Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Chương 452
Cập nhật lúc: 08/07/2026 18:02
Kỷ Đào thản nhiên đáp:
- Đúng vậy. Hồi mới chữa cho đường tỷ, có lúc ta còn châm nhầm huyệt. Lại không thể để sư phụ ra tay thay. Sau mỗi lần châm cứu, tỷ ấy phải nằm bất động suốt nửa canh giờ. Giờ nghĩ lại mới thấy đúng là tình tỷ muội sâu nặng. - Nói đến cuối, vẻ mặt Kỷ Đào đầy cảm khái.
An Vương phi nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới nói:
- Lâm phu nhân thật biết nói đùa. Bây giờ ngươi chẳng phải đang châm cứu cho đứa trẻ nhà Tam hoàng đệ sao? Khi ấy bệnh nặng đến mức gần như không cứu nổi, vậy mà rơi vào tay ngươi lại có thể cải t.ử hồi sinh. Ngươi quả thực quá khiêm nhường rồi. - Giọng nàng ấy trở nên nghiêm túc, hoàn toàn khác với giọng đùa cợt lúc nãy.
Kỷ Đào vẫn bình thản không chút e ngại, giọng nói cũng trở nên nghiêm nghị:
- Những bệnh cần giải độc thì ta quả thực có thể chữa. Nhưng chuyện liên quan đến con cái... đường tỷ của ta đúng là bệnh nhân đầu tiên mà ta điều trị. Mất hơn nửa năm mới khỏi hẳn. Nếu Vương phi muốn chữa, ta cũng có thể thử. Chỉ là lúc mới bắt đầu, e rằng sẽ giống như đường tỷ ta, sau mỗi lần châm cứu phải nằm bất động trong nửa canh giờ, quả thực rất đau đớn. Hơn nữa, tình trạng của Vương phi còn nghiêm trọng hơn tỷ ấy nhiều. Chỉ dựa vào uống t.h.u.ố.c điều dưỡng thì hoàn toàn không còn khả năng. Nếu kiên trì châm cứu trong khoảng hai năm, có lẽ vẫn sẽ có chút hiệu quả... nhưng ta cũng không dám bảo đảm.
An Vương phi nghe xong bỗng hỏi:
- Vậy sư phụ ngươi có chữa khỏi được không?
Kỷ Đào bình thản đáp, giọng vô cùng chắc chắn:
- Cũng không có mười phần nắm chắc.
An Vương phi lại im lặng hồi lâu. Ánh mắt nàng từ đầu đến cuối vẫn dừng trên những cây ngân châm nơi đầu ngón tay Kỷ Đào:
- Để ta suy nghĩ thêm. Nếu ta quyết định chữa trị, ngươi có bằng lòng giúp ta không?
Trong lòng Kỷ Đào âm thầm than thở, nàng có quyền từ chối sao? Nếu giả ngốc, với thân phận của An Vương phi, nàng quả thật sẽ không công khai làm khó nàng trước mặt. Nhưng nếu sau lưng âm thầm gây bất lợi cho Lâm Thiên Dược thì sao?
Ngoài mặt, nụ cười của Kỷ Đào vẫn rạng rỡ, không để lộ một chút miễn cưỡng nào:
- Đương nhiên rồi.
An Vương phi dường như cũng chẳng hề bất ngờ trước câu trả lời ấy:
- Được. Nếu cần, ta sẽ sai người đến đón ngươi.
Thực ra, với thân phận của nàng ấy, dù Kỷ Đào không muốn vì tiền đồ của Lâm Thiên Dược mà ra tay giúp đỡ, nàng cũng tuyệt đối không muốn vô cớ để chàng có thêm một kẻ địch lớn như vậy. Đổi lại là bất cứ ai, cũng sẽ không thể từ chối.
Kỷ Đào bước ra khỏi phòng, Dương ma ma đứng đợi ở cửa. Thấy nàng đi ra, bà cẩn thận quan sát sắc mặt nàng một lượt, rồi mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
- Phu nhân, nên về nhà thôi. Tiểu công t.ử chắc đang đợi người về. Nếu còn không về nữa, e rằng công t.ử sẽ không chịu ăn cơm mất.
Kỷ Đào gật đầu, nàng biết câu nói ấy là cố ý nói cho nha hoàn kia nghe.
Hai người xuống lầu, vừa tới cửa đã thấy Cổ An. Lúc này hắn đang ngồi trên càng xe, buồn chán nhìn đông ngó tây. Vừa thấy Kỷ Đào bước ra, hắn lập tức nhảy xuống xe, cười nói:
- Phu nhân, chúng ta về phủ chứ ạ?
Kỷ Đào khẽ "ừ" một tiếng.
Thấy hắn mặc bộ đoản y màu sẫm, nàng nhớ ra bộ quần áo này là do Dương ma ma mua ở cửa hàng ngoài phố, chuyên dùng cho hạ nhân của Lâm gia. Mặc lên vừa gọn gàng vừa tiện lợi.
Nàng thuận miệng hỏi:
- Ngươi đợi lâu chưa?
Cổ An cười xua tay:
- Không đâu, tiểu nhân cũng vừa mới tới.
Xe ngựa nhanh ch.óng rẽ vào phố Hằng Đức. Khi Kỷ Đào về đến nhà, Phó đại phu đang bế Hiên Nhi chơi đùa trước cổng lớn.
Đúng lúc ấy, phía đối diện cũng có một chiếc xe ngựa chạy tới, Lâm Thiên Dược đã trở về. Vừa bước xuống xe, nhìn thấy Kỷ Đào, chàng hơi nhướng mày, lại nhìn thấy Phó đại phu cùng đứa trẻ đứng ở cổng, môi chàng khẽ mím lại.
Chàng nắm lấy tay Kỷ Đào, kéo nàng vào trong, hạ thấp giọng hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra à?
Nếu không có chuyện gì, Kỷ Đào sẽ không bao giờ để Hiên Nhi rời khỏi tầm mắt. Nếu Liễu thị hay những người khác có ở nhà thì còn có thể hiểu được nhưng hiện giờ họ đều không có mặt. Không phải vì nàng không tin Phó đại phu. Chỉ là ông đã lớn tuổi, lại chưa quen chăm trẻ. Việc giao Hiên Nhi cho ông trông nom vốn đã rất khác thường.
Kỷ Đào đưa chàng thẳng về hậu viện thay y phục. Đến khi vào phòng, nàng mới nói:
- Hôm nay An Vương phi tìm ta.
Động tác tháo đai lưng của Lâm Thiên Dược khựng lại.
Kỷ Đào đưa quần áo sạch cho chàng:
- Nàng ấy muốn ta chữa bệnh. Tình trạng của nàng ấy gần giống như tỷ tỷ năm xưa, hẳn cũng bị người ta cố ý hủy hoại thân thể.
Sắc mặt Lâm Thiên Dược hơi trầm xuống:
- Nàng nhận lời rồi?
Kỷ Đào cười tươi:
- Ta nói chỉ có một phần hy vọng, còn lấy ngân châm cho nàng ấy xem. Nàng ấy bảo sẽ suy nghĩ thêm.
Lâm Thiên Dược hiểu rõ sự đáng sợ của châm cứu, chàng ôm nàng vào lòng:
- Vậy thì sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ đến tìm nàng.
Kỷ Đào cũng biết điều đó. Ở nước Càn, nữ t.ử không thể sinh con vốn đã khó sống. Huống chi nàng ấy còn là Vương phi. Hài t.ử nàng sinh ra, dù không trở thành người đứng đầu thiên hạ, thì ít nhất cũng có thể trở thành Thế t.ử của một Vương phủ. Có Thế t.ử, nàng mới có tương lai. Trong hoàn cảnh ấy, chút đau đớn kia căn bản không thể khiến nàng lùi bước.
Hôm nay Kỷ Đào cũng không phải cố ý khiến nàng ấy biết khó mà lui. Nàng chỉ muốn để An Vương phi hiểu rõ quá trình điều trị sẽ đau khổ đến mức nào, để sau này nếu có chuyện cũng không quay lại trách tội nàng.
