí địa lý ở đây nói thật là tốt hơn nhà họ Tần không ít.
Nếu không phải nhà họ Lư vì muốn giúp Lư Hân sửa thói xấu nên giả vờ nghèo thì cho dù biết hai đứa trẻ bị bế nhầm, Lư Hân cũng chưa chắc đã sẵn lòng quay về nhà họ Tần.
Mẹ Lư dẫn Tần Chiêu Chiêu đi xem khắp các tầng lầu, để cô tự chọn một căn phòng.
Tần Chiêu Chiêu thích sự yên tĩnh, cho nên đã chọn một căn phòng ở tầng hai có ban công nhỏ nhìn ra được hoàng hôn.
Mẹ Lư có chút bất ngờ khi ở tuổi của Tần Chiêu Chiêu lại thích những hình ảnh mờ ảo này, thực sự là trầm ổn đến mức hơi thái quá.
Nhưng vì đây là lựa chọn của con gái nên bà bày tỏ sự tôn trọng.
