Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1278
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:36
Hàn Oánh Oánh gật gật đầu:
“Vâng, bây giờ cháu thấy rất khó tin, không dám tin những gì mình nghe được có phải là thật không, cũng không dám tin anh ấy rốt cuộc có phải chân tâm hay không, nhưng mâu thuẫn là ở chỗ cháu lại muốn xông ra ngoài nói với anh ấy rằng cháu cũng thích anh ấy, muốn anh ấy ở bên cháu, cậu nói xem... dáng vẻ bây giờ của cháu trông có phải đặc biệt rối rắm không."
“Có chút đấy, nhưng mình có thể khẳng định với cậu là không cần nghi ngờ gì cả, chuyện này là thật."
“Vậy bây giờ mình rốt cuộc phải làm sao đây?
Mình thực sự không biết xoay xở thế nào nữa, Minh Châu, cậu giúp mình nghĩ cách đi."
Minh Châu cũng không vòng vo:
“Giờ có hai con đường để chọn, thứ nhất, trực tiếp xông ra ngoài nói với anh ấy rằng cậu cũng thích anh ấy, trực tiếp ở bên anh ấy, nhưng kiểu tình cảm không qua bất kỳ sự mài giũa nào đã được cậu chủ động dâng tận cửa thế này có bền vững hay không thì mình không biết đâu.
Thứ hai, giữ lấy cái giá tiểu thư của cậu, bộc lộ mọi phương diện tính cách của cậu ra trước mặt anh ấy, cái tốt cũng được, cái xấu cũng được, đều phơi bày cho anh ấy thấy để anh ấy hiểu rõ con người cậu, cậu cũng nhân cơ hội đó tận hưởng niềm vui được theo đuổi, sau khi mài giũa nếu không hợp thì không ở bên nhau, hợp thì sẽ bền c.h.ặ.t yêu nhau trọn đời."
Nếu theo đúng tính cách của Hàn Oánh Oánh, cô ấy sẽ chọn cách thứ nhất.
Nhưng sau khi cân nhắc, cô ấy thấy cách thứ hai mới đáng tin cậy hơn một chút, cô ấy và Phương Minh Lãng quen nhau chưa lâu, sự hiểu biết về nhau chỉ là bề nổi.
Phương Minh Lãng thì còn đỡ, người này trông có vẻ văn nhã, hình như không giống kiểu có sở thích quái đản gì.
Nhưng mình thì khác, trước đây bao nhiêu lần Giang San cũng chẳng ít khi nói xấu cô ấy.
Ví dụ như:
“Cậu xem cái bộ dạng õng ẹo này của cậu đi, sao mà khó nuôi thế không biết."
“Kén ăn cái gì, bỏ đói cậu hai ngày là cậu hết sạch bệnh ngay."
“Cậu chẳng qua cũng chỉ là cháu gái của Hàn Trường Châu thôi, chứ nếu không có quan hệ huyết thống với anh ấy thì một ngày mình có thể tẩn cậu tám trăm trận."
Và còn...
Chưa nói đến những khuyết điểm trong tính cách bản thân, cô ấy còn có một người mẹ nịnh hót khinh nghèo như vậy.
Bỗng nhiên cảm thấy thật tự ti.
“Mình chọn cách thứ hai."
Phương Minh Lãng cũng đâu có phạm tội ch-ết, mình dù có muốn giày vò anh ấy thì cũng phải để anh ấy nhìn rõ hoàn cảnh gia đình mình và những khuyết điểm của chính mình, cho anh ấy một cơ hội lựa chọn thực sự.
Minh Châu cười cười:
“Xem ra cậu thực sự muốn để anh ấy hiểu rõ về cậu, muốn cùng anh ấy ổn định bên nhau trọn đời rồi."
“Mình chủ yếu cảm thấy khuyết điểm của mình quá nhiều, dù sao cũng phải cho Phương Minh Lãng một cơ hội nhìn rõ mình rồi lựa chọn, nếu không sợ sau này anh ấy sẽ hối hận, nói là bị mình lừa."
Minh Châu bật cười thành tiếng:
“Trên thế giới này chẳng ai là không có khuyết điểm cả, mình tiếp xúc với cậu thời gian qua thấy cậu ngoài việc tính cách hơi kiêu kỳ một chút, thỉnh thoảng sẽ coi thường người khác ra thì những mặt khác đều rất tốt."
“Mình còn kén ăn nữa, có đôi khi gặp chuyện chướng mắt là rất hay vặn vẹo người ta, còn nữa, tính tình mình không được tốt lắm."
Minh Châu cười:
“Ai mà chẳng kén ăn?
Kén ăn là vì có một số món thực sự rất khó nuốt, liên quan gì đến những người không thích ăn như chúng ta?
Gặp chuyện chướng mắt hay vặn vẹo người ta, cái này phải phân rõ là chuyện gì, nếu người khác làm sai mà cậu vặn vẹo họ thì cậu đang đấu tranh cho công lý, còn về tính tình... mình thấy cũng ổn."
Dù sao ở chỗ cô, cô ấy cũng chưa chiếm được chút lợi lộc nào.
“Còn về chỗ Phương Minh Lãng ấy à... cậu chắc là sẽ không nổi cáu gì với anh ấy đâu, vì người này làm việc rất tỉ mỉ, không dễ bị bắt lỗi, có vấn đề gì cậu cứ trực tiếp ưu tiên bày ra trước mặt mà nói chuyện với anh ấy.
Giữa hai người với nhau vốn dĩ là phải chân thành nhiều hơn, bao dung nhiều hơn mới có thể đi đường dài.
Thực sự không bày ra được, không nói rõ được thì mình dạy cậu một chiêu sát thủ, đó là nũng nịu, tỏ ra yếu đuối, thể hiện sự ngưỡng mộ đối với anh ấy, sau đó thao túng ngược lại để đạt được mục đích của mình, đàn ông rất thích chiêu này đấy."
“Nhưng cháu... không biết nũng nịu ạ."
“Khóc thì có biết không?
Ư ư ư, anh không yêu em nữa rồi, người ta buồn quá đi mất, có biết không?
Anh tốt như vậy, anh nói gì cũng đúng, nhưng suy nghĩ của em cũng muốn được đáp ứng mà, anh ơi, anh xem phải làm sao đây, có biết không?"
Hàn Oánh Oánh nhìn Minh Châu, nổi hết cả da gà.
Cô ấy rùng mình một cái, trên mặt mang theo vài phần ghét bỏ:
“Cậu chắc chắn là cái này có tác dụng chứ?"
“Thử một chút đi xem nào, muốn thao túng đàn ông thì cậu phải xem anh ta hợp với chiêu nào, có người đàn ông thì cần dỗ dành, có người thì cần được thương yêu, có người thì cần bị mắng, cũng có người thì cần bị đ-ánh, tóm lại là mọi phương diện, cậu luôn có thể tìm thấy cách trị chồng phù hợp với mình thôi."
“Chú Năm của cháu chắc thuộc kiểu hợp với mấy lời sến súa nhỉ, Giang San ngày nào cũng dính lấy chú ấy nũng nịu mà chú ấy lại rất hưởng thụ.
Vậy... chồng của Giang Tuế hình như hơi thuộc kiểu cần bị mắng."
Minh Châu bật cười:
“Đúng rồi, cậu xem, Giang Tuế và Giang San nhà mình đều coi như đã tìm được cách thao túng đối phương một cách chính xác."
“Vậy...
Giang Đồ nhà cậu thuộc kiểu nào?"
“Anh ấy thuộc kiểu cần được dỗ dành và thương yêu, cho nên bình thường đối với những việc anh ấy làm, mình không bao giờ tiếc lời khen ngợi và tán dương, anh ấy làm tốt thì tại sao mình lại không biểu dương chứ?
Lúc anh ấy tâm trạng không tốt thì mình sẽ xót xa cho anh ấy, dùng mọi cách để ở bên cạnh, yêu thương và vỗ về anh ấy."
Còn có thể như vậy sao?
Hàn Oánh Oánh cảm thấy dường như mình vừa mới mở ra một cánh cửa thế giới mới vậy.
Chương 1100 Tâm ma của Khang Cảnh Chi hóa ra là bà ta
Cả buổi chiều hôm nay, Minh Châu tranh thủ thời gian dạy Hàn Oánh Oánh rất nhiều cách chung sống với người khác giới mình thích.
Hàn Oánh Oánh càng nghe càng thấy mình lại ổn rồi, không còn tự ti nữa.
Sau khi tan học, Minh Châu thu dọn túi của mình chuẩn bị về nhà.
Trước khi đi còn đặc biệt vỗ vai Hàn Oánh Oánh dặn dò một lượt:
“Nếu muốn tận hưởng cảm giác được người đàn ông mình thích theo đuổi thì đừng có bộc lộ cái cảm giác lo lắng bồn chồn khi đã biết người ta thích mình ra, cứ coi anh ấy như một người đàn anh bình thường, đối xử bình thường là được."
Hàn Oánh Oánh gật gật đầu, mình chắc chắn làm được.
Minh Châu vừa rời đi, cô ấy liền lững thững xách túi ra khỏi tòa nhà lớp học để về ký túc xá.
Khi đi qua con đường ngô đồng, từ xa đã thấy vóc dáng cao ráo của Phương Minh Lãng đang đi về phía mình, trên tay còn xách hai cuốn sách y học.
Phương Minh Lãng hỏi:
“Tan học rồi sao không đi nhà ăn?"
