Hóa Ra Vẫn Là Em - Chương 7
Cập nhật lúc: 13/07/2026 18:03
11
Khi tỉnh dậy thì đã là nửa đêm. Cánh tay của Phong Trạc vẫn đang siết c.h.ặ.t lấy eo tôi.
“Phong Trạc, tôi đi hút đ iếu th uốc.” Tôi thử giằng ra.
Cậu ta từ từ mở mắt, giọng nói khàn đặc vì mới tỉnh ngủ: “Lần trước chị cũng nói thế, kết quả là đi rồi không bao giờ quay lại nữa.”
Sau đó cậu ta trừng phạt bằng cách c ắn nhẹ một cái vào cổ tôi.
“Lần này tôi không đi nữa.”
Tôi lấy hộp th uốc của cậu ta ra rồi nhướng mày trêu chọc: “Nước hoa thì dùng cùng loại với tôi, th uốc lá cũng phải hút loại tôi từng hút à?”
“Thích chứ.” Cậu ta dịu dàng vuốt ve mái tóc tôi.
Tôi liền xoay người ngồi vắt ngang trên người cậu ta, một tay véo nhẹ cằm cậu ta, trong khi ánh mắt chợt lướt qua đống hỗn độn dưới sàn.
“Vừa nãy chưa kịp hỏi, ‘của quý’ của cậu từ đâu ra đấy?”
Cậu ta nhanh ch.óng lại giành lại thế chủ động, khẽ ngậm lấy vành tai tôi rồi thì thầm: “Em đã chuẩn bị từ ngày gặp lại chị rồi. Chị biết mà, em sạch sẽ nhất.”
Tôi hài lòng mỉm cười rồi liền thưởng cho cậu ta một nụ hôn: “Miệng thì nói không tha thứ, nhưng cơ thể thì lại thành thật ghê.”
Tôi lấy ra một chiếc vòng tay, trên đó có khắc tên tôi. Đây là thứ tôi vô tình nhìn thấy khi cậu ta mở ngăn kéo lúc nãy.
“Chẳng phải cậu đã vứt nó xuống sông rồi sao?” Tôi chất vấn.
Cậu ta vội vàng định giật lại nhưng đã bị tôi giữ c.h.ặ.t.
“Nhặt lại rồi.” Cậu ta cụp mắt xuống rồi lí nhí đáp.
Tôi nâng khuôn mặt cậu ta lên, nhìn thẳng vào mắt cậu ta rồi nói từng chữ một: “Phong Trạc, chị cũng l ừa em rồi, thật ra chị vẫn còn giữ nó.”
12
Lần đầu tiên tôi gặp Phong Trạc là vào một ngày trời mưa như trút nước.
Hôm đó, tôi được mời về trường cũ để tham gia một sự kiện. Khi đó tôi mới 26 tuổi nhưng đã giành được vô số giải thưởng lớn trong và ngoài nước, là diễn viên chính của nhà hát, từng đóng vai chính trong các vở vũ kịch cấp quốc gia, có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao của danh vọng.
Giữa giờ giải lao, tôi lẻn ra khỏi giảng đường để hít thở chút không khí. Điếu th uốc đã kẹp trên môi, nhưng tôi lại không tìm thấy bật l ửa.
Đúng lúc này, từ góc rẽ, tôi nghe thấy giọng một cô gái đang thổn thức tỏ tình. Sau lời tỏ tình dài dòng liền nghe thấy một giọng nam lười biếng vang lên: “Cô không phải gu của tôi. Tôi thích người lớn tuổi hơn, chân phải dài thế này, eo phải thon thế này, còn tóc thì phải đến đây…”
Giọng nói trầm thấp quyến rũ ấy đúng là gu của tôi. Chỉ có điều…
Tôi cúi đầu nhìn lại mình.
Cái miêu tả này, sao càng nghe càng giống tôi thế nhỉ?
“Không ngờ anh lại là người nông cạn như vậy!” Cô gái vừa khóc vừa chạy đi, lúc đi ngang qua còn trừng mắt nhìn tôi một cách khó hiểu.
“Chị Tần xem kịch đủ rồi chứ?” Chàng trai quay đầu dùng ánh mắt trêu chọc nhìn tôi.
Lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt người nọ. Ước chừng cậu ta cao trên 1m85, vai rộng eo thon, đôi mắt sắc sảo đầy cuốn hút. Trên sống mũi còn có một nốt ruồi duyên càng làm tăng thêm vẻ phong trần.
Cậu em trai này trông hơi quen. Đó là phản ứng đầu tiên của tôi.
“Em học khoa múa à?” Giờ này mà xuất hiện ngoài giảng đường, rồi lại còn gọi tôi là “chị Tần”, thì phần lớn là đàn em rồi.
“Phong Trạc, sinh viên năm ba khoa Sáng tác nhạc, cao 1m88, nặng 81kg, không có thói quen xấu, ngoại trừ thỉnh thoảng có hút th uốc.”
Đang đọc thực đơn à, sao mà chi tiết thế.
“Vậy, cho chị mượn bật l ửa nhé?” Tôi lắc lắc đ iếu th uốc trên ngón tay và mỉm cười nhìn cậu ta.
Phong Trạc ngậm đ iếu th uốc rồi nghiêng đầu châm l ửa, đồng thời ra hiệu cho tôi cùng châm.
Cũng thú vị đấy.
Tôi cũng ngậm đ iếu th uốc rồi ghé sát lại gần ngọn l ửa. Để vừa với chiều cao của tôi, cậu ta đã phải cúi người xuống. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể đếm rõ từng sợi lông mi của cậu ta. Hơi thở của hai người hòa quyện cùng mùi th uốc lá.
Tư thế mờ ám này duy trì hơi lâu cho đến khi từ xa có người gọi: “Cô Tần, đến lượt cô lên sân khấu rồi.”
Tôi và cậu ta cùng lúc tách ra.
“Đàn em, hữu duyên gặp lại nhé.” Tôi nhả ra một làn khói th uốc.
Không ngờ duyên phận lại đến nhanh đến vậy.
Sau khi buổi hoạt động kết thúc, một cơn mưa như trút nước bắt đầu đổ xuống. Tôi lái xe ra khỏi ga-ra, cần gạt nước quay tít mù. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy Phong Trạc đang chật vật bước đi trong mưa, tay cậu ta còn đang cầm một chiếc ô. Cả người cậu ta ướt sũng, trông chẳng khác nào một chú cún con lạc lõng. Mưa quá lớn nên chiếc ô gần như chẳng có tác dụng gì.
Tôi lái xe đến bên cạnh cậu ta rồi hạ cửa kính xuống: “Đàn em, đi đâu vậy, chị cho quá giang nhé?”
Thế giới của người lớn không cần quá nhiều lời giải thích. Mọi chuyện sau đó diễn ra một cách tự nhiên. Tôi đưa chú cún con ướt sũng về căn hộ của mình để thay đồ.
Trong màn sương mờ ảo của phòng tắm, môi chạm môi, tai kề má ấp.
