Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1159
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:19
“Lúc này nhìn lại, cái mặt này của Minh Diễm thực sự không bằng Tiết Hương, nếu không phải do ả có công phu trên giường tốt thì hắn đã chẳng đời nào chịu lui bước mà chọn ả.”
Minh Châu không màng tới hai người trên ghế sofa, trực tiếp dắt Tiết Hương đi tới bên bàn cờ:
“Ông nội, Thành Chi, mọi người xem xem, chị Hương Hương đi xem mắt thế này thì thấy sao ạ?"
Ông cụ gật gật đầu:
“Được được, Hương Hương nhà mình vốn dĩ chẳng xấu xí gì, bao năm qua chẳng qua là bị mẹ chồng quản thúc c.h.ặ.t quá, không mấy khi chưng diện thôi."
Khang Thành Chi cũng cười nói:
“Chị Tiết Hương sau này cứ nên mặc như thế này, không chưng diện cho xinh đẹp thì chẳng phải uổng phí một cái nhan sắc tốt thế này sao?"
Giang Chấn hừ lạnh:
“Muốn chưng diện thì cô ta cũng phải có tiền đã, mua quần áo giày dép không tốn tiền chắc?"
Khang Thành Chi khinh bỉ liếc Giang Chấn một cái:
“Anh là một thằng đàn ông mà ngay đến tiền mua quần áo cho vợ mình ngày trước cũng không kiếm nổi, cái này chắc chẳng dùng từ 'phế vật' là có thể hình dung được đâu nhỉ, ha ha, Giang Chấn, anh đúng là đầu t.h.a.i tốt thôi, nếu không phải là người nhà họ Giang thì anh ra đường ăn xin cũng là cái thằng ch-ết đói sớm nhất."
Minh Châu nhìn sang Tiết Hương, vỗ vỗ vai cô:
“Chị Hương Hương, chị không cần để tâm tới tiếng ch.ó sủa phía sofa bên kia đâu, nếu chị không chê em đã mặc qua rồi thì em có hơn chục chiếc váy đã thay ra, đều tặng hết cho chị, sau này đợi chị kết hôn rồi anh Hiểu Trung cũng sẽ mua cho chị thôi, vả lại, cho dù anh ấy không mua thì chị có công việc rồi cũng có thể tự mình kiếm tiền mua được."
Tiết Hương thực sự không thèm để ý tới Giang Chấn nữa, gật đầu với Minh Châu.
Giang Chấn:
...
Cái con mụ thối tha này, thế mà dám không thèm liếc mình lấy một cái?
Minh Châu nhìn sang ông cụ:
“Ông nội, chiều nay cháu dắt người tới xem mắt ở nhà mình, ông không phiền chứ ạ."
Ông cụ xua tay:
“Có gì mà phiền chứ, chiều nay tôi sang nhà ông nội Triệu đ-ánh cờ, cô cứ tự mình quyết định là được."
“Dạ vâng ạ."
Vừa hay Giang Đồ quay về, mấy người cùng nhau ăn bữa trưa.
Tất nhiên, Giang Chấn và Minh Diễm vẫn không được ngồi cùng bàn, chỉ ăn bánh bao ngô và dưa muối.
Bốn giờ chiều, Minh Châu tới nhà máy, kéo Mã Hiểu Trung cùng về.
Xuất phát từ tâm lý muốn đè bẹp đối phương, Minh Châu cũng đã dùng công quỹ sắm cho Mã Hiểu Trung một bộ quần áo mới, lần trước nhìn thấy anh ta cứ cảm tưởng như đã ngoài bốn mươi rồi, kết quả hỏi ra mới biết mới có 36.
Chỉ là bao năm qua nuôi gia đình, vất vả quá nên trông hơi già.
Thời gian gần đây anh làm việc ở nhà máy, tuy cũng toàn việc tay chân nhưng nắng không tới mặt, mưa không tới đầu, dù sao cũng tốt hơn trước rất nhiều.
Bây giờ mặc bộ đồ mới vào trông càng thêm tinh thần.
Minh Châu dẫn người vào nhà xong, trong phòng khách chỉ thấy Khang Thành Chi đang ngồi trên sofa c.ắ.n hạt dưa, xem tivi.
Tất nhiên thời đại này cũng chẳng có chương trình gì hay ho, chỉ là để g-iết thời gian thôi.
Minh Châu hỏi:
“Chị Hương Hương đâu ạ?"
“Ở trong phòng ấy."
Minh Châu hướng lên lầu gọi một tiếng:
“Chị Hương Hương ơi, nhà có khách tới chơi này."
Nghe thấy động tĩnh, Tiết Hương lập tức đắp cái chăn mỏng lên bụng Đào Đào đang ngủ say, làm theo lời Minh Châu dặn, tô son lên môi rồi xuống lầu.
Mà Giang Chấn và Minh Diễm đang ngủ trong phòng kho lúc này cũng đã hớt hải chạy tới phòng khách.
Giang Chấn vừa vào nhà liền mang đầy địch ý nhìn chằm chằm Mã Hiểu Trung.
Mã Hiểu Trung liếc đối phương một cái, thản nhiên gật đầu chào, lúc ngẩng đầu lên lần nữa liền nhìn thấy Tiết Hương đang đi xuống lầu.
Minh Châu nói... giới thiệu cho mình một người phụ nữ rất xinh đẹp, xinh đẹp hơn vợ cũ của mình gấp bội lần, anh vốn còn tưởng là nói quá, giờ xem ra là thật.
Mà Tiết Hương lúc này cũng nhìn thấy ngay Mã Hiểu Trung đang đứng cạnh Minh Châu, người này mặt chữ điền, diện mạo ôn hòa, trông có vẻ rất chính trực.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều thấy có chút căng thẳng.
Chương 998 Cơ hội tới rồi
Minh Châu chủ động điều hòa không khí, đuổi Khang Thành Chi đang ngồi trên sofa ra một bên xong liền mời Mã Hiểu Trung và Tiết Hương ngồi xuống, giới thiệu tên tuổi của hai người cho nhau nghe.
“Nói ra cũng thật là trùng hợp, chị Hương Hương, có lẽ chị không biết đâu, người vợ cũ ngoại tình của anh Hiểu Trung cũng tên là Tiết Hương đấy, lúc em vừa mới nói tên chị cho anh Hiểu Trung nghe, anh ấy còn tưởng em cố ý trêu anh ấy nữa cơ."
Tiết Hương hơi bất ngờ, không ngờ lại có sự trùng hợp như vậy.
Minh Châu lại nhìn sang Mã Hiểu Trung:
“Anh Hiểu Trung, anh xem đi, em đã nói rồi mà, Tiết Hương này khác hẳn Tiết Hương kia, lần này thì anh tin rồi chứ."
Mã Hiểu Trung gật gật đầu, trong ánh mắt nhìn Tiết Hương đều lộ rõ vẻ hài lòng:
“Là tôi hiểu lầm rồi, em Tiết Hương, chào em, tôi xin nói qua một chút về hoàn cảnh cá nhân của mình nhé.
Năm nay tôi 36 tuổi rồi, vừa mới ly hôn cách đây không lâu, lý do ly hôn chắc Minh tiểu thư đã nói với em rồi.
Hiện giờ tôi đang làm việc dưới trướng của Minh tiểu thư, mỗi tháng cả lương lẫn thưởng cũng kiếm được bảy tám chục tệ, tuy không phải là giàu có gì nhưng nuôi ba mẹ con em chắc là được, thêm nữa tôi có một căn nhà ở kinh thành, lát nữa tôi dẫn em qua đó xem có ưng ý không."
Tiết Hương hơi e thẹn, điều kiện này đối với cô mà nói thực sự đã là rất tốt rồi.
Cô nhìn Minh Châu một cái, Minh Châu rót trà cho hai người:
“Chị Hương Hương chị đừng nhìn em chứ, chị cứ tự mình trò chuyện với anh Hiểu Trung đi."
Tiết Hương gật đầu:
“Anh Hiểu Trung, năm nay em vừa tròn 30 tuổi, có hai đứa con, đứa lớn là con gái gần mười tuổi rồi, đứa thứ hai là con trai hơn hai tuổi, em tạm thời... chưa có công việc, nhưng Châu Châu nói nếu em sẵn lòng thì có thể giới thiệu cho em một công việc, còn những cái khác... cũng không có gì nữa."
Mã Hiểu Trung gật gật đầu:
“Tôi thấy rất hài lòng về em, em thấy tôi thế nào?"
Tiết Hương đang định mở lời thì nghe thấy Giang Chấn đứng bên hiên xem chuyện nãy giờ không vui vẻ gì thốt lên:
“Tiết Hương!
Cô liệu mà suy nghĩ cho kỹ vào!"
Tiết Hương cau mày nhìn sang, Mã Hiểu Trung hỏi:
“Vị này là..."
“Tiết Hương là người phụ nữ của tôi, anh nói xem tôi là ai!"
Mã Hiểu Trung lập tức hiểu ngay thân phận của đối phương, vì Minh Châu đã từng kể qua chuyện này với anh.
Anh rất bình tĩnh:
“Nếu Tiết Hương là người phụ nữ của anh, vậy thì vị đứng bên cạnh anh đây là..."
“Anh quản nhiều thế làm gì?
Tiết Hương đã ngủ với tôi mười năm rồi, tôi không tin là anh không bận tâm."
Mã Hiểu Trung mỉm cười:
“Anh là Giang Chấn, Giang tiên sinh đúng không, tôi nghe Minh tiểu thư nói người vợ sau này anh cưới đây là người đã từng kết hôn ba lần rồi, anh còn chẳng chê một người phụ nữ đã qua ba đời chồng, chẳng lẽ giác ngộ của tôi lại thấp kém đến thế, đi chê bai một Tiết Hương từng bị tổn thương sao?
Hơn nữa, chính tôi cũng từng kết hôn với người khác, chẳng cao sang gì hơn Tiết Hương cả, tôi thấy tôi và cô ấy rất xứng đôi."
