Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Chương 442
Cập nhật lúc: 08/07/2026 18:00
Từ đầu đến cuối, Chu Nghiên không nói với Kỷ Đào một lời nào. Ngày mới đến, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi. Giờ đây vóc người đã cao ráo, làn da trắng trẻo, khoác trên mình bộ trường bào của thư sinh, nhìn cũng đã có vài phần phong thái của một người đọc sách.
Kỷ Đào chợt nhớ ra, hình như từ trước đến nay nàng chưa từng sai Chu Nghiên làm việc gì. Danh nghĩa thì hắn là tùy tùng của Lâm Thiên Dược, nhưng mỗi lần Lâm Thiên Dược ra ngoài đều chưa từng dẫn hắn theo.
Lúc mới tới, hắn còn cùng Chu An và Đồ Tam chăm nom sân vườn. Không biết từ lúc nào, trong mấy gian viện của nhà họ Lâm đã không còn thấy bóng dáng hắn nữa.
Dương ma ma thở dài:
- Phu nhân đừng buồn quá. Theo ý nô tỳ, loại gia nhân như vậy không giữ lại cũng tốt. Cả nhà họ đều có dã tâm, chí không ở nơi này.
Kỷ Đào mỉm cười:
- Ta biết. Tú nương và Chu An nhiều lần tìm cách chia rẽ tình cảm giữa ta và Thiên Dược. Chúng ta tin tưởng lẫn nhau thì không sao, nhưng ta sợ một ngày nào đó họ sẽ chuyển mục tiêu sang cha nương ta. Đến lúc ấy thật khó mà đề phòng, chi bằng để họ rời đi.
Việc Điền thị và Liễu thị sống chung như hiện nay vốn đã rất hiếm thấy trong cả nước Càn. Nhà nào lại có tức phụ đưa cả cha nương ruột theo khi xuất giá chứ? Đương nhiên, người trong nhà họ không cảm thấy có gì bất ổn. Điều đáng ngại chỉ là những kẻ có ý đồ xấu đến trước mặt Điền thị mà xúi giục, gieo điều thị phi.
Nụ cười trên mặt Dương ma ma càng tươi hơn:
- Phu nhân thật nhìn xa trông rộng.
Kỷ Đào xua tay. Nhìn xa trông rộng gì chứ? Chỉ là nàng không thích giữ những kẻ có lòng dạ khác thường bên cạnh. Nàng cũng chẳng có tâm tư ngày ngày đề phòng họ, đuổi đi là xong.
- Ma ma, khi bà mối đến thì gọi ta, cũng phải sắp xếp người đi đón Thiên Dược nữa.
Dương ma ma gật đầu, nhìn về hướng cả nhà Chu An vừa rời đi rồi lắc đầu. Theo lẽ thường, dù Kỷ Đào đã đồng ý cho họ đi thì họ cũng đâu cần vội đến vậy. Ít nhất cũng nên đợi bên này tìm được người thay thế đã. Huống hồ hôm nay Lâm Thiên Dược còn đang ở Đô Sát viện, không biết lát nữa sẽ về bằng cách nào.
Kỷ Đào ngủ một giấc tỉnh dậy thì trời cũng đã xế chiều.
Dương ma ma đứng ngoài cửa bẩm:
- Phu nhân, bà mối đến rồi.
Trong tiền viện lúc này có ba hàng người đứng ngay ngắn.
Kỷ Đào bước vào, đảo mắt nhìn một lượt, rồi đi đến hành lang phía trước, quay người lại chăm chú quan sát hồi lâu.
Bà mối tiến lên, đưa cho nàng một quyển sổ:
- Phu nhân, những người này đều là những người quy củ nhất bên chỗ lão thân.
Kỷ Đào gật đầu, mở sổ ra. Trong đó ghi đầy đủ tên họ, quê quán, xuất thân, từng hầu hạ bao nhiêu chủ nhân... tất cả đều được ghi rõ ràng.
Cuối cùng, nàng chọn một cặp mẫu t.ử và một cặp phụ t.ử.
Hai cha con trông rất thật thà. Người cha tên Cổ An, khoảng bốn mươi tuổi. Nhi t.ử tên Cổ Toàn, cái tên đơn giản, chừng hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, khi bước lên dập đầu trước Kỷ Đào còn để lộ hàm răng trắng đều.
Hai mẫu t.ử kia trông rất sạch sẽ, móng tay trong suốt, quần áo tuy cũ nhưng sạch sẽ gọn gàng, mái tóc hơi vàng khô nhưng được chải chuốt ngay ngắn. Người nương tự xưng họ Trương, khoảng hơn ba mươi tuổi. Khi quỳ xuống trước mặt Kỷ Đào, bà xin nàng đặt tên mới.
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên. Nhiều người mua nô bộc mới đều sẽ đổi tên cho họ, nhưng nàng thì chưa bao giờ làm vậy. Vẫn là câu nói cũ, không hợp thì đổi người.
- Sau này gọi ngươi là Phán Hương, còn nữ nhi ngươi là Hương Ngọc.
Phán Hương bước lên quỳ xuống, cung kính dập đầu. Hương Ngọc trông khoảng mười sáu mười bảy tuổi, cũng theo nương dập đầu. Sắc mặt cô nương tái nhợt, thân hình gầy yếu. Có thể thấy cuộc sống trước đây của hai mẫu t.ử hẳn không được tốt. Trong sổ ghi rõ họ tự bán mình, hơn nữa chưa từng bị bán lại lần nào.
- Đa tạ đại ân của phu nhân, sau này nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực.
Kỷ Đào xua tay, nàng không cho rằng chỉ nhìn một cái là có thể biết được lòng người. Dù sao cũng giống như một nhà Chu An trước kia, không hợp thì thay. Cùng lắm thì không bán họ đi, để họ tự bỏ bạc chuộc thân.
Ngay lúc đó, Dương ma ma sai Cổ Toàn đi đón Lâm Thiên Dược. Còn hai mẫu t.ử Phán Hương thì được bà dẫn vào nhà bếp.
Hiên Nhi thức dậy, kéo Kỷ Đào đòi chạy trong sân. Kỷ Đào nắm tay con, hai người chạy đùa rất vui vẻ.
Khi Lâm Thiên Dược trở về, phía sau có Cổ Toàn đi theo. Nhìn thấy hai mẫu t.ử trong sân, chàng bước tới bế Hiên Nhi lên.
Cổ Toàn thì đứng chờ ở cổng sân.
Lâm Thiên Dược nhìn Cổ Toàn ngoài cửa rồi hỏi:
- Chu An đi rồi?
Kỷ Đào mỉm cười:
- Họ có vẻ rất gấp. May mà ta đã bảo ma ma đi tìm bà mối từ trước, nếu không hôm nay chàng chỉ có nước đi bộ về.
Lâm Thiên Dược bật cười:
- Nếu không có ai đến đón thì ta định sẽ về cùng Đỗ đại nhân.
Cũng được, dù sao hai nhà ở gần nhau, lại đều là đồng liêu. Kỷ Đào gật đầu, chợt nhớ đã rất lâu rồi Đỗ Dục không sang đây. Cố Vân Nhàn vì thái độ lạnh nhạt của nàng cũng chẳng còn thích tới nữa.
Nàng không nhịn được hỏi:
- Chàng với Đỗ Dục... không phải trở mặt nhau đấy chứ?
Lâm Thiên Dược ngẩn người:
- Sao nàng lại nghĩ vậy?
Kỷ Đào nghĩ ngợi một chút. Nàng thật sự không biết phải nói sao. Chuyện Tả Đô Ngự sử đàn hặc Hữu Đô Ngự sử... chính tai nàng đã nghe thấy.
- Không có gì. Mau nếm thử tay nghề của Phán Hương đi.
Lâm Thiên Dược bật cười, cũng không hỏi thêm.
