
Hoá Ra Ta Không Phải Nha Hoàn
Ta mất trí nhớ ba năm.
Ba năm ấy, ta luôn tin mình chỉ là một nha hoàn được người ta mua về bằng tám trăm lượng bạc.
Vương gia nói vậy.
Người trong phủ cũng nói vậy.
Cho nên ta tin.
Tin đến mức cam tâm tình nguyện ở lại Túc Vương phủ, sinh cho hắn hai đứa con trai.
Hiện tại trong bụng còn mang đứa thứ ba.
…
Khi ta mở mắt, ánh nắng đầu hạ đang xuyên qua cửa sổ khắc hoa, rơi thành từng mảng sáng loang lổ trên nền nhà.
Bên tai vang lên tiếng cười non nớt.
“Nương…”
Một thân hình nho nhỏ đang lảo đảo bò về phía giường.
Là Thừa An.
Đứa bé mới hơn hai tuổi, ôm con ngựa gỗ lớn hơn cả người mình, vừa bò vừa cười đến chảy cả nước miếng.
Phía sau nó, Thừa Ninh cũng không chịu thua.
Thằng bé mới hơn một tuổi, ôm chiếc vòng bạc bỏ vào miệng gặm đến say sưa.
Ta bật cười.
“Ngoan, không được ăn.”
Ta vừa định cúi xuống bế con thì bụng dưới bỗng nặng trĩu.
Chiếc bụng đã nhô cao khiến động tác đơn giản cũng trở nên khó khăn.
Đứa bé trong bụng dường như bị ta làm phiền, nhẹ nhàng đạp một cái.
Ta vuốt bụng.
Khóe môi bất giác cong lên.
Đây đã là đứa con thứ ba của ta.
Thái y nói thai tượng rất ổn.
Bà đỡ thì cười tít mắt.
“Lần này bụng cô nương nhọn lắm, e rằng lại là một tiểu thế tử.”
Nhưng Vương gia lại không tin.
Ngài ấy nói:
“Hai đứa trước đều là con trai.”
“Đứa này nhất định sẽ là khuê nữ.”
Nghĩ tới vẻ mặt nghiêm túc của hắn lúc nói câu ấy, ta không nhịn được cười.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Một thân ảnh cao lớn bước qua rèm châu.
Áo gấm màu đen.
Đai ngọc quấn ngang eo.
Mái tóc buộc cao bằng trâm bạch ngọc.
Khắp người đều mang theo khí thế lạnh lùng của người vừa từ triều đình trở về.
Là Túc Vương.
Tiêu Lâm Uyên.
Vừa nhìn thấy hắn, Thừa An lập tức vứt luôn con ngựa gỗ.
“Nương… cha…”
Thằng bé lảo đảo chạy tới.
Tiêu Lâm Uyên khom người.
Một tay ôm Thừa An.
Tay còn lại bế luôn Thừa Ninh.
Hai đứa bé lập tức cười khanh khách, ôm cổ hắn không chịu buông.
Ánh mắt lạnh lùng trên gương mặt nam nhân phút chốc dịu đi.
Hắn bế hai đứa trẻ bước tới cạnh giường.
“Hôm nay nàng thấy thế nào?”
Ta gật đầu.
“Khỏe hơn hôm qua.”
Hắn đặt hai đứa nhỏ xuống, rất tự nhiên ngồi cạnh ta.
Bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên bụng.
“Con ngoan không?”
Đứa nhỏ trong bụng như nghe thấy giọng cha, lập tức đá một cái.
Tiêu Lâm Uyên cười.
Đôi mắt vốn lạnh như băng cũng hiện lên chút dịu dàng.
“Con bé chào ta.”
Ta không nhịn được cười.
“Biết đâu lại là con trai.”
“Không thể.”
Hắn nói chắc như đinh đóng cột.
“Lần này nhất định là nữ nhi.”
“Nếu không phải thì sao?”
Tiêu Lâm Uyên nhìn ta.
Khóe môi cong lên.
“Thì sinh tiếp.”
Nụ cười trên môi ta khựng lại.
Hắn nói rất tự nhiên.
Tựa như chuyện sinh con chỉ là việc uống thêm một chén trà.
Tiêu Lâm Uyên cũng nhận ra mình lỡ lời.
Hắn nắm lấy tay ta.
“Ta chỉ nói đùa.”
Ta mỉm cười.
“Thiếp biết.”
Ngoài miệng nói biết.
Nhưng trong lòng lại chẳng hiểu sao hơi nghẹn.
Ba năm nay…
Ta chưa từng bước chân ra khỏi Túc Vương phủ.
Tiêu Lâm Uyên luôn nói bên ngoài rất loạn.
Nói thân thể ta yếu.
Nói ta từng bị thương ở đầu.
Nói nếu ra ngoài sẽ dễ bị kích động.
Ta vốn không nhớ gì.
Cho nên cũng không muốn gây phiền phức cho hắn.
Mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong Thính Tuyết viện.
Chăm sóc con.
Đợi hắn về.
Sống bình yên như nước.
Đến mức có lúc ta thật sự nghĩ…
Có lẽ cả đời mình sẽ cứ như thế này.
…
Sau bữa trưa.
Quản sự ma ma mang tới mấy bộ váy mới.
“Đây là Vương gia sai người trong cung may riêng cho cô nương.”
Toàn là lụa Vân Cẩm thượng hạng.
Thêu chỉ vàng.
Ngay cả các tiểu thư thế gia cũng chưa chắc được mặc.
Ta vuốt ve lớp vải mềm mại.
Bất giác hỏi:
“Ma ma.”
Bà lập tức cúi đầu.
“Cô nương có gì dặn dò?”
“Năm đó… khi ta được mua vào phủ…”
“Bản khế ước bán mình của ta hiện giờ ở đâu?”
Tay ma ma khựng lại.
Chiếc hộp gỗ suýt nữa rơi xuống đất.
Một lúc lâu sau bà mới miễn cưỡng cười.
“Đương nhiên ở chỗ Vương gia.”
“Ta không thể xem sao?”
“Cái này…”
Ma ma lúng túng.
“Vương gia nói… giấy bán mình của cô nương do ngài giữ sẽ an toàn hơn.”
Ta gật đầu.
“Ra vậy.”
Nhưng trong lòng chẳng hiểu sao bỗng dấy lên cảm giác kỳ lạ.
Ta không nhớ nổi quá khứ.
Nhưng trực giác lại mách bảo…
Có điều gì đó không đúng.
Ma ma rời đi.
Ta tự mình gấp lại từng bộ quần áo.
Đến chiếc áo cuối cùng.
“Bộp.”
Một vật nhỏ bằng vàng rơi xuống nền nhà.
Ta cúi người nhặt lên.
Là một chiếc cúc áo.
Chất liệu cực tốt.
Hình phượng hoàng giương cánh.
Loại hoa văn này…
Trong cả Túc Vương phủ chưa từng xuất hiện.
Ta lật mặt sau.
Dưới đuôi phượng có hai chữ cực nhỏ.
Trường Ninh.
Khoảnh khắc nhìn thấy hai chữ ấy.
Đầu ta đột nhiên đau như muốn nứt ra.
Vô số hình ảnh vụn vỡ chợt lóe lên.
Một tòa cung điện đỏ son.
Một người phụ nữ mặc phượng bào ôm lấy ta.
Có người quỳ đầy điện.
Có người gọi:
“…điện hạ…”
“…Trường Ninh…”
“…công chúa…”
“A…”
Ta ôm đầu.
Hơi thở trở nên dồn dập.
Ngay lúc ấy.
Một bàn tay đặt lên vai ta.
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“A Vũ.”
Ta giật mình quay đầu.
Tiêu Lâm Uyên chẳng biết đã đứng sau lưng từ bao giờ.
Ánh mắt hắn chậm rãi rơi xuống bàn tay đang siết chặt của ta.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.
“Nàng đang cầm thứ gì vậy?”








![Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Trở Thành Em Dâu Của Nữ Chính Văn Thập Niên [thập Niên 70]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F699e92238e2c26e8e885216a.jpg%3Ftime%3D1771999779667&w=3840&q=75)

![Ác Độc Nữ Phụ Thành Vạn Người Mê [xuyên Nhanh]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F696c78f35dd57d0e7cbb65f0.jpg%3Ftime%3D1768716531279&w=3840&q=75)

