Gia Gia Nãi Nãi Cướp Ruộng Tốt - Ta Lặng Lẽ Dẫn Đệ Muội Kiếm Tiền Phất Lên - Chương 109: Hưởng Thụ Quá Trình
Cập nhật lúc: 28/03/2026 03:18
Hạ thị nghe vậy, vừa thấy an lòng lại vừa thấy xót xa. Con gái có tấm lòng này, người làm mẫu thân như bà sao có thể không vui cho được?
Diệp Khanh biết thừa nương nàng có tiền cũng sẽ không tự mua những thứ này cho mình, nên nàng chỉ có thể tiền trảm hậu tấu thôi.
Ngay sau đó, Diệp Khanh lấy ra quà tặng cho Diệp Vân và Minh Sùng.
"Tiểu Vân, không phải muội luôn muốn có một bộ váy la sao? Tỷ mua cho muội rồi này, muội mau xem có thích không, có vừa không!" Diệp Khanh trải bộ váy hoa nhí ra trước mặt Diệp Vân.
Diệp Vân vui mừng đến mức miệng nhỏ há hốc, trong mắt toàn là sự yêu thích, con bé gật đầu lia lịa: "Thích, muội thích lắm tỷ tỷ, cái này thực sự là cho muội sao?"
"Đương nhiên rồi, những gì tỷ tỷ có, muội cũng sẽ có, hơn nữa còn tốt hơn của tỷ tỷ!"
"Đa tạ Đại tỷ!" Diệp Vân nâng niu ôm lấy bộ váy không nỡ buông tay.
Diệp Khanh bất lực cười cười, nhìn dáng vẻ như bắt được vàng của muội muội mà nói: "Thế này đã xong đâu? Đã có váy đẹp thì phải cài thêm hoa châu xinh xắn nữa chứ, mau xem xem, có xứng hay không?"
Diệp Khanh cầm trên tay một đôi hoa châu, màu sắc vừa hay phối hợp với bộ la quần hoa nhí kia, Tiểu Vân vui sướng đến mức muốn bay bổng lên.
"Muội thích quá đi mất Đại tỷ, yêu tỷ nhất trên đời!"
"Đúng vậy, muội nuôi heo vất vả rồi, đây là phần thưởng cho muội. Sang năm chúng ta chuyển lên huyện, việc cho heo ăn trong nhà sẽ thuê người làm!"
Tiểu Minh Sùng thấy Mẫu thân và tỷ tỷ đều có quà thì sốt sắng ngó nghiêng phần mình: "Đại tỷ, Đại tỷ, còn có đệ nữa!"
Diệp Khanh bật cười, nhéo nhéo cái má phúng phính của đệ đệ: "Yên tâm, không thiếu phần của đệ đâu, tiểu mọt sách!"
"Biết đệ thích đọc sách nên tỷ đã mua cho đệ nghiên mực mới, b.út lông mới, còn có mấy cuốn thi tập nữa. Tiểu gia hỏa này phải cố gắng lên cho tỷ, học hành cho ra ngô ra khoai đấy!"
Minh Sùng ôm lấy những món bảo bối của mình, gật đầu hứa hẹn: "Đã rõ thưa Đại tỷ, đệ nhất định sẽ nỗ lực học tập!"
"Ừm, đệ gắng nhận mặt chữ cho nhiều vào, sang năm Đại tỷ đưa đệ đến học đường trên huyện. Muốn đi học ở huyện là phải dựa vào bản lĩnh thật sự đấy nhé!"
Tiểu Minh Sùng nghe vậy, mắt sáng rực lên: "Đệ có thể lên huyện đi học sao? Giống như Đường huynh ấy ạ?"
Diệp Khanh gật đầu: "Đúng vậy, mọi nỗ lực và vất vả của cả nhà hiện giờ đều là vì để đệ một mai công thành danh toại. Mục tiêu của đệ là Thư viện Tấn Văn ở thành Ung Châu, chứ không phải chỉ quẩn quanh ở mấy học đường bình thường nơi huyện thành! Đệ đã hiểu rõ chưa?"
Tiểu Minh Sùng tràn đầy khao khát, hiện tại đệ ấy đã biết và viết được rất nhiều chữ rồi. Học ở huyện hai năm thì việc đọc viết cơ bản sẽ không thành vấn đề. Đến lúc thi vào Thư viện Tấn Văn sẽ được học những bài văn lớn, đạo nghĩa lớn. Nơi đó bồi dưỡng học trò về thi từ ca phú, hun đúc khí tiết. Sau này khi học thành tài, dù không làm quan thì làm mưu sĩ hay văn nhân nhã sĩ cũng đủ để cả đời no ấm.
"Đúng rồi Mẫu thân, đôi hoa châu này là của nương. Sau này nương hãy chăm sóc bản thân một chút. Khi còn trẻ nương đã vì củi gạo dầu muối, vì chồng con mà vất vả, thanh xuân có được mấy năm đâu?
Nương đã dồn hết tâm tư vào ba tỷ đệ chúng con rồi, từ giờ nương cũng nên tính toán cho mình, sống thật xinh đẹp, tinh tế, hào phóng và tự tin mới phải!"
Hạ thị lại một lần nữa bị con gái làm cho cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng lau đi lệ nhòa.
"Nha đầu ngốc này, con mua đồ cho mọi người hết rồi, còn con thì sao?" Hạ thị hỏi.
Diệp Khanh ngại ngùng gãi đầu: "Con mải chọn đồ cho mọi người quá nên quên mất chính mình. Nương yên tâm, lần sau con nhất định sẽ mua cho mình, không để bản thân chịu thiệt đâu!"
Thực ra trong đầu Diệp Khanh chỉ toàn nghĩ đến việc kiếm tiền, căn bản chẳng hề nghĩ tới chuyện trang điểm cho bản thân.
Hạ thị lườm con gái một cái, đưa hoa châu cho nàng: "Cầm lấy mà cài, con đã mười bốn tuổi rồi, chớp mắt là sang năm mười lăm, con mới là người cần phải trau chuốt nhất đấy!"
Diệp Khanh vội vàng xua tay: "Cái này hợp với nương hơn, con cài trông già dặn lắm! Con không lấy đâu!"
"Vậy thì lấy của muội đi! Của muội không bị già đâu, muội cũng có mấy bông hoa nhung rồi, thế là đủ lắm rồi!" Diệp Vân hào phóng đưa hoa châu của mình ra.
Diệp Khanh càng không thể nhận: "Tỷ không có y phục đẹp để phối, cài vào trông kỳ cục lắm!"
Nói chung là Diệp Khanh nhất quyết không nhận, nàng tìm đại một cái cớ rồi đi ngủ.
......
Chuyện đường đỏ tạm thời lắng xuống, tiếp sau đó chính là lúc phải bận rộn với việc ủ rượu.
Thứ không thể thiếu khi ủ rượu chính là men rượu, nhưng thời cổ đại không có nơi bán men rượu sẵn, chỉ có thể tự mình làm lấy.
Các loại thảo mộc cần thiết để làm men rượu gồm có: địa cẩm thảo, lạt liễu thảo, lá quýt và lá dâu.
Những loại cỏ dại này rất thường thấy ở nông thôn, có thể tùy ý tìm kiếm tại chỗ.
Nhân lúc trời nắng to, đem cỏ dại băm nhỏ rồi phơi hai ngày cho đến khi khô hẳn. Sau đó lấy một lượng gạo vừa đủ, trộn cùng cỏ khô nghiền thành bột, thêm nước ấm khoảng bốn mươi độ vào khuấy đều cho đến khi có thể nặn thành viên mà không bị nhỏ nước là được.
Tiếp theo là cho những viên men rượu đã nặn vào trong thùng gỗ lót sẵn rơm rạ, đậy kín rồi đặt ở góc thoáng mát để lên men trong ba ngày.
Trong quá trình đó phải thỉnh thoảng mở nắp để hơi nước thoát ra ngoài, tránh nhiệt độ trong thùng quá cao làm hỏng men. Đợi đến khi men rượu nguội tự nhiên thì đem ra phơi khô, cuối cùng nghiền thành bột mịn là đã có men rượu để dùng.
Có men rồi là có thể bắt đầu nấu rượu. Đem gạo cao lương ngâm nước trước một đêm, ngày hôm sau cho vào xửng hấp chín, hấp đến khi hạt cao lương nứt ra là được.
Lấy cao lương đã hấp chín ra để nguội, trộn men rượu theo tỷ lệ để đường hóa tinh bột, đem phơi dưới nắng gắt để lên men trong ba ngày không cần đậy kín. Đợi tinh bột cao lương được men rượu đường hóa hoàn toàn thì mới đem bịt kín, bảo quản trong vòng một tháng.
Một tháng sau mới tiến hành chưng cất. Nấu rượu là một quá trình dài hơi và đầy hưởng thụ. Ba mẫu đất thu được hơn vạn cân cao lương, đợi đến khi hũ rượu cao lương đầu tiên ra lò, sau này nàng sẽ mở một tiệm rượu nhỏ.
Rượu cao lương là loại rượu nấu từ ngũ cốc, bá tánh rất thích uống, mà giá thành lại không cao. Rượu cao lương hảo hạng nếu được lên men tốt, bảo quản tốt thì cũng có thể trở thành cực phẩm.
Phải chịu được cái khổ của cuộc sống, lại càng phải chịu được cái khổ của sự học. Diệp Khanh tận hưởng quá trình nâng cao bản thân qua từng bước tiến nhỏ.
Nàng phát hiện ra rằng một khi con người ta có mục tiêu, có người cần bảo vệ, mọi áp lực đều sẽ hóa thành động lực, thúc đẩy nàng tiến bộ, rèn luyện nàng thành một khối thép tinh tường.
Thời gian một tháng trôi qua nhanh ch.óng, Diệp Khanh mở phần bã rượu đã lên men hơn một tháng ra, trong nháy mắt hương cao lương quyện cùng hương rượu thơm lừng tỏa khắp sân.
Theo tỷ lệ một cân lương thực một cân nước, nàng bắt đầu tiến hành chưng cất. Sau hai lần chưng cất lặp lại, nàng thu được ba hũ rượu cao lương trong vắt, thơm nồng.
Bịt kín miệng hũ rồi bảo quản trên ba tháng, thời gian ủ càng lâu thì rượu càng thơm ngon, đậm đà.
Ba hũ rượu này đều được Diệp Khanh đem chôn dưới gốc cây bạch dương cạnh nhà. Đây là lần đầu tiên nàng nấu rượu nên mang ý nghĩa kỷ niệm rất lớn, đợi qua hai mùa lễ tết nữa mới đào lên nếm thử. Đến lúc đó, bản thân nàng sẽ mang dáng vẻ thế nào đây?
