Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1206
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:25
“Chương 1038 Anh thích em, ở bên anh có được không?”
Hai người ăn cơm xong liền cùng nhau mang khay cơm đến bồn rửa.
Vừa mới ra khỏi nhà hàng, Hàn Oánh Oánh và Chu Tuấn Hùng đã cùng nhau đuổi theo.
Hàn Oánh Oánh gọi Minh Châu lại:
“Minh Châu, cùng đi đi."
“Tớ định lên lớp, cậu không về ký túc xá nghỉ ngơi một lát sao?"
“Không đi, tớ cũng muốn lên lớp học tập, Chu sư huynh nói lát nữa anh ấy không có việc gì sẽ giúp tớ chuẩn bị bài trước."
Minh Châu cạn lời, ngoài thời gian lên lớp ra lúc nào cũng dính lấy nhau, vậy mà Hàn Oánh Oánh còn ở đây nói là làm bạn bè với người ta, trong mắt người ngoài e là không phải chuyện như vậy đâu.
Cô không đáp lại Hàn Oánh Oánh mà nhìn sang Phương Minh Lãng:
“Minh Lãng, còn anh?"
“Tôi đi tìm giáo sư, đã hẹn trước để bàn bạc một số việc."
“Được, vậy tan học em đợi anh ở cổng, chúng ta cùng đi."
“Được."
Chu Tuấn Hùng đ-ánh giá Phương Minh Lãng, trong ánh mắt ra vẻ lịch sự rốt cuộc vẫn lộ ra mấy phần kiêu ngạo:
“Phương tiên sinh phải không, anh đến từ bệnh viện ở thành phố nào để tu nghiệp vậy."
“Thành phố Nam."
“Ồ, là một thành phố tốt đấy, lúc trước anh học y ở trường nào vậy, anh cảm thấy trường của các anh so với những học phủ như trường chúng tôi thì có gì khác biệt về những kiến thức có thể học được không?"
Minh Châu liếc nhìn Chu Tuấn Hùng, anh ta đây là muốn thể hiện sự ưu việt khi thi đậu vào trường đại học y tốt nhất trong nước nên dìm hàng người khác phải không.
Phương Minh Lãng ôn hòa cười cười:
“Tôi chính là tốt nghiệp từ trường đại học này, hiện tại một số giáo viên của các bạn đều là bạn học của tôi."
Vẻ mặt Chu Tuấn Hùng thoáng hiện lên sự lúng túng.
Trái lại Hàn Oánh Oánh có chút ngạc nhiên vui mừng:
“Thật trùng hợp nha, hóa ra anh cũng là sư huynh đồng môn sao."
Thấy dáng vẻ Hàn Oánh Oánh thân thiết với Phương Minh Lãng, Chu Tuấn Hùng trực tiếp bồi thêm một câu:
“Hồi đó các anh đều là theo chế độ tiến cử phải không, gia cảnh nhà anh chắc chắn là rất tốt rồi."
Phương Minh Lãng lúc này mới hiểu tại sao Minh Châu lại từ tận đáy lòng không thích người này, người này trông có vẻ quang minh lỗi lạc nhưng thực chất tâm cơ có chút sâu.
Minh Châu thật lòng cảm thấy người này có bệnh, nếu anh ta đã kiếm chuyện, tự mình chuốc lấy nhục nhã thì cô sẽ cho anh ta toại nguyện.
“Phải, lúc Minh Lãng đi học là theo chế độ tiến cử, nhưng tôi biết thành tích ở trường thời cấp ba của anh ấy luôn nằm trong tốp đầu, hơn nữa gia đình nội ngoại của người ta đều có công lao hiển hách trong quân đội, cha hiện tại vẫn đang giữ chức vụ quan trọng trong quân đội, mẹ là chuyên gia cấp cứu nổi tiếng trong nước.
Điều kiện như anh ấy có thể nói là cả gia đình đều đang cống hiến cho tổ quốc rồi, bản thân anh ấy vốn dĩ đã rất dễ dàng có được suất tiến cử.
Lúc anh ấy tốt nghiệp, các bệnh viện lớn trên cả nước đều đưa ra cành ô liu cho anh ấy, nhưng vì cha anh ấy phải đến thành phố Nam nhậm chức, mẹ anh ấy cũng đi theo để điều chuyển công tác, vì để có thể tiện chăm sóc cha mẹ nên anh ấy mới chọn bệnh viện ở thành phố Nam."
Nghe thấy lời này, vẻ mặt Chu Tuấn Hùng có chút không giữ được nữa:
“Vẫn là phải có gia cảnh tốt, nếu không người cống hiến cho đất nước nhiều lắm, cũng chẳng phải ai cũng được học đại học đâu."
Minh Châu cười cười:
“Phải đấy, bối cảnh gia đình cũng là một phần thực lực của một con người mà, điểm xuất phát của Minh Lãng chính là điểm kết thúc mà có những người cả đời cũng không tới được."
Phương Minh Lãng ôn nhu cười một tiếng:
“Có lẽ là do tôi khá khéo đầu thai."
Anh ta nói xong liền đưa cổ tay lên xem giờ:
“Thời gian tôi hẹn với người ta sắp tới rồi, phải qua đó trước đây."
“Anh đi đi, chiều gặp."
Sau khi Phương Minh Lãng gật đầu rời đi trước, Minh Châu lúc này mới thu tầm mắt về trên mặt Hàn Oánh Oánh và Chu Tuấn Hùng:
“Hai người chẳng phải định đi chuẩn bị bài sao?
Đi thôi."
Chu Tuấn Hùng lúc này trong lòng như bị ai đó lật đổ hũ ngũ vị hương, chỉ vì một câu nói đó của Minh Châu:
“Điểm xuất phát của anh ấy chính là điểm kết thúc mà người khác cả đời cũng không tới được.”
Đúng vậy, về bối cảnh gia đình, anh ta đã thua rồi.
Nhưng anh ta nỗ lực học hành như vậy chính là để sau này không thua nữa.
Anh ta liếc nhìn Hàn Oánh Oánh, bối cảnh gia đình của người phụ nữ này tốt như vậy, nếu có thể ở bên mình, giúp đỡ mình một tay thì tương lai của mình... chắc chắn sẽ là một con đường bằng phẳng.
Nghĩ như vậy, trong lòng anh ta dường như đã hạ quyết tâm nào đó.
Anh ta gọi Hàn Oánh Oánh lại:
“Đúng rồi Oánh Oánh, anh còn chút chuyện muốn trò chuyện riêng với em, hay là để bạn Minh Châu về trước đi."
Minh Châu nhìn Hàn Oánh Oánh một cái.
Hàn Oánh Oánh gật đầu với cô:
“Vậy lát nữa tớ về sau."
Minh Châu thu hồi tầm mắt, không thèm để ý đến hai người, tự mình thong thả đi về phía tòa nhà dạy học.
Chu Tuấn Hùng nhìn Hàn Oánh Oánh, có chút gò bó:
“Cái đó... hai chúng ta ra đình nghỉ mát đằng kia ngồi một lát đi, bên ngoài nóng quá, đừng để em bị phơi nắng hỏng mất."
Hàn Oánh Oánh sảng khoái đồng ý:
“Được thôi."
Hai người thong thả đi vào đình nghỉ mát, Chu Tuấn Hùng lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay trắng, lau lau chiếc ghế gỗ trong đình nghỉ mát rồi mới nói với Hàn Oánh Oánh:
“Oánh Oánh, ngồi đi."
Hàn Oánh Oánh thầm cảm thán trong lòng, người này cũng khá tinh tế.
Cô nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn Chu Tuấn Hùng:
“Sư huynh muốn trò chuyện gì với em?"
“Oánh Oánh, em có bạn trai chưa?"
Khi nghe thấy câu hỏi này, Hàn Oánh Oánh theo bản năng trong lòng thấy căng thẳng một chút:
“Hả?"
“Em có bạn trai chưa?"
“Em... vẫn chưa có," Hàn Oánh Oánh có chút lo lắng, không lẽ là...
đúng như những gì cô đang nghĩ trong lòng chứ.
“Vậy em thấy anh thế nào?
Tuy anh xuất thân nông thôn nhưng nhà anh chỉ có mình anh là con trai, cha mẹ cũng vậy, ba người chị cùng với hai đứa em gái cũng vậy, đều đối xử với anh rất tốt.
Vì để anh chuyên tâm học hành, cả nhà đã không tiếc công sức chu cấp cho anh mới có được anh của ngày hôm nay..."
“Sư huynh, anh rất tốt, nhưng sao anh lại nói với em chuyện này?"
“Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, muốn ở bên em," Chu Tuấn Hùng cũng không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề:
“Ngày hôm đó lần đầu tiên nhìn thấy em ở cổng trường, em mặc chiếc váy trắng, tóc dài thướt tha, trông như một nàng tiên từ trên trời rơi xuống vậy, thế giới của anh chưa bao giờ xuất hiện một cô gái rạng rỡ xinh đẹp như em, anh ngay lập tức bị em thu hút rồi."
Anh ta vừa nói vừa cúi thấp đầu xuống:
“Nhưng mà, dọc đường anh có hỏi thăm một số chuyện về em mới biết em vốn dĩ là người thủ đô, nhà cách trường cũng không xa, chắc hẳn điều kiện cũng rất tốt, điều kiện như em là điều anh căn bản không cách nào với tới được, cho nên... anh mới đem lòng yêu thích của mình đè nén tận đáy lòng."
