Hóa Ra Nữ Ma Đầu Bựa Nhất Giới Tu Tiên Hóa Ra Lại Chính Là Ta! - Chương 102: Lời Đồn Về Ma Tộc
Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:11
Thanh Nhan Tịch bị cái Linh Lung tâm "đã qua ba đời chủ" hành hạ cho không nhẹ, chuyện này quả thực là dở khóc dở cười. Khiến người ta cảm thấy khó mà đ.á.n.h giá nổi, lão già Tĩnh Minh cũng có chút thực lực, trực tiếp xóa sạch sức mạnh của chủ nhân ban đầu trong Linh Lung tâm.
Tu vi Nguyên Anh trung kỳ sao có thể để một kẻ Trúc Cơ đoạt mất Linh Lung tâm? Đây cũng là chuyện khiến người ta không sao hiểu nổi, chỉ dựa vào thực lực của Thanh Nhan Nguyệt thì chắc chắn là không thể nào làm được. Càng nghĩ càng thấy rợn người, những thiên kiêu có thể xếp thứ hạng ở Nguyên Anh kỳ cũng chỉ có bấy nhiêu người đó thôi.
Việc này không khỏi khiến người ta phải suy ngẫm rốt cuộc kẻ chủ mưu đứng sau màn là ai, làm tất cả những chuyện này lại có ý nghĩa gì?
Thanh Nhan Tịch hiện tại đau đến mức run lẩy bẩy, Linh Lung tâm qua tay ba đời này há có thể dễ dàng dung hợp với Kiếm cốt như vậy. Cổ Thiên Ninh phải dùng hết toàn bộ sức lực và thủ đoạn mới có thể giúp nàng dung hợp, còn về sau có di chứng gì không thì cũng khó mà nói trước được.
Chuyến hành trình tới Cổ tộc coi như kết thúc, vốn dĩ muốn ở lại chơi thêm một thời gian, nhưng các trưởng lão của Tru Tiên học viện luân phiên gửi tin nhắn oanh tạc thiếu đức tiểu đội.
Lễ nghi trưởng lão: “Các con ơi quay về đi, lúc bị hiểu lầm dù các con có nhét pháo đốt vào m.ô.n.g ta thì ta cũng có thể chấp nhận được rồi.”
Giảng dạy trưởng lão: “Các bảo bối đại vương ơi tại sao không chịu về nhà? Sau này ta không gọi các ngươi trả lời câu hỏi nữa có được không?”
Hồng Anh Lạc: “Các tiểu thiên tài vẫn chưa chịu về sao? Tiểu mèo hoang gợi cảm là ta đây sắp nổi giận rồi đấy nhé ~”
Vừa mới tiễn được một lão mèo già lại tới thêm một tiểu mèo hoang gợi cảm, Xuân Cẩm lúc này vô cùng hối hận. Nàng thật quá rảnh rỗi mới đi mắng người ta là lão mèo già, đám tiểu bối bọn họ không đứng đắn thì thôi đi, sao cái đám đại năng này đầu óc cũng như bị pháo nổ văng mạng vậy? Vốn tưởng rằng có đám tiểu nhân điên này là đủ rồi, không ngờ còn có một lũ lão già điên nữa.
Cổ Kim Hòa có chút không nỡ rời xa tiểu muội muội: "Đây là túi thơm tự tay ta khâu, nguyện cầu muội sau này luôn khỏe mạnh vui vẻ." Rõ ràng có ngàn lời vạn chữ muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một câu nói này.
Xuân Cẩm vô cùng hoan hỉ đón lấy túi thơm nhỏ: “Nữ thần đừng có nhớ ta quá nhé ~ tỷ phải tu luyện cho tốt, chúng ta sắp đi xa rồi.”
Cổ Kim Hòa cũng gật đầu: “Lần tới tái ngộ không biết là năm nào tháng nào nữa. Không nói nữa, các ngươi lên đường bình an đi, lúc nào rảnh nhớ tới Nam Cương chơi.”
Bằng hữu chẳng qua đều chỉ đi cùng nhau một đoạn đường, tiểu muội muội đi rồi bản thân nàng lại phải quay về với sự tĩnh lặng. Nhưng không sao cả, biết đâu lúc tuyển chọn người đi Vạn Cổ Thần Châu sẽ lại tương phùng.
Thanh Nhan Tịch cũng đứng trên phi thuyền vẫy vẫy tay: “Đa tạ tiền bối đã ra tay giúp đỡ, lúc nào ngài tới Thiên Đạo Vực hãy gửi tin nhắn cho ta. Thanh gia ta nhất định sẽ tiếp đãi ngài chu đáo!”
Lão mèo già Tĩnh Minh cũng vẫy tay: “Hẹn ngày tái ngộ!”
Mọi người lại khởi hành quay về Tru Tiên học viện, cứ nghĩ đến việc một ngày từ 32 tiết học tăng lên thành 36 tiết là bọn họ lại muốn khóc. Phen này đúng là đến thời gian ngủ cũng chẳng còn nữa rồi, học viện có thể nổ tung tại chỗ được không?
Thanh Nhan Tịch cuối cùng cũng nhớ ra người chị thứ hai bị nổ thành tro của mình: “Cái đó, ta hỏi một chút, hai người chôn nhị tỷ của ta ở đâu thế?”
Vân Tri Ngôn chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt nàng: “Tìm một mảnh đất phong thủy bảo địa rồi, hai chúng ta làm việc nàng còn không yên tâm sao?”
Xuân Ôn Hàn cũng gật đầu: "Chúng ta không phải loại người g.i.ế.c người còn đi hành hạ x.á.c c.h.ế.t đâu." Lần này đúng là mở mắt nói điêu rồi, hỏng bét, hắn thật sự chính là loại người g.i.ế.c người xong còn đi hành hạ x.á.c c.h.ế.t đó.
Thanh Nhan Tịch cũng không truy hỏi thêm, người cũng đã c.h.ế.t rồi cũng chẳng còn gì để nói nữa. Con rắn đen nhỏ quấn trên cổ tay nàng cọ cọ vào tay nàng: “Ngươi bị bệnh tâm thần à? Có cần quay đầu ta làm thiến cho ngươi không?”
Con rắn đen nhỏ lần này đúng là làm bộ làm tịch cho mù xem rồi, đám kiếm tu c.h.ế.t tiệt này quả nhiên đều là đầu gỗ!
Hoài Mặc nhìn Thanh Nhan Tịch đang mang màu nước tương mà có chút bất lực: “Cái màu này của nàng bao giờ mới bay hết sắc đây?”
Thanh Nhan Tịch cứ hễ nhắc tới chuyện này là lại muốn tát vào m.ô.n.g người ta: “Ngươi lại nhắc chuyện này! Tin hay không lúc ta thượng tuyến sẽ tặng cho ngươi thêm 100 lần rút thẻ nữa hả.”
Xuân Cẩm hiếm khi không ôm gà béo Hoàng Kim, trước đây còn có thể dối lòng mà nói là đẹp. Hoàng Kim dường như cảm nhận được điều gì đó, dùng đôi mắt to tràn đầy nước nhìn chủ nhân. Gà không cố ý biến màu đâu, chủ nhân định chê bỏ gà sao?
Lương tâm vốn không có của Xuân Cẩm lại âm ỉ đau: “Hoàng Kim của chúng ta là xinh đẹp nhất, bất kể ngươi biến thành bộ dạng gì chủ nhân cũng đều yêu ngươi. Cho dù ngươi có rơi xuống hố phân thì chủ nhân cũng sẽ vớt lên ôm một cái.”
Một chiêu vỗ về này khiến Hoàng Kim cảm động đến mức hóa thành ch.ó luôn, nó biết ngay chủ nhân là tốt nhất mà!
Vân Tri Ngôn quả thực không nỡ nhìn nữa: “Hoàng Kim à, vẻ ngoài của ngươi có hơi x.úc p.hạ.m người nhìn rồi đấy, thời gian tới có thể đừng đậu lên đầu ta được không?”
Hoàng Kim lại tặng cho hắn một cú đá gà, Vân Tri Ngôn vừa bị ăn một trận đá liên hoàn rốt cuộc cũng ngoan ngoãn lại. Đại vương làm sao có thể dối lòng mà nói Hoàng Kim trông đẹp lão cơ chứ? Nói thật lòng thì đám bản mệnh thú này đứa sau còn xấu hơn đứa trước, con rắn hôi hám kia thì thôi đi, đen thùi lùi chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Người ta là dậy thì thành công, còn Hoàng Kim thì càng lớn càng xấu. Cái này là giống ai cơ chứ?
Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Hoàng Kim, phượng hoàng sẽ có một thời kỳ lột xác, đầu hói rụng lông đều là chuyện thường tình. Sau khi thời kỳ lột xác qua đi sẽ chỉ càng ngày càng xinh đẹp, nhưng thời kỳ lột xác này ít thì ba tháng, nhiều thì tận ba năm.
Tĩnh Minh Tiên Tôn hiện tại cũng không nỡ nhìn mấy đứa này nữa, lão không cầu đại tỉ thí đạt giải nhất, chỉ cầu đừng làm hư đám thiên kiêu tham gia đại tỉ thí là tốt lắm rồi.
Từ khi thiếu đức tiểu đội trở thành quân bài chủ lực của Tru Tiên học viện, thật sự là đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng mắng c.h.ử.i đến đó. Danh tiếng vốn đã chẳng ra gì của học viện nay lại càng thêm thê t.h.ả.m, thậm chí gần đây ngay cả Ma tộc cũng đang đồn đại là đã tìm thấy tiền nhiệm Ma Tôn chuyển thế rồi.
Ngươi nói xem cái chuyện này vớ vẩn không cơ chứ, Xuân Cẩm bây giờ đã trở thành "Tiền nhiệm Ma Tôn chuyển thế" được Ma tộc chứng nhận rồi. Tuy nhiên Tru Tiên học viện thực sự bảo vệ mấy nhóc con này rất tốt, các tộc khác tuy biết có nhân vật như vậy nhưng đều không biết mấy đứa này mặt mũi ra sao.
Tĩnh Minh Tiên Tôn có chút muốn trêu chọc mấy nhóc con này: “Các ngươi có muốn biết ở Ma tộc đang lưu truyền truyền thuyết gì về các ngươi không?”
Những người khác không có phản ứng gì nhưng Thanh Nhan Tịch lại vô cùng tò mò: "Lão già à, mau nói chi tiết xem nào." Đúng vậy, bọn họ bây giờ đã thân thiết đến mức có thể gọi nhau là lão già với tiểu t.ử rồi.
Tĩnh Minh Tiên Tôn nhấp một ngụm trà, chậm rãi kể lại: “Mấy đứa các ngươi ở Ma tộc nhân khí khá cao đấy, mọi người đều không biết rằng Ma tộc không nịnh nọt nam nhân cũng chẳng nịnh nọt nữ nhân, bọn họ chỉ nịnh nọt kẻ mạnh thôi.”
“Tiểu t.ử Tịch có thể lọt vào hạng ba bảng thiếu đức Ma giới, tiểu t.ử Mặc hạng hai; còn tiểu t.ử Vân thì hạng nhất.”
Chỉ có thể nói Ma tộc cũng rảnh rỗi đến mức phát rồ rồi, mới đi lập ra một cái bảng xếp hạng những kẻ thiếu đức nhất tu tiên giới. Cái việc này làm đúng là không bằng tự mình đ.á.n.h mình một trận cho xong, không chỉ các đại năng nhân tộc coi trọng lứa thiên kiêu này mà các tộc khác cũng đang hổ báo rình rập. Vạn nhất những tiểu thiên kiêu này nhập ma, điều đó có nghĩa là tu sĩ nhân tộc sẽ tổn thất một viên đại tướng. Mà Ma tộc thì sẽ có thêm một quân cờ mạnh mẽ, cho nên mới lập ra cái bảng thiếu đức nhược trí này.
Xuân Ôn Hàn cũng bị khơi dậy hứng thú: “Vậy còn ta và tiểu muội thì sao? Chẳng lẽ là vì quá thuần khiết lương thiện nên không chen chân nổi vào bảng sao?”
Tĩnh Minh Tiên Tôn cứ nghĩ tới việc mình sắp nói ra điều gì là lại muốn cười: “Lũ Ma tộc nhược trí kia nói, ngươi chính là đứa con trai mất tích nhiều năm của đương nhiệm Ma Tôn.”
“Cũng có người nói ngươi là con riêng của Tả hộ pháp, lại có người nói ngươi là người tình của Hữu hộ pháp.”
Xuân Ôn Hàn phun luôn ngụm trà ra ngoài: “Đầu óc lũ Ma tộc này đều chứa phân hết rồi sao?”
Cái danh con trai Ma Tôn thì thôi đi, cái danh con riêng này cũng có thể nhịn, nhưng cái danh người tình quái quỷ gì kia là cái thá gì hả? Hơn nữa, Trúc Cơ mà có thể yêu đương với Hợp Thể kỳ sao? Cái não có thể nghĩ ra lời đồn này chắc chắn là bị chập mạch tám phần rồi.
