Hải Đường Trường An - Chương 30: Biến Số

Cập nhật lúc: 09/07/2026 17:03

Đêm ấy, kinh thành đổ một cơn mưa xuân.

Mưa không lớn, chỉ lất phất như một màn sương mỏng phủ lên từng mái ngói lưu ly của hoàng cung. Ánh đèn trong Ngự thư phòng vẫn sáng đến tận nửa đêm, còn Tề phủ thì trái ngược hẳn với vẻ yên tĩnh thường ngày.

Trong thư phòng phía sau, Tề các lão ngồi trước bàn cờ.

Một lão bộc nhẹ nhàng bước vào.

"Lão gia, Đại Lý Tự đã rút người."

Tề các lão khẽ "ừ" một tiếng.

"Tam điện hạ thì sao?"

"Đã hồi phủ."

"Cố Trường Uyên?"

"Cũng vừa rời khỏi Đại Lý Tự."

Lão bộc hơi ngập ngừng rồi mới nói tiếp:

"Có điều... hôm nay sau khi tan triều, Nhị điện hạ không trở về phủ ngay."

Quân cờ trong tay Tề các lão khựng lại.

"Ồ? Ngài ấy đã đi đâu?"

"Người của chúng ta chỉ theo được đến cổng phía bắc hoàng thành. Sau đó... mất dấu."

Trong thư phòng bỗng chốc chìm vào yên lặng. Một lúc sau, Tề các lão mới đặt quân cờ xuống.

"Không sao."

Ông khẽ mỉm cười.

"Nhị hoàng t.ử muốn giấu hành tung của mình cũng không phải chuyện khó."

Cùng lúc ấy, một chiếc xe ngựa lặng lẽ dừng lại trước một ngôi nhà cũ ở phía tây kinh thành.

Tiêu Cảnh Du bước xuống xe.

Người mở cửa là một lão nhân ngoài sáu mươi tuổi.

Thấy chàng, ông lập tức quỳ xuống.

"Lão nô tham kiến điện hạ."

Tiêu Cảnh Du đưa tay đỡ ông dậy.

"Lần trước ta bảo ông tìm, thế nào rồi?"

Lão nhân không vội đáp ngay mà lấy từ trong ngăn tủ ra một quyển sổ đã cũ, bìa ngoài gần như đã mục nát theo thời gian.

"Điện hạ, đây là toàn bộ sổ sách quân lương của năm Khải An thứ sáu."

Tiêu Cảnh Du nhận lấy, đầu ngón tay khẽ vuốt qua từng trang giấy, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Kiếp trước...

Sau khi Vãn Ý qua đời, Tam đệ đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở bên ngoài hoàng lăng, chàng gần như phát điên.

Suốt hơn ba năm sau đó, chàng không còn quan tâm đến triều chính, chỉ lặng lẽ điều tra tất cả những gì có liên quan đến cái c.h.ế.t của hai người.

Rất nhiều manh mối khi ấy đã bị xóa sạch.

Nhưng vẫn còn một điều khiến chàng không thể nào quên được.

Quân lương.

Ba năm trước khi đăng cơ.

Triều đình liên tục thiếu quân lương.

Khi ấy, ai cũng cho rằng do thiên tai. Chỉ có sau khi điều tra, chàng mới phát hiện... một phần lớn quân lương chưa từng rời khỏi kho.

Nó biến mất ngay trong sổ sách.

Chỉ tiếc là... lúc ấy đã quá muộn.

Những người biết chuyện đều đã c.h.ế.t.

Tiêu Cảnh Du khép quyển sổ lại.

Kiếp này, mọi thứ vẫn còn kịp thời cứu vãn.

Sáng hôm sau, Cố Trường Uyên được Tiêu Cảnh Hành mời đến Đại Lý Tự.

Trên bàn vẫn là toàn bộ hồ sơ của vụ án Hải Đường, nhưng cả hai đều không tiếp tục xem nữa.

Tiêu Cảnh Hành rót một chén trà, khẽ cười.

"Ta có cảm giác, chúng ta đang bị người khác dắt mũi."

Cố Trường Uyên nhìn tấm bản đồ kinh thành.

"Không phải cảm giác, mà là sự thật."

Hắn cầm b.út, khoanh tròn ba vị trí.

Biệt viện diễn ra Yến hội Hải Đường.

Tiệm cầm đồ Vĩnh An.

Tề phủ.

"Nếu mục tiêu thật sự là chiếc hộp... thế tại sao phải g.i.ế.c nhiều người như vậy?"

Tiêu Cảnh Hành khẽ nhíu mày.

"Ý ngươi là..."

"Chiếc hộp chỉ là mồi nhử."

Cố Trường Uyên gật đầu.

"Từ đầu đến cuối, đối phương luôn muốn chúng ta điều tra chiếc hộp."

"Điều đó chứng minh... còn một bí mật khác lớn hơn cả chiếc hộp."

Tiêu Cảnh Hành trầm ngâm rất lâu.

Đúng lúc ấy, một nha dịch bước vào.

"Điện hạ, Nhị điện hạ đến."

Hai người đồng thời ngẩng đầu, Tiêu Cảnh Hành hơi bất ngờ.

Không lâu sau, Tiêu Cảnh Du bước vào thư phòng. Chàng vẫn mặc trường bào màu xanh nhạt như mọi khi, thần sắc bình thản, giống như chỉ tình cờ ghé qua.

Ánh mắt chàng lướt qua Cố Trường Uyên, rồi mới nhìn Tam hoàng t.ử.

"Ta nghe nói vụ án đang gặp bế tắc."

Tiêu Cảnh Hành cười bất đắc dĩ.

"Đúng là vậy."

Tiêu Cảnh Du không nói gì thêm, chàng đặt lên bàn một quyển sổ cũ.

"Vậy thì... có lẽ mọi người nên xem cái này."

Tiêu Cảnh Hành cúi xuống mở quyển sổ.

Chỉ mới đọc vài dòng đầu, sắc mặt chàng đã thay đổi.

"Hoàng huynh, đây là... sổ quân lương?"

Tiêu Cảnh Du gật đầu.

"Ba năm trước, có một khoản quân lương đột ngột biến mất."

"Người phụ trách kiểm kê hôm ấy... chính là quản gia Tề phủ."

Cả căn phòng lập tức yên lặng.

Cố Trường Uyên nhìn chằm chằm quyển sổ, đầu óc hắn như có vô số mảnh ghép đang nhanh ch.óng ghép lại.

Chiếc hộp.

Danh sách.

Hoa hải đường.

Tiệm cầm đồ.

Quản gia.

Quân lương.

Tất cả...

Dường như chưa bao giờ là những chuyện riêng lẻ, chúng chỉ là những mắt xích của cùng một sợi dây.

Ở phía đối diện, Tiêu Cảnh Du lặng lẽ quan sát vẻ mặt của Cố Trường Uyên.

Trong lòng chàng cuối cùng cũng xác nhận một điều.

Người trước mặt... thật sự giống hệt kiếp trước. Chỉ cần một manh mối, là đã có thể nhìn thấy cả bàn cờ.

Nhưng lần này... chàng sẽ không để Cố Trường Uyên một mình đối đầu với Tề các lão nữa.

Bởi vì chàng biết rõ hơn bất kỳ ai... con cáo già kia vẫn còn một quân cờ cuối cùng.

Và quân cờ ấy...

Chính là thứ đã hủy diệt tất cả ở kiếp trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.