Hóa Ra Vẫn Là Em - Chương 11

Cập nhật lúc: 13/07/2026 18:04

17

Thang Lăng là con gái của cô tôi.

Từ nhỏ cô ta đã luôn phải sống dưới cái bóng của tôi, lâu dần tâm lý liền trở nên vặn vẹo. Chuyện gì cô ta cũng muốn hơn tôi một bậc, nhưng trớ trêu thay lại chẳng làm tốt được chuyện gì.

Tôi học múa cổ điển, cô ta cũng học theo. Tiếc là thiên phú chỉ ở mức tầm thường. Không vào được đoàn ca múa nhạc hàng đầu, cô ta liền dùng quan hệ để vào. Vào được rồi vẫn không quên ngáng chân tôi, thường xuyên kéo bè kéo phái để nói xấu tôi sau lưng.

Chuyện tôi yêu đương với Phong Trạc chính là do cô ta nói cho gia đình. Chuyện tôi ly hôn với Nghiêm Dịch cũng là cô ta phát hiện đầu tiên, rồi mách lẻo với bà nội. Và mỗi người bạn trai mà tôi chia tay, cô ta đều nhặt về như một món báu vật.

Trước đây tôi lười chấp nhặt với cô ta. Nhưng bây giờ thì tôi không muốn nhìn cô ta cứ như một con bọ chét nhảy nhót khắp người mình nữa.

Đúng lúc đoàn kịch đang tập vở vũ kịch mới chuyển thể mang tên Thanh Xà, tôi liền chủ động giới thiệu Thang Lăng cho đạo diễn để thử vai Tiểu Thanh. Vai diễn này đòi hỏi kỹ năng cực cao, mà kỹ năng cơ bản của cô ta thì hoàn toàn không đủ.

“Chị có lòng tốt đến vậy sao?” Cô ta nhìn tôi đầy nghi ngờ.

“Chẳng phải cô vẫn luôn muốn chứng minh bản thân sao? Cơ hội đag ở trước mắt kia kìa.”

Cô ta quả nhiên mắc câu, sau đó liền tập luyện điên cuồng, và còn tự ý tăng cường độ luyện tập nên dẫn đến bị căng cơ.

Vào ngày công diễn, tôi cố tình “sốt cao đột ngột” không thể lên sân khấu. Đạo diễn đành tạm thời để Thang Lăng thay thế tôi đóng vai Bạch Xà.

Dưới ánh đèn sân khấu, cô ta căng thẳng đến nỗi mỗi động tác đều trông cực kì cứng đơ. Đến một pha xoay người khó, cô ta đã trực tiếp ngã nhào trên sân khấu. Khán giả bên dưới lập tức ồ lên đầy kinh ngạc.

Tôi còn chưa vào đến phòng trang điểm thì đã nghe thấy tiếng cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết: “Chị hài lòng chưa!” Cô ta hất văng chiếc khăn ấm tôi đưa cho.

Tôi không nhanh không chậm lấy điện thoại ra rồi bật lên vài đoạn ghi âm. Đó là những lời cô ta từng xúi giục người khác cô lập tôi. Sau khi nghe xong, cả gương mặt cô ta lập tức trở nên trắng bệch.

“Thật ra mà nói, với vị trí hiện tại của tôi, tìm một cơ hội để đuổi cô ra khỏi đoàn kịch dễ như trở bàn tay.” Tôi tắt điện thoại. “Tôi không thích cô, nhưng tôi tôn trọng cô chú.”

Tôi lấy ra một lá đơn xin việc: “Đoàn múa ở Paris đang tuyển diễn viên dự bị, tôi đã tiến cử cô rồi đấy.”

Cô ta kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Cô hận tôi, chỉ vì nghĩ rằng mình mãi mãi không thể bằng tôi. Cô mãi chỉ là cái đuôi thôi, theo tôi múa hơn hai mươi năm rồi. Nếu còn muốn tiếp tục múa thì hãy đi thử đi. Vừa hay cách xa tôi một chút, chứ nhìn cái mặt này của cô hằng ngày tôi cũng ngán đến tận cổ rồi.”

Cô ta tức đến nỗi phình má lên như một con cá nóc. Khi đi, cô ta liền giật lấy lá đơn xin việc, và còn không quên buông lại một câu nói hiểm độc.

“Tần Kỳ Thi, chị lúc nào cũng vậy, thờ ơ l ạnh nh ạt mà vẫn có thể thắng tôi. Nhưng đường đời còn dài, tôi nhất định sẽ vượt qua chị! Đợi đến khi chị già nua xấu xí, xem thằng bồ nhỏ của chị có còn muốn chị nữa không!”

“Tôi đợi đến ngày cô phải gọi thằng bồ nhỏ của tôi là anh rể đấy.”

“Cút!”

Cô ta tức giận bỏ chạy.

18

Đuổi được cái cục nợ phiền phức này đi, thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh.

Tôi cuối cùng cũng có thời gian để tìm lại em trai nhỏ của mình.

Tối hôm đó tôi đi vội vàng nên không kịp giải thích quá nhiều. Nhìn bóng lưng tôi và Nghiêm Dịch rời đi, Phong Trạc đứng đó với đôi mắt đỏ hoe, trông cậu ta như một chú cún nhỏ bị bỏ rơi. Tôi đã hứa với cậu ta là trong vòng hai tháng sẽ giải quyết xong chuyện gia đình, và chúng tôi sẽ không bao giờ phải chia xa nữa.

Tối nay, tôi gọi video cho cậu ta. Trong màn hình, một khuôn mặt tuấn tú nhanh ch.óng hiện lên, đầu mũi đỏ hồng vì lạnh, đôi mắt lấp lánh như sao trời. Phía sau cậu ta, những bông tuyết đang bay lượn khắp nơi.

Tim tôi như lỡ mất một nhịp.

“Sao bên cậu hôm nay lại tối sớm vậy?”

“Em đang ở dưới căn hộ của chị.”

Sao lúc nào cậu ta cũng có thể xuất hiện đúng vào lúc tôi muốn gặp cậu ta nhất nhỉ?

Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, Phong Trạc đã lập tức ôm chầm lấy tôi. Cậu ta sợ làm tôi lạnh nên đã cởi sẵn chiếc áo khoác lạnh lẽo từ trước.

“Ưm…” Tôi bị hôn đến mềm nhũn cả người, và hai má cũng nhanh ch.óng trở nên nóng bừng.

Tôi vòng chân ôm lấy eo cậu ta rồi để cậu ta bế mình vào phòng ngủ. Cậu ta hành động vô cùng nhẹ nhàng như thể đang đối xử với một món bảo vật quý giá. Đến bước cuối cùng, vì không có đồ dùng cần thiết nên hai người đành phải dừng lại.

Thấy ánh mắt tôi vẫn còn lưu luyến, cậu ta liền nở một nụ cười đầy quyến rũ, rồi cúi xuống dùng những cách khác để thỏa mãn tôi.

Một chú cún nhỏ rất biết phục vụ.

Thật ngoan.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.