
Học Được Cách Buông Bỏ
Phó Đình Tiêu lại vừa cãi nhau với cô thư ký riêng của mình.
Lần này, anh ta quả quyết rằng sẽ chia tay thật sự.
Một giờ sáng, anh ta ôm chặt lấy tôi như một kẻ mất hồn, đôi mắt đỏ hoe:
“Vi Vi đúng là trẻ trung, xinh đẹp, lại thú vị, nhưng cô ấy quá trẻ con, căn bản chẳng yêu anh… Anh không cần cô ấy nữa.”
“Vợ à, đến bây giờ anh mới hiểu, bao nhiêu năm qua, chỉ có em là luôn yêu thương và bao dung cho anh.”
“Chúng ta sinh một đứa con đi. Có con rồi, trái tim anh sẽ hoàn toàn thuộc về gia đình, Lục Vi Vi cũng không thể khiến anh dao động nữa.”
Tôi im lặng hồi lâu, sau đó lấy ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị từ trước.
“Ly hôn đi. Em cũng không cần anh nữa.”












