Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1424
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:56
Dựa vào cái gì?
Đáng lẽ ra tất cả sự cưng chiều này chỉ thuộc về mình cô ta chứ.
Cô ta ghen tị đến phát cuồng, không cam lòng chạy tới, một lần nữa nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Minh Khuyết:
“Anh ơi, em sai rồi, em biết em không nên bỏ mặc ba mẹ mà rời đi, anh đừng giận em nữa, em đi xin lỗi ba mẹ có được không?
Anh biết mà, trước đây em là đứa nghe lời anh nhất, mỗi lần anh mắng em bảo em đi nhận lỗi với ba mẹ em đều nghe lời rồi mà, anh bảo em một lần nữa đi, em vẫn sẽ nghe lời."
“Không cần thiết," Minh Khuyết trực tiếp rút tay ra:
“Cô đã vứt bỏ họ thì tôi dĩ nhiên sẽ không khuyên cô quay đầu, bản thân cô cũng không phải là cốt nhục của họ, như hiện tại là rất tốt."
“Anh à..."
“Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là anh!
Tôi thực sự không thiếu một cô em gái kiêu căng hách dịch, chuyên đi bắt nạt người khác bên ngoài, cô vẫn là về tìm hai người anh trai trong nhà cô đi."
“Họ không tận mắt nhìn thấy em khôn lớn, căn bản không thích em."
Minh Khuyết không nhịn được cười mỉa một cái:
“Đến anh trai ruột của cô còn không thích cô thì cô còn trông chờ người không có quan hệ huyết thống với cô thích cô sao?
Mau đi đi, đừng làm lỡ tâm trạng mua sắm vui vẻ của tôi với em gái tôi."
Lư Hân vốn tính kiêu ngạo cũng nổi nóng lên, hậm hực dậm chân:
“Em không đi!
Em cũng đến để mua đồ mà."
“Vậy cô cứ mua đồ của cô đi, đừng quấy rầy tâm trạng mua sắm tốt đẹp của tôi."
Anh nói xong liền khoác vai Tần Chiêu Chiêu đi tới ngồi xuống ghế sofa bên cạnh.
Mấy nữ nhân viên bán hàng cẩn thận bưng mười mấy món trang sức bày ra trước mặt Minh Khuyết để anh tùy ý lựa chọn.
Minh Khuyết nhìn về phía Tần Chiêu Chiêu:
“Chiêu Chiêu thích cái gì?
Cứ chọn đi."
Tần Chiêu Chiêu thực sự bị những món trang sức lộng lẫy trước mắt làm cho hoa cả mắt.
Có ký ức là một chuyện, nhưng thực sự được tiếp xúc với nhiều món trang sức đẹp đẽ như vậy lại là chuyện khác.
Trên những món trang sức đắt tiền này không hề có mác giá, Tần Chiêu Chiêu kiếp trước đã quen nghèo khó, theo bản năng sẽ lo lắng là đắt.
Theo bản năng cô chọn lấy một sợi dây chuyền sạch sẽ, giản dị, không có bất kỳ điểm xuyết gì cầm lên:
“Em thích cái này."
“Chỉ một cái này thôi sao?"
Minh Khuyết cười khẽ:
“Ít quá, chọn thêm đi."
“Không cần đâu ạ, em chỉ lấy cái này thôi," Cô vừa nói vừa mở túi xách lấy thẻ ra, vốn định lấy thẻ của mình nhưng nghĩ đến lời ba mẹ Lư nên cuối cùng đổi ý, lấy ra chiếc thẻ mà ba Lư đưa cho đưa tới trước mặt nhân viên bán hàng.
Nhân viên bán hàng khó xử ngước mắt nhìn Minh Khuyết.
Tần Chiêu Chiêu thấy nhân viên không động đậy cũng quay đầu nhìn Minh Khuyết:
“Anh Minh, có chuyện gì sao ạ?"
Minh Khuyết rút chiếc thẻ trong tay cô ra đưa cho nhân viên:
“Đi gói sợi dây chuyền này lại rồi quẹt thẻ."
Nhân viên bán hàng lập tức làm theo.
Ở phía đối diện, Lư Hân nháy mắt với một cô bạn thân, người bạn đó đi ra ngoài vòng một vòng rồi quay về rỉ tai cô ta vài câu.
Lư Hân cười mỉa mai châm chọc:
“Tôi cứ tưởng anh A Khuyết sẽ mua cho cô ta món đồ gì tốt lắm chứ, hóa ra là để cô ta tự mình thanh toán à, sợi dây chuyền hơn mười vạn, tuy rất rẻ mạt nhưng đối với nhà họ Lư hiện tại cũng rất khó kiếm được...
Chậc chậc, anh A Khuyết, anh như vậy cũng quá nhẫn tâm rồi đấy."
Minh Khuyết hoàn toàn không để ý đến Lư Hân, mà rút chiếc thẻ của mình ra đưa cho nhân viên:
“Tất cả số còn lại này gói hết lại cho tôi, coi như quà gặp mặt tôi tặng cho em ấy."
Anh vừa dứt lời, Lư Hân phía đối diện kinh ngạc đến ngây người, những món này...
đều là báu vật trấn cửa hàng của tiệm này, mua hết cả chỗ này phải tốn hai ba nghìn vạn, anh A Khuyết điên rồi sao?
Đến cả Tần Chiêu Chiêu cũng vội nói:
“Anh Minh, em không lấy đâu."
“Nếu em không lấy tức là coi thường người anh trai này, vậy là anh sẽ giận đấy."
“Không phải ạ, là em không thể tự dưng nhận của anh nhiều đồ như vậy được."
“Sao lại gọi là tự dưng được?
Em gọi anh một tiếng anh trai thì tức là em gái của anh, anh mua đồ cho em gái mình thì từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, nghe anh là được."
Tần Chiêu Chiêu còn định phản bác nhưng Lư Hân đã ghen tị đến đỏ cả hai mắt, vùng lên chạy tới, giật lấy sợi dây chuyền được đặt ngay chính giữa bàn, món đồ cô ta đã thích từ lâu và là sợi dây chuyền duy nhất ở trong nước.
“Không được, anh A Khuyết, nhiều đồ như vậy anh không thể đưa hết cho cô ta được, sợi dây chuyền này là em nhìn trúng trước!"
Lúc nhà họ Lư chưa giả vờ phá sản, mỗi lần anh đến thăm thầy cô đều sẽ mua quà cho cô ta.
Có những lúc cô ta đến tìm anh còn chủ động đòi quà.
Cô ta đây là đã coi việc anh mua đồ cho mình là chuyện đương nhiên rồi.
“Thì ra là vậy à," Minh Khuyết tựa lưng ra sau sofa, bắt chéo chân, nhìn Lư Hân, đưa tay làm động tác mời:
“Tôi không tranh với cô, sợi dây chuyền đó nhường cho cô đấy, cô đi thanh toán đi."
Chương 1224 Làm hỏng thì đền tiền, không thì đi ngồi tù
Lư Hân sững sờ một lúc:
“Không phải...
Anh không quẹt thẻ sao?"
Minh Khuyết thản nhiên mỉm cười:
“Đúng vậy, ban đầu tôi định quẹt thẻ nhưng chẳng phải cô đã nhìn trúng rồi sao?
Vậy tôi nhường cho cô đấy, cô mua đi."
Lư Hân cầm sợi dây chuyền trong tay, có chút tiến thoái lưỡng nan.
Sợi dây chuyền này cô ta đã đến xem từ hôm kia rồi, một nghìn vạn.
Chiếc thẻ ba cô ta đưa cho cô ta một tháng chỉ có thể quẹt hai trăm vạn...
Cô ta mua không nổi.
Minh Khuyết thấy cô ta không động đậy, khóe môi khẽ cong lên:
“Tiểu thư nhà họ Tần, cô đứng ngây ra đó làm gì?
Còn không mau đi quẹt thẻ đi?
Đừng nói là không có tiền nhé, vậy lúc nãy cô gào lên gấp gáp thế làm gì?
À, tôi hiểu rồi, cô là vẫn muốn chiếm hời của tôi, để tôi mua cho cô?"
“Em không có..."
Lư Hân c.ắ.n răng lấy thẻ ra, do dự đưa cho nhân viên bán hàng.
Nhưng nhân viên còn chưa kịp đón lấy thẻ thì Lư Hân đã đột ngột rụt tay lại, sa sầm mặt:
“Tôi nghĩ lại rồi, sợi dây chuyền này cũng không đẹp lắm, tôi không lấy nữa!"
Cô ta vừa nói vừa hậm hực ném sợi dây chuyền xuống đất, kiêu ngạo định bỏ đi.
Nhưng nhân viên bán hàng thốt lên một tiếng:
“Trời đất ơi."
Lư Hân quay đầu lại thì thấy miếng ngọc quý khảm ở chính giữa sợi dây chuyền đã vỡ tan khi chạm đất.
