Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1275
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:36
Hàn Oánh Oánh gật đầu, do dự một chút mới mở miệng:
“Chú Phương, cảm ơn chú đã giúp cháu, cháu lại nợ chú một ân tình rồi."
“Em cũng khéo tính toán thật đấy, sao lại thích ghi nhớ ơn nghĩa của người khác như vậy?"
“Bởi vì ông nội cháu nói, nợ ân tình khó trả nhất, có thể không nợ thì cố gắng đừng nợ."
Phương Minh Lãng có chút bất lực gật gật đầu:
“Cho nên, ý của em là vẫn định tiếp tục trả cái ân tình này cho tôi?"
“Nên trả ạ."
“Vậy em muốn trả thế nào?
Nói tôi nghe thử xem," Phương Minh Lãng khoanh tay trước ng-ực nhìn cô, trong mắt mang theo vài phần tò mò.
Hàn Oánh Oánh:
...
“Chú muốn cháu trả thế nào?
Cháu đều được ạ."
“Nếu em thật sự muốn trả, vậy tôi đưa ra một yêu cầu, em đáp ứng tôi được không?"
Hàn Oánh Oánh gật đầu, như vậy là tốt nhất, đỡ phải tốn công suy nghĩ.
Phương Minh Lãng nói ra mong muốn trong lòng:
“Sau này đừng có vừa thấy tôi là lại sầm mặt nữa, trước đây cũng không thấy em biết làm mặt lạnh với người khác như vậy mà."
Hàn Oánh Oánh chột dạ, mình thể hiện rõ ràng như vậy sao?
Cô cũng không phải muốn làm mặt lạnh với Phương Minh Lãng, chỉ là... muốn giữ khoảng cách, không để bản thân mình rung động lung tung thôi:
“Cháu... không có làm mặt lạnh với chú mà."
“Ai nói không có chứ, lúc trước chúng ta gặp nhau, em luôn giống như một vầng thái dương nhỏ, nhiệt tình và ấm áp, còn cười hì hì nữa, nhưng bây giờ... em liếc nhìn tôi một cái cũng không thèm, sao sau khi nói sòng phẳng xong, lại coi tôi thành người lạ luôn rồi?
Gặp nhau rồi chào hỏi một tiếng, nói chuyện vài câu bình thường chắc không vấn đề gì chứ."
Hàn Oánh Oánh nghĩ ngợi, rốt cuộc cũng gật đầu.
Dù sao cũng không thể vì bản thân không kiểm soát được tình cảm mà lại giận lây sang người khác:
“Được ạ, cháu biết rồi, chú Phương."
Phương Minh Lãng nhìn dáng vẻ làm việc công ra công tư ra tư này của cô, trầm giọng:
“Oánh Oánh, tôi có thể đưa ra thêm một yêu cầu nữa được không?"
Cả nhà ơi, tên Weibo là:
【Tôi là Vô Tận Hạ】, lại đến cầu follow đây, dạo này tuy không thể bão chương khi đủ trăm follow, nhưng sẽ đăng ngoại truyện và phúc lợi trên Weibo, đều là những thứ mọi người muốn xem đấy, hãy vào follow cùng thảo luận nhé!
Chương 1097 Em thích kiểu đàn ông như thế nào
Hàn Oánh Oánh gật đầu:
“Được ạ, chú cứ nói đi."
Phương Minh Lãng cũng không khách sáo:
“Tiếng chú hiện giờ em gọi bộ không thấy quá thuận miệng sao?"
Hàn Oánh Oánh thắc mắc:
“Trước đây chẳng phải chú bảo cháu gọi thế sao?"
“Tôi nói đùa với em thôi, tuy đúng là tôi hơi già thật, nhưng em cứ một tiếng chú hai tiếng chú gọi như vậy, gọi đến mức lòng tôi cũng thấy rợn rợn rồi, lúc nào cũng đang nghĩ liệu có phải mình thật sự quá già rồi không."
Nghe thấy lời này, Hàn Oánh Oánh cảm thấy có chút chột dạ, nhưng lại không ngờ Phương Minh Lãng trông có vẻ như không quá để tâm đến chuyện gì, vậy mà lại để ý đến vấn đề tuổi tác của chính mình.
Hơn nữa rõ ràng là lúc trước anh cứ bắt cô gọi anh là chú mà.
Giờ lại quay sang chê cô gọi anh già rồi?
Nhưng miệng cô lại rất khách sáo:
“Chú không già đâu, chỉ là vai vế cao thôi ạ."
Tâm trạng Phương Minh Lãng thoải mái hơn vài phần, hỏi một câu:
“Cho nên em thật sự không cảm thấy tôi sắp ba mươi rồi là hơi già sao?
Phải biết rằng người khác ở tuổi tôi, con cái đã mấy đứa rồi."
Hàn Oánh Oánh gật đầu:
“Chú Năm của cháu còn lớn hơn chú mấy tuổi cơ, nhưng chú ấy cũng mới kết hôn với thím Năm được vài tháng, thím Năm cũng mới mang thai, cho nên... mỗi người mỗi khác mà, chú chỉ là trước đây vẫn luôn muốn theo đuổi tình yêu chân chính nên không vội vàng bước vào hôn nhân thôi.
Vừa nãy chú chẳng phải đã nghĩ thông rồi sao?
Đợi chú kết hôn với sư tỷ Lý, vậy chú nhất định sẽ làm cha sớm hơn chú Năm của cháu mà, so với chú Năm của cháu thì chú đúng là không tính là già."
Nhắc đến chuyện của Lý Uyển, Phương Minh Lãng nghĩ đến những lời chưa kịp nói ra vào ngày thứ Bảy đó.
“Tôi và Lý Uyển sẽ không kết hôn."
Hàn Oánh Oánh cũng không để bụng, gật gật đầu, “Cháu biết mà, chẳng phải cháu đã chúc hai người trăm năm..."
Nhưng đang nói nửa chừng, cô bỗng thấy lời anh vừa nói có gì đó sai sai, anh và Lý Uyển không phải sắp kết hôn, mà là không kết hôn?
Cô dừng lời lại, nhìn về phía Phương Minh Lãng:
“Không kết hôn nữa?
Tại sao ạ?
Không phải chú dự định tìm một người trưởng thành ổn định, không cần tình yêu để cùng chú sống qua ngày sao?
Hơn nữa chuyện này chú chẳng phải đã nói với bà Hầu rồi ư?"
“Vốn dĩ là có dự định như vậy, nhưng sau khi nói với mẹ tôi, tôi đã bị mẹ mắng cho một trận té tát."
“Sao có thể chứ?"
Hàn Oánh Oánh trong lòng kinh ngạc:
“Chú không phải nói bà Hầu vẫn luôn mong chú kết hôn sao?"
“Bà ấy cũng giống như suy nghĩ của em thôi, chỉ mong tôi kết hôn với người tôi yêu, tạo dựng một gia đình hạnh phúc, chứ không phải tùy tiện tìm một người cùng chung sống, lừa dối cuộc đời mình."
Hàn Oánh Oánh kinh ngạc, vốn dĩ còn tưởng lần này anh đã nảy ra ý định đó thì chắc là chuyện vui sắp đến rồi, không ngờ lại bị người mẹ vốn mong anh kết hôn nhất ngăn cản.
“Nhưng mà sư tỷ Lý là một người rất tốt, mẹ chú cũng đã từng gặp qua, chắc là... cũng có ấn tượng tốt về chị ấy chứ ạ."
“Ấn tượng đúng là không tệ, nhưng mẹ tôi trong chuyện đại sự hôn nhân vốn là người thoáng nhất, nếu tôi và Lý Uyển đều là tạm bợ mới đến với nhau, vậy bất kể đối với tôi hay đối với Lý Uyển mà nói đều rất không công bằng, sau khi nghe những lời tâm huyết của bà, tôi đã từ bỏ cái ý định không thích hợp này."
“Vậy..."
Hàn Oánh Oánh nhìn anh, trong lòng nghi hoặc:
“Chú không dự định lập gia đình nữa sao?"
Phương Minh Lãng mỉm cười một tiếng:
“Không phải, lúc trước khi em khuyên tôi chẳng phải rất rõ ràng sao?
Nói mình nếu kết hôn thì chính là vì tình yêu.
Vậy bây giờ tôi đã không cần cuộc hôn nhân hời hợt nữa, nhất định là vẫn phải tiếp tục chờ đợi một cuộc hôn nhân có tình yêu rồi."
Trong lòng Hàn Oánh Oánh khá mừng cho Phương Minh Lãng, bởi vì trong thâm tâm cô cảm thấy một người tốt như vậy thì hôn nhân không nên sống tạm bợ.
Nhưng mừng thì mừng, cô cũng không đến mức vì Phương Minh Lãng đã nghĩ thông mà tự ảo tưởng thêm cho mình.
Dù sao mình cũng là người phụ nữ mà ngay cả sống tạm bợ Phương Minh Lãng cũng không muốn mà.
Thấy Hàn Oánh Oánh đang thẫn thờ, tay Phương Minh Lãng khua khua trước mặt cô:
“Đang nghĩ gì thế?"
“Dạ?
Không có gì ạ," cô nặn ra một nụ cười nhìn Phương Minh Lãng:
“Chúc mừng chú đã tìm lại được dũng khí để chờ đợi tình yêu."
