Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Chương 444

Cập nhật lúc: 08/07/2026 18:00

Nhưng từ khi Phó đại phu lấy ra loại t.h.u.ố.c bôi trị sẹo kia, Kỷ Đào đã mơ hồ nhận ra ông không hề đơn giản. Đặc biệt là loại t.h.u.ố.c có hiệu quả tốt đến vậy, nhưng trong tay Phó đại phu lại dường như chẳng được ông xem trọng.

Hơn nữa, Phó đại phu không giống những lão đại phu bảo thủ thông thường. Ông rất hứng thú với những loại d.ư.ợ.c liệu mới. Khi Kỷ Đào tự chế ra loại chỉ có thể dùng để khâu vết thương, ông còn phấn khích hơn cả nàng.

Kỷ Đào im lặng một lúc rồi đáp:

- Ta không biết. 

Không rõ Thần Vương tin hay không tin, chỉ nghe nàng ấy nói:

- Lai lịch của lệnh sư e rằng không hề đơn giản. Ta đã hỏi Thái Y viện. Dù họ biết châm cứu, nhưng cũng không dám tùy tiện hạ châm.

Kỷ Đào kinh ngạc.

Từ khi đến kinh thành, nàng chưa từng chữa bệnh cho người ngoài, cũng chưa từng xem người khác chữa bệnh. Người duy nhất nàng từng thấy là kẻ cố ý đầu độc vị Lý công t.ử kia. 

Nhắc đến Lý công t.ử, Kỷ Đào lại nhớ tới chuyện hắn từng muốn nàng giúp giải độc. Sau khi bị nàng từ chối, hắn còn cố tình hạ bệ Phùng Viễn Sơn. Nếu thật sự có đại phu khác biết châm cứu, vậy hắn cần gì phải phí nhiều tâm sức đối đầu với phủ Thượng thư như vậy?

Dù sao sau khi Phùng Viễn Sơn bị lưu đày, Kỷ Đào không hề tin chuyện đó hoàn toàn không liên quan đến hắn. Chỉ riêng việc hắn có thể lặng lẽ đưa một hắc y nhân to lớn ra khỏi sân nhà nàng rồi xử lý mà không ai phát hiện, đã đủ chứng minh hắn không thể vô tội.

Kỷ Đào trầm ngâm một lát.

Nàng ngẩng đầu nhìn Thần Vương phi đang mắt đỏ hoe, nhẹ giọng dỗ dành đứa trẻ rồi nghiêm túc nói:

- Nếu để sư phụ ta trực tiếp chữa trị cho Thế t.ử, thân thể của Thế t.ử hẳn sẽ hồi phục nhanh hơn. Quan trọng nhất là sẽ không phải chịu nhiều đau đớn như vậy.

Thấy Thần Vương có vẻ đang cân nhắc, nàng lại nói:

- Nói ra thật hổ thẹn, y thuật của ta còn chưa tinh. Nếu là sư phụ ta chữa trị, ít nhất số kim dùng mỗi lần thải độc cũng có thể giảm đi một nửa.

Thần Vương phi đột ngột ngẩng đầu:

- Thật sao?

Kỷ Đào nghiêm túc gật đầu.

Thấy vậy, Thần Vương trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ta hiểu rồi.

Dương ma ma vẫn đứng ở góc phòng chơi đùa với Hiên Nhi. Kỷ Đào đưa tay đón lấy con, quay người cáo từ. 

Xuống tới tầng hai, nàng ngồi trong gian phòng quen thuộc trước đây. Nhìn đại sảnh náo nhiệt phía dưới, hai mẫu t.ử cùng ăn hết hai đĩa điểm tâm rồi mới đứng dậy chuẩn bị xuống lầu.

Vừa bước ra khỏi cửa, Kỷ Đào đã nghe thấy có người gọi mình. Nghe giọng nói ấy, nàng khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn người phía không xa.

Quả nhiên là Phùng Uyển Phù, đúng là âm hồn bất tán. Con người Phùng Uyển Phù vốn không đạt được mục đích thì không chịu bỏ cuộc. Việc nàng ta đuổi tới tận đây cũng nằm trong dự liệu của Kỷ Đào. Chỉ là nàng không ngờ lại là hôm nay.

Thấy Kỷ Đào dừng lại, Phùng Uyển Phù lập tức kéo Dương Đại Thành chạy nhanh tới:

- Đào Nhi!

Giọng điệu của nàng ta tràn ngập niềm vui:

- Đào Nhi, không ngờ thật sự gặp được muội ở đây.

Kỷ Đào bế Hiên Nhi trong lòng, thản nhiên đáp:

- Có việc gì?

Phùng Uyển Phù nhìn đứa bé, nói:

- Đứa nhỏ đã lớn thế này rồi sao?

- Nếu có gì thì nói thẳng. - Kỷ Đào nghiêm mặt. - Ta vẫn chưa quên chuyện năm đó ngươi giam sư phụ ta trong căn nhà phía sau cửa hàng đồ gỗ nhà ngươi đâu… - Lời này rõ ràng mang theo ý cảnh cáo.

Chuyện lần này, nếu không điều tra ra Dương Đại Viễn là hung thủ, thì Lâm Thiên Dược sẽ không thể nào rửa sạch hiềm nghi. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, tuy biết mình đang giận cá c.h.é.m thớt, Kỷ Đào vẫn không nhịn được.

Thấy sắc mặt Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành đều khẽ biến đổi, Kỷ Đào tiếp tục:

- Các ngươi nói xem, nếu ta đến nha môn báo quan, liệu họ có quản chuyện này không?

Năm đó, Lâm Thiên Dược mới chỉ là cử nhân. Nếu lúc ấy đi tố cáo, Dương Đại Thành chắc chắn không tránh khỏi một phen lao ngục. Huống hồ hiện nay Lâm Thiên Dược đã là quan tứ phẩm, nha môn càng phải thận trọng hơn.

Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành đưa mắt nhìn nhau.

Kỷ Đào bắt đầu thấy mất kiên nhẫn. Với hai người này, từ trước đến nay nàng luôn có thể tránh thì tuyệt đối tránh. Thấy bọn họ vẫn không nói gì, Kỷ Đào cất bước định rời đi.

Dương Đại Thành thấy vậy, vội vàng gọi:

- Đào Nhi…

Kỷ Đào quay người lại, nghiêm giọng:

- Dương đại ca, nam nữ khác biệt. Đây là kinh thành, không phải thôn Đào Nguyên năm xưa, không thể tùy tiện gọi thẳng tên như vậy.

Sắc mặt hai người lại càng khó coi. 

Thấy Kỷ Đào từ đầu đến cuối đều không chịu nói chuyện t.ử tế, Phùng Uyển Phù cười mỉa:

- Đào Nhi, bây giờ đúng là phu nhân quan lớn rồi. Hồi ở thôn Đào Nguyên, muội đâu có như thế.

- Còn phải xem là với ai. - Kỷ Đào lập tức đáp lại.

- Ta chỉ muốn hỏi muội một câu, Đại Viễn... còn có khả năng cứu ra được không? - Dương Đại Thành ngăn lời sắp buột miệng của Phùng Uyển Phù. Nhìn sắc mặt nàng ta, rõ ràng lời định nói chẳng phải điều gì hay ho.

Kỷ Đào kinh ngạc nhìn hắn. Nàng biết đại khái hắn sẽ nhắc đến chuyện này. Dù sao Dương Đại Thành vẫn luôn tự nhận mình là huynh trưởng, có trách nhiệm chăm lo cho các đệ đệ phía dưới.

Chỉ là nàng không ngờ hắn lại có thể dễ dàng mở miệng như vậy. Muốn cứu một t.ử tù đã bị phán xử c.h.é.m đầu, vậy mà hắn cũng nói ra được. Mà Dương Đại Viễn đâu phải bị oan, hắn thật sự đã g.i.ế.c người.

Giọng Dương Đại Thành mang theo vài phần van nài:

- Có thể đổi thành lưu đày được không? Đày đến Khánh Thành cũng được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Chương 4: Chương 444 | MonkeyD