Học Quân Đội Nhưng Chỉ Một Lòng Đam Mê Với Ruộng Vườn - Chương 1147
Cập nhật lúc: 29/04/2026 03:06
Khoảnh khắc lão các chủ bước vào Liên Vực cũng nhìn thấy cái cây khổng lồ che trời lấp đất, nghe thấy tiếng gọi dịu dàng kia.
Liên Vực nói với lão các chủ: "Ngươi không phải cô ấy... Ngươi lại là cô ấy..."
"Có phải hay không, đều xin ngươi tuân thủ lời hứa."
Lê Dạng vừa định hỏi, lão các chủ đã cho cô đáp án: "Ta đoán, người thực sự hứa hẹn với Liên Vực, có thể là Nhân Hoàng đời đầu tiên."
Lê Dạng: "!"
Hoa Hạ từng có một vị Thần Tôn cảnh, cũng là Thần Tôn cảnh đầu tiên của toàn Tinh Giới.
Vị Nhân Hoàng kia đã mất tích cả triệu năm, đừng nói biên giới Hoa Hạ, ngay cả Hoa Hạ Thiên Cung cũng không còn mấy ai nhớ rõ bà.
Lê Dạng lẩm bẩm: "Chị Trường Sinh... vốn là vận linh của Nhân Hoàng đầu tiên?"
"Chị Trường Sinh sao?" Lão các chủ cười, nói: "Ta gọi nó là mẹ Trường Sinh."
Lê Dạng: "..."
Lão các chủ nháy mắt với cô: "Được rồi, tính như vậy thì ta là sư tổ của con, con là dì của ta."
Lê Dạng phì cười.
Cô không ngờ lão các chủ lại có tính cách như vậy, nhưng rất nhanh lại cảm thấy chính nhờ tính cách này mà bầu không khí của hệ Tự Nhiên mới tốt như thế.
Lão các chủ thấy Lê Dạng thả lỏng tinh thần mới tiếp tục nói: "Trăm vạn năm trước... hoặc nên nói là 90 vạn năm trước, Nhân Hoàng biết được tình hình của Liên Vực và quyết định ra tay giúp đỡ... Nhưng sau này Nhân Hoàng ngã xuống, chỉ có vận linh của bà vẫn không ngừng tìm kiếm chủ nhân mới."
"Về trải nghiệm của Nhân Hoàng, sau này con có thể đến Tinh Xu Các tra cứu tư liệu... Điều trước mắt ta muốn nói cho con biết là, Liên Vực liên quan đến sự tồn vong của Tinh Giới."
Lê Dạng tập trung lắng nghe.
Lão các chủ: "Chắc hẳn con cũng thấy những quái vật màu đen kia rồi, trong cơ thể bọn chúng tràn ngập sức mạnh không thuộc về Tinh Giới này, hiện giờ Liên Vực đang dốc sức áp chế nó mới không làm ô nhiễm toàn bộ Tinh Giới. Chờ khi Liên Vực không áp chế được nữa... Tinh Giới sẽ nháy mắt bị nhiễm đen, đặc biệt là hư không rộng lớn sẽ tràn ngập lực lượng Hỗn Độn vô tận, mà biên giới phía sau chúng ta cũng sẽ sụp đổ trong nháy mắt, dù là Chấp Tinh giả cảnh giới cao đến đâu cũng chỉ là c.h.ế.t muộn hơn một chút mà thôi."
Sắc mặt Lê Dạng trắng bệch, nói: "Bà ấy đã cầm cự 90 vạn năm..."
"Đúng vậy," lão các chủ nói, "Nhưng hiển nhiên bà ấy đã tới giới hạn."
Lê Dạng không kìm được hỏi tiếp: "Vậy lực lượng Hỗn Độn này rốt cuộc đến từ đâu? Chúng ta phải giúp Liên Vực như thế nào?"
Lão các chủ dừng một chút, nói: "Con đã tiếp xúc với Thượng Tam Giới chưa?"
Nghĩ đến Thượng Tam Giới, trong mắt Lê Dạng lộ ra sự phẫn nộ khó kìm nén, hỏi: "Chuyện này có liên quan đến bọn họ?"
"Không thể nói là quan hệ trực tiếp..." Lão các chủ tiếp tục nói, "Con đường tu hành của bọn họ là chỉ thấy cái lợi trước mắt, đặc biệt là các Thần Tôn cảnh của Thượng Tam Giới, để tiêu trừ ô nhiễm tinh thần nảy sinh do c.ắ.n nuốt, bọn họ đã chuyển hết những thứ đó sang Liên Vực..."
Tim Lê Dạng thắt lại.
Lão các chủ: "Nếu chỉ là số ít thì Liên Vực có thể tiêu hóa hết những ô nhiễm tinh thần này —— rốt cuộc Tinh Giới không thể nào hoàn toàn thuần khiết, mà bản thân Liên Vực cũng có trách nhiệm gánh vác những thứ này. Nhưng theo số lượng ngày càng nhiều, ô nhiễm càng lúc càng lớn, bà ấy không gánh vác nổi nữa... Vì thế Liên Vực xuất hiện kẽ hở, mới làm cho lực lượng Hỗn Độn có cơ hội xâm nhập."
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu kịch trường không chịu trách nhiệm ——
Lão các chủ: Mẹ Trường Sinh ~
Vận linh Nhân Hoàng: Ta là bà cố của ngươi.
Tiểu Lê Hoa: Chị Trường Sinh ~
Vận linh Nhân Hoàng: [Lườm]
Nghe những lời này, Lê Dạng không kìm được nắm c.h.ặ.t t.a.y, nói: "Đạo Vô không biết những điều này sao? Bọn họ cứ thế hủy diệt toàn bộ Tinh Giới, đối với bọn họ có lợi ích gì chứ!"
Lão các chủ không trả lời câu hỏi này của cô, mà tiếp tục nói: "Từ khi rời khỏi Liên Vực, ta vẫn luôn điều tra... Đồng thời cũng tìm được tư liệu do người kế nhiệm vận linh Nhân Hoàng đời trước và đời trước nữa để lại..."
Lê Dạng: "!"
Hóa ra có nhiều người kế nhiệm như vậy.
Nếu Nhân Hoàng đầu tiên của Hoa Hạ là người nhận lời hứa này, thì sau khi bà ấy ngã xuống không rõ lý do, vận linh Nhân Hoàng vẫn không từ bỏ sứ mệnh của mình, mà không ngừng tìm kiếm chủ nhân mới.
Trước lão các chủ, cũng từng có mấy người kế nhiệm nỗ lực qua, và họ cũng đều giống như lão các chủ, để lại lời nhắn cho người tiếp theo.
Lão các chủ nói: "Tuy nhiên trước đó, ta sẽ nói sơ qua tình hình cho con, sau đó... con hãy quyết định có nhận lấy lời hứa này hay không."
Lê Dạng không hiểu ý của những lời này.
Lão các chủ nhìn rõ sự mờ mịt trong thần thái của cô, đôi mắt bà thâm thúy, ôn tồn nói: "Đứa nhỏ ngoan, gánh nặng này quá lớn, con có quyền lựa chọn không gánh vác."
