Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1223

Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:27

Có một người hét lên, những người xung quanh cũng hét theo:

“Ủng hộ nhà trường khai trừ Chu Tuấn Hùng.”

“Chu Tuấn Hùng không xứng làm bác sĩ.”

“Ngô Văn Nhã phá hoại gia đình người khác, xúi giục chồng người ta bỏ vợ bỏ con, trời đất không dung tha, cô ta cũng không xứng ở lại trong trường.”

“Chúng tôi yêu cầu nhà trường khai trừ bọn họ.”

Thấy chuyện làm lớn rồi, Chu Tuấn Hùng lo lắng hẳn lên, Ngô Văn Nhã thì tức đến dậm chân:

“Các người hét cái gì mà hét, tôi cũng là người bị hại mà.”

“Người bị hại xúi giục người khác bỏ vợ bỏ con sao?”

Mấy bác sĩ nam đến tu nghiệp nhìn nhau vài cái, quyết định đưa chuyện này lên văn phòng ban giám hiệu, để nhà trường xử lý.

Chu Tuấn Hùng còn muốn tiến lên ngăn cản nhưng một mình anh ta sao ngăn nổi nhiều người như vậy?

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, một nhóm người đã đi tới phòng giáo vụ.

Chủ nhiệm giáo vụ sau khi tìm hiểu toàn bộ sự việc, có chút ngạc nhiên nhìn về phía Chu Tuấn Hùng, không ngờ bình thường anh ta trông khá hiền lành mà lại có thể làm ra loại chuyện này!

Mấy bác sĩ đến tu nghiệp đều đưa ra thân phận của mình, gây áp lực cho nhà trường, yêu cầu nhà trường khai trừ Chu Tuấn Hùng và Ngô Văn Nhã.

Chủ nhiệm vốn dĩ định chỉ cho Chu Tuấn Hùng hình thức kỷ luật cảnh cáo lưu lại trường để theo dõi, lúc này bỗng nhiên có chút tiến thoái lưỡng nan, dù sao Chu Tuấn Hùng học tập cũng thật sự rất tốt.

Nhanh ch.óng, cha của Ngô Văn Nhã nhận được thông báo cũng đã chạy tới trường, ông ấy vừa bước vào cửa liền trực tiếp tìm chủ nhiệm giáo vụ để tìm hiểu tình hình, sau khi biết toàn bộ quá trình, ông ấy trừng mắt nhìn Ngô Văn Nhã đầy vẻ hận sắt không thành thép.

“Gia đình cho mày ăn ngon mặc đẹp nuôi dưỡng mày chính là để mày ra ngoài học đại học rồi yêu đương với loại đàn ông không ra gì như thế này sao?”

Cha Ngô chỉ tay vào mặt Chu Tuấn Hùng nhưng ánh mắt lại đang trừng Ngô Văn Nhã.

Ngô Văn Nhã lúc này cũng đã hiểu ra mức độ nghiêm trọng của sự việc:

“Con… con cũng là người bị hại mà, lúc anh ta theo đuổi con căn bản chưa từng nói anh ta đã kết hôn rồi.”

Minh Châu đứng cạnh Phương Minh Lãng, lạnh lùng bồi thêm một câu:

“Sau này chẳng phải cô đã biết rồi sao?

Nhưng cái cô lựa chọn không phải là vạch rõ giới hạn với loại bại loại như Chu Tuấn Hùng mà là xúi giục người ta bỏ vợ bỏ con, còn muốn sỉ nhục vợ nguyên phối của người ta, nếu chúng tôi không làm lớn chuyện này ra, cô căn bản sẽ không biết kiềm chế.”

Nghe thấy giọng nói dậu đổ bìm leo này, cha Ngô có chút bực mình quay đầu lại, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Minh Châu thì sững người một chút, vội vàng đi tới, gật đầu chào hỏi:

“Cô Minh, cô cũng học ở ngôi trường này sao?”

Minh Châu nhìn khuôn mặt đối phương mỉm cười:

“Phải rồi Chủ nhiệm Ngô, lâu rồi không gặp.”

Nói ra cũng thật khéo, lúc nãy cha Ngô đi vào, Minh Châu vừa liếc mắt đã nhận ra ông ấy, nhà máy ông ấy đang nhậm chức hiện tại vừa hay là chỗ mà Khang Cảnh Chi có thể quản tới, trước đây vì một số chuyện nên Minh Châu đã từng gặp đối phương một lần.

Thấy dáng vẻ cha mình cung kính với Minh Châu như vậy, Ngô Văn Nhã có chút bực mình:

“Ba, sao ba lại cung kính với người đàn bà này thế, cô ta chính là một kẻ đáng ghét…”

“Mày im miệng,” cha Ngô cuống quýt:

“Cô Minh đây chính là người bạn tốt nhất của Khang tiên sinh đấy, không được vô lễ với cô ấy.”

Đùa à, cha Ngô chính mắt nhìn thấy Khang Cảnh Chi rót trà cho Minh Châu nhưng lại bị Minh Châu chê bai trà Khang Cảnh Chi pha dở tệ.

Thay vào là người bình thường nếu dám nói chuyện với Khang tiên sinh như vậy thì chắc chắn là gặp vận xui lớn rồi, đằng này vị này nói xong, Khang tiên sinh chẳng những không tức giận mà ngược lại còn tâm trạng rất tốt bồi thêm một câu:

“Vậy cô cứ uống tạm đi, quay về tôi sẽ luyện tập kỹ thuật pha trà một chút rồi phục vụ lại cô sau.”

Lúc mấy người thảo luận về nguyên liệu sản phẩm, Khang tiên sinh và Minh Châu ý kiến không hợp nhau, cái đó chính là bị Minh Châu trực tiếp bác bỏ luôn, không thèm nể mặt mũi lấy nửa phần…

Loại tổ tông có đến mười hai phần mặt mũi trước mặt Khang tiên sinh như Minh Châu, mình quả thực không thể đắc tội được.

Lỡ như cô ấy nói xấu mình trước mặt Khang tiên sinh khiến mình bị Khang tiên sinh nhắm vào thì nhà họ Ngô coi như xong đời, cả nhà dắt tay nhau tập thể ra ngoài đi xin ăn luôn cho rồi.

Chương 1053 Lại có tin vui rồi

Nghe thấy danh hiệu của Khang tiên sinh, Ngô Văn Nhã quả nhiên không dám nói nhảm nữa, dù sao danh tiếng của Khang Cảnh Chi trong giới thượng lưu ở kinh thành vang dội đến mức nào thì ai ai cũng biết.

Minh Châu này sao có thể may mắn như vậy, lại có thể kết bạn được với Khang tiên sinh, thật sự là ông trời không công bằng mà.

Cha Ngô cực kỳ cung kính nói với Minh Châu:

“Cô Minh, thật sự ngại quá, đứa con gái nhà tôi đây… bị tôi chiều hư nên có chút không biết điều rồi, nếu hôm nay nó có mạo phạm cô thì tôi xin thay mặt nó gửi lời xin lỗi đến cô.”

“Đứa con gái này của ông đúng là có chút vấn đề về nhân phẩm, cướp chồng người khác còn đ-ánh người ta giữa đường, thậm chí còn bắt chồng người ta sau khi ly hôn không được nhận con cái, lại còn phải lăng mạ đối phương là người phụ nữ xấu xí, hừ, tôi đã từng thấy không ít người sống không bằng súc vật, con gái ông nằm trong số những kẻ đứng đầu đấy.”

Sắc mặt cha Ngô ngượng ngùng nhưng không thể nói gì, Ngô Văn Nhã sốt ruột:

“Minh Châu, cô…”

“Câm miệng!”

Cha Ngô quay người tát cho Ngô Văn Nhã một cái.

Ngô Văn Nhã ngẩn người:

“Ba… ba vậy mà… ba đ-ánh con.”

Cha Ngô sầm mặt xuống:

“Mày không đáng bị đ-ánh sao?

Ba thật không ngờ nhà họ Ngô chúng ta lại có thể nuôi dưỡng ra hạng bại loại như mày.”

Ông ấy đi tới trước mặt chủ nhiệm giáo vụ, cúi người gật đầu:

“Thưa thầy, Ngô Văn Nhã đã làm sai chuyện, làm tổn thương vợ và người thân của Chu Tuấn Hùng, tôi sẵn lòng để nó xin lỗi, còn việc nhà trường muốn xử lý nó như thế nào, phía tôi đều chấp nhận hết.”

Chủ nhiệm giáo vụ gật đầu, nói chuyện này phải họp bàn một chút, bảo sinh viên đều quay về học các tiết buổi chiều trước, sau khi có kết quả sẽ thông báo toàn trường.

Để tránh việc Ngô Văn Nhã tiếp tục bị người ta lừa, cha Ngô đã xin nghỉ cho Ngô Văn Nhã, cưỡng ép đưa cô ta đang khóc lóc om sòm về nhà.

Một nhóm người ra khỏi tòa nhà văn phòng, Tôn Uyển đang ôm đứa trẻ nhìn về phía Chu Tuấn Hùng, trong mắt mang theo ý hận:

“Anh xem, báo ứng đến thật nhanh, lúc anh chê bai tôi thì người khác cũng đang chê bai sự vô dụng của anh, anh tưởng anh lấy tôi là đang ban ơn, nào ngờ đâu anh muốn lấy người khác nhưng cũng chẳng cao quý nổi.”

Chu Tuấn Hùng giơ tay định tát Tôn Uyển nhưng bị Phương Minh Lãng ngăn lại.

Phương Minh Lãng đẩy anh ta ra:

“Đ-ánh phụ nữ thì có bản lĩnh gì chứ?”

Tôn Uyển cúi người chào Phương Minh Lãng để cảm ơn, nhìn về phía Chu Tuấn Hùng:

“Không phải muốn ly hôn với tôi sao?

Tôn Uyển tôi cũng không phải hạng người mặt dày mày dạn gì, ly hôn thì ly hôn, từ nay về sau tôi và con gái tôi sống nương tựa lẫn nhau, không liên quan gì đến anh nữa rồi, tôi về quê đợi anh, anh sớm quay về làm thủ tục đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.