Gia Gia Nãi Nãi Cướp Ruộng Tốt - Ta Lặng Lẽ Dẫn Đệ Muội Kiếm Tiền Phất Lên - Chương 153: Hẹn Hò

Cập nhật lúc: 29/03/2026 08:30

"Muội còn chưa nói là huynh hạ độc muội đấy. Muội vốn luôn giữ vững nguyên tắc trong lòng không có nam nhân, vung đao ắt hóa thần, ai ngờ huynh lại lặng lẽ lẻn vào, ép muội không thể không thay đổi nguyên tắc!"

Đúng là như vậy, trước khi yêu Cố Yến Chi, Diệp Khanh cảm thấy người bạn đời là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chỉ cần bảo vệ tốt gia đình mình, ăn no mặc ấm là quan trọng nhất.

Bây giờ thì khác rồi, nếu đối tượng gả cho là Cố Yến Chi, nàng nguyện ý.

Trong phòng tỏa ra mùi nồng nặc của tình ái, hai người cứ thế mặt dày ôm c.h.ặ.t lấy nhau không buông tay.

Cố Yến Chi cũng thắt miếng ngọc bội thuộc về nàng vào bên hông cho nàng.

"Đây coi như là vật định tình của ta và nàng. Chờ ta đ.á.n.h trận trở về, nhất định sẽ đặt làm một cặp tốt hơn để bù đắp cho nàng. Đến lúc đó sẽ có tam thư lục lễ, tám người khiêng kiệu hoa rước nàng về dinh!"

"Được!" Diệp Khanh gật gật đầu.

Hai người tiếp tục ôm nhau trong phòng, Cố Yến Chi quyết định buổi tối sẽ đem chuyện của hai người nói cho lão Cố và Hạ thị biết.

"Khi nào chàng đi?" Diệp Khanh hỏi.

"Chiều mai phải xuất phát rồi, ta cần đến báo danh tại doanh trại tân binh cách thành ba mươi dặm!"

"Nhanh như vậy sao?" Diệp Khanh có chút ngạc nhiên. Nàng không ngờ vừa mới ở bên nhau, còn chưa kịp tận hưởng cảm giác yêu đương đã phải chịu cảnh yêu xa rồi.

"Ừm, sáng sớm ngày kia đại quân sẽ tập kết để tiến về phương Bắc, ta phải nhập ngũ hội quân trước khi xuất phát!"

Diệp Khanh tức khắc giống như quả bóng bị xì hơi, nàng nhìn sắc trời bên ngoài, mới vừa qua giờ Ngọ.

Nàng nắm lấy tay Cố Yến Chi, kéo chàng đi ra ngoài: "Thời gian không còn nhiều, chúng ta đi làm những việc mà đôi lứa nên làm đi!"

????

Những việc mà đôi lứa nên làm là việc gì? Mong hãy thứ lỗi cho chàng, chàng đã nghĩ lệch lạc mất rồi!

"Đi đâu thế?" Cố Yến Chi đành để nàng kéo đi.

Lão Cố vẫn đang ngồi trong sân phe phẩy quạt nan, thầm nghĩ hai đứa này ở trong phòng lâu như vậy, không biết có làm chuyện gì xấu không. Lão đang định đi nghe trộm thì cửa phòng đã mở ra, Diệp Khanh nha đầu dắt tay Yến Chi vội vã đi ra ngoài.

Nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau, lão Cố bất giác lắc đầu thở dài.

Tuổi trẻ mà, đúng là tràn đầy khí thế, tinh thần hăng hái!

"Đi hẹn hò ạ!" Diệp Khanh cười đáp.

"Hẹn hò?" Cố Yến Chi chưa từng nghe qua từ này.

Chàng đương nhiên chưa từng nghe qua, bởi vì đây là từ ngữ đến từ thế kỷ hai mươi mốt.

"Nói đi cũng phải nói lại, bây giờ chàng đã là phu quân tương lai của ta rồi, vậy thì chúng ta nên trân trọng chút thời gian ít ỏi còn lại để đi hẹn hò! Ví dụ như, cùng ta dạo phố, cùng ta ăn cơm, đưa ta đến hí viện xem kịch, còn phải mua cho ta một xâu đường hồ lô nữa, chàng thấy sao?"

Ở hiện đại, nam nữ yêu nhau hẹn hò chẳng qua cũng chỉ là ăn cơm, dạo phố, xem phim!

Thời cổ đại không có phim để xem, vậy thì xem kịch thôi! Cũng rất lãng mạn mà!

Nếu không có sô-cô-la, có đường hồ lô cũng không tệ. Trong lòng mỗi cô gái đều tiềm ẩn những tế bào lãng mạn.

"Được, hôm nay ta sẽ cùng nàng làm hết thảy những việc này!" Cố Yến Chi cảm thấy những yêu cầu nhỏ nhặt này của nàng quá dễ để thỏa mãn, chàng thậm chí còn thấy mình dành cho nàng như vậy vẫn chưa đủ.

Hai người nắm tay nhau đi ra khỏi ngõ nhỏ, đến khu phố chợ náo nhiệt. Cố Yến Chi vẫy tay gọi một lão bá bán đường hồ lô lại, mua hết tất cả số đường hồ lô đó.

"Không cần nhiều như vậy đâu, ăn nhiều đồ ngọt quá dễ bị sâu răng lắm!"

"Ta thích, nàng cứ nhận lấy là được!" Cố Yến Chi tiêu tiền rất hào phóng, lão bá nhận được tiền thì vui mừng hớn hở chạy đi ngay, chỉ sợ chàng đổi ý.

"Chàng đúng là kẻ ngốc lắm tiền mà!" Diệp Khanh lườm chàng một cái.

Nhìn đống đường hồ lô này, Diệp Khanh cũng thấy hơi đau đầu, nhưng nàng lập tức nghĩ ra cách giải quyết. Học đường của Minh Sùng ở ngay gần đây, đám trẻ nhỏ trong đó nhất định sẽ rất vui lòng giúp nàng chia sẻ.

"Đi thôi, chúng ta đi đưa đường hồ lô cho Minh Sùng!" Diệp Khanh chọn một xâu mà nàng cho là ngọt nhất, tự mình nhấm nháp, còn Cố Yến Chi thì chịu trách nhiệm vác cả cây đường hồ lô đi theo.

Trên đường có không ít tiểu nương t.ử nhìn thấy, không kìm được mà trêu chọc: "Công t.ử, ta muốn mua một xâu đường hồ lô!"

"Thật xin lỗi, chỗ này đều là dành cho vị cô nương này, không bán!" Chàng dứt khoát từ chối bọn họ.

Sự ngọt ngào trong lòng Diệp Khanh còn đậm đà hơn cả xâu đường hồ lô này.

Đến học đường nơi Minh Sùng theo học, vừa vặn phu t.ử giảng bài xong đi ra, cho đám học trò tự do hoạt động một lát.

Diệp Khanh và Cố Yến Chi bước vào trong sân, vừa nhìn đã thấy Minh Sùng đang ngồi bên cửa sổ chăm chú đọc sách. Đệ ấy học rất nghiêm túc, không hề hay biết đám trẻ khác đã xôn xao vì cây đường hồ lô trên tay Cố Yến Chi.

Trong học đường có tổng cộng hai mươi đứa trẻ, Diệp Khanh chia cho mỗi đứa một xâu. Tiếng reo hò của đám trẻ cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của Diệp Minh Sùng.

"Tỷ tỷ, Cố đại ca!" Đệ ấy cười hì hì gọi to.

Diệp Khanh đặc biệt để dành một xâu, đi tới trước cửa sổ đưa cho đệ ấy: "Đây là đường hồ lô của đệ, mau ăn đi, đừng có lúc nào cũng chỉ biết vùi đầu vào sách vở!"

"Đa tạ đại tỷ, đa tạ Cố đại ca!"

Minh Sùng hiện tại đã là một thiếu niên tám tuổi, bớt đi vẻ trẻ con, gương mặt càng thêm thanh tú. Không khó để nhận ra, sau này lớn lên nhất định sẽ là một mỹ nam t.ử phong độ ngời ngời.

Trình phu t.ử nghe thấy tiếng động cũng từ bên trong đi ra, thấy học trò của mình mỗi đứa cầm một xâu đường hồ lô, còn cậu học trò mà lão yêu quý nhất, coi trọng nhất đang trò chuyện với một đôi nam nữ có dung mạo vô cùng tuấn tú.

Lão nhanh ch.óng nhận ra, đó chính là đại tỷ của Minh Sùng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.