Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1174
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:21
“Đó là đương nhiên rồi, mọi người cứ yên tâm tuyệt đối đi, anh ấy đối xử với em tốt lắm..."
Cô còn chưa nói xong thì bóng dáng mẹ và anh cả đã biến mất.
Minh Châu cau mày, lại nữa rồi, lời còn chưa nói xong người đã biến mất.
Giang Đồ mỉm cười xoa đầu cô:
“Một phút rưỡi."
Minh Châu gạt bỏ nỗi luyến tiếc trong lòng, ngẩng đầu cười tươi:
“Ừm, Giang Đồ, chị dâu hai của em có t.h.a.i rồi, em sắp được làm cô rồi nhé."
May mà có cái không gian này tồn tại, nếu không dù cô có già đi và ch-ết ở thời đại này cũng không thể nào biết được chuyện vui như vậy.
“Vậy anh có phải nên chúc mừng em không?"
Minh Châu sà vào lòng Giang Đồ:
“Em là cô thì anh là chú, chúng ta cùng vui, cùng vui nhé."
Giang Đồ cười ấm áp:
“Ừm, cùng vui."
Đêm nay khi ngủ khóe môi Minh Châu cong lên rõ hơn thường ngày.
Điều tiếc nuối duy nhất hiện giờ của cô có lẽ là vẫn chưa thể thay đổi được quỹ đạo vận mệnh của Giang Đồ.
Cố lên, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống cô có thể an tâm sống những ngày tháng nhỏ bé của mình ở đây rồi.
Chiều hôm sau khi Minh Châu từ trường về, thấy Phương Thư Ngọc đang nấu cơm ở nhà, ba nhóc tì theo Tô Quế Mai ra quảng trường phía sau chơi, cô chào Phương Thư Ngọc một tiếng rồi cũng đi thẳng ra quảng trường phía sau.
Ba nhóc tì dẫn theo Thanh Thu và Thanh Bình vừa biết đi đang bắt dế trên t.h.ả.m cỏ đằng kia.
Tô Quế Mai đứng một bên trông chừng.
Thấy Minh Châu đi tới, chị vẫy vẫy tay với cô.
Minh Châu cười hì hì chạy lộc cộc tới.
Đám trẻ vui sướng chào cô, Minh Châu đi tới mỗi đứa trẻ hôn một cái rồi để chúng tiếp tục chơi, cô đứng cạnh Tô Quế Mai:
“Chị ơi, để chị một mình trông năm đứa, vất vả cho chị rồi."
“Có gì mà vất vả đâu, có ba nhóc tì ở đây chị chẳng cần quản Thanh Thu với Thanh Bình, đừng nói là nhàn nhã thế nào, em đi học mới vất vả ấy."
“Đi học có gì vất vả đâu," những thứ dạy ở trường đều là những thứ cô đã thuộc nằm lòng qua kinh nghiệm thực tế rồi, cái gọi là đi học hàng ngày thực chất cũng chỉ là đi nghe hóng hớt, góp vui thôi.
“Chị ơi, bên mụ lưỡi dài nhà họ Dương với Minh Diễm có gì bất thường không ạ?"
Tô Quế Mai lắc đầu:
“Mấy ngày nay hai người đó không tiếp xúc gì với nhau cả, vì Minh Diễm không hay qua đây nên chị không phát hiện ra manh mối gì."
Minh Châu gật đầu.
Nhưng Tô Quế Mai nghĩ tới chuyện gì đó lại nói:
“Có một chuyện... không biết có tính là bất thường không, chiều nay ở ven khu rừng nhỏ đằng kia họ đã bắt nạt dì nhà họ Chung đấy."
Minh Châu cau mày:
“Dì Chung lại chạy ra ngoài à?"
“Đúng thế, cả buổi chiều chị đều ở quảng trường nhỏ này cũng không để ý thấy bà ấy, thậm chí lúc hai mụ đàn bà không biết xấu hổ kia bắt nạt dì ở trong rừng nhỏ thì chị đang ở ven rừng làm thỏ bằng cỏ đuôi ch.ó cho Thanh Bình, chúng ta ở gần như thế mà chị hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì.
Nếu không phải bà Trương ở tòa nhà bên cạnh đi đường tắt đi ngang qua vừa hay nhìn thấy thì chúng ta chắc chắn không biết dì Chung bị bắt nạt rồi.
Lúc chị đón dì ấy từ chỗ hai người đó về bà ấy sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên, tội nghiệp quá."
Minh Châu nghĩ đến chuyện gì đó, cảm thấy rất kỳ lạ:
“Lúc đó chị cách họ bao xa?"
“Cũng chỉ mấy chục mét thôi, nhưng chỗ họ bị cây che khuất kỹ quá chị không thấy gì hết."
“Chỗ đó không có tiếng động gì truyền ra sao?"
“Chị dù sao cũng chẳng nghe thấy tiếng gì cả, nếu không chị chắc chắn đã kéo dì Chung đi không để bà ấy tiếp xúc với hai con súc vật đó rồi."
Hàng lông mày Minh Châu trầm xuống cau lại, không đúng, quá không đúng rồi.
Chương 1011 Hành vi này của cô ta có chút phản thường
Thấy vẻ mặt trầm tư của Minh Châu, Tô Quế Mai có chút lo lắng:
“Châu Châu, sao thế em?"
Minh Châu nhìn Tô Quế Mai:
“Chị ơi, lúc đó Minh Diễm cũng đang hùa vào bắt nạt dì Chung ạ?"
“Chị thì không tận mắt nhìn thấy, nhưng sau khi bà Trương thấy chuyện đó từ phía bên kia rồi chạy lộc cộc sang đây kể với chị thì bà ấy nói là thấy Trương Anh đang mắng dì Chung, còn Minh Diễm thì đẩy dì Chung ngã xuống bãi cỏ.
Bà ấy thấy dì Chung đáng thương muốn qua giúp nhưng lại hơi sợ Trương Anh không biết lý lẽ nên mới chạy ra quảng trường xem có ai không thì vừa hay gặp chị, chuyện này có gì không đúng sao?"
Minh Châu gật đầu:
“Minh Diễm người này rất biết giả vờ, chị xem từ khi cô ta đến khu tập thể này mỗi lần ra ngoài đi dạo có bao giờ xung đột với ai đâu?
Một người thích giả vờ như thế thấy Trương Anh bắt nạt người khác chẳng lẽ không phải nên giả vờ giả vịt ngăn cản sao?
Sao lại đẩy người ta ngã?"
Tô Quế Mai lại không thấy chuyện này có gì sai:
“Cô ta chỉ là biết giả vờ chứ đâu phải người tốt thật, chắc chắn là cô ta tưởng lúc đó xung quanh không ai thấy nên mới lộ ra bộ mặt độc ác thật sự thôi."
Cũng không loại trừ khả năng này, nhưng tiềm thức cô luôn cảm thấy vẫn có chỗ nào đó không đúng.
Thấy Minh Châu vẫn lo lắng, Tô Quế Mai mỉm cười vỗ vỗ vai cô:
“Em cũng đừng quá lo lắng, em yên tâm đi, dạo này ngày nào chị cũng để mắt tới họ, có bất kỳ điều gì không đúng chị đều sẽ nói với em."
“Vâng ạ," Minh Châu tạm thời thu lại dòng suy nghĩ.
Bởi vì Phán Phán đã ôm một cái chai r-ượu chạy lộc cộc đến trước mặt cô giơ lên:
“Mẹ ơi, mẹ nhìn này, nhiều dế chưa."
Minh Châu ngồi xổm xuống liếc nhìn một cái, hơ, được nửa chai cơ đấy:
“Sao các con bắt được nhiều thế?"
“Trong bãi cỏ nhiều lắm ạ, có điều chúng nó nhảy giỏi quá, mệt người lắm cơ," cậu bé vừa nói vừa vỗ vỗ cái bụng b-éo tròn của mình:
“Mẹ ơi, con mệt đứt hơi rồi, ra bao nhiêu là mồ hôi, mẹ nhìn xem con có g-ầy đi chút nào không?
Con thấy bụng con nhỏ đi rồi đấy."
Tưởng Tưởng vẫn đang vồ dế đằng xa quay đầu lườm cậu em một cái:
“Trưa nay một mình em ăn bằng lượng cơm của ba người khác, chỉ vận động có mấy cái sao mà g-ầy được."
Phán Phán quay đầu lườm anh cả:
“Anh đừng có nói, em đã vận động rất nhiều rồi đấy."
“Người bắt dế là anh với Đẳng Đẳng, em mới bắt được mấy con đâu."
Đẳng Đẳng mặt đầy bình tĩnh:
“Hai con."
“Em mới bắt được có hai con, thế mà còn làm chúng nó chạy mất bao nhiêu con nữa chứ."
Đẳng Đẳng gật đầu:
“Ừm, đồng đội lợn."
Phán Phán bĩu môi:
“Anh cả anh hai đều đáng ghét!"
Cậu bé nhào tới ôm chầm lấy đùi Minh Châu, ngẩng đầu nhìn Minh Châu:
“Mẹ ơi, con thực sự cảm thấy con g-ầy rồi."
