Gia Đình "cực Phẩm" Những Năm 70 - Chương 455
Cập nhật lúc: 24/04/2026 15:05
“Nếu như cậu ấy không phải trông đẹp trai như vậy, thành tích không tốt như vậy.”
Cậu ấy cao, nói chuyện với Tuế Tuế phải cúi đầu, mí mắt rất hẹp, màu mắt nhạt hơn người bình thường, thường xuyên mím môi càng mang theo cảm giác khoảng cách.
Nhìn bộ dạng ỉu xìu của Tuế Tuế, lại nhìn cốc nước đường đỏ trong tay con bé, Ôn Hiến có chút hiểu ra, lại có chút không tự nhiên, mím môi, thấp giọng nói.
“Mình đi lấy nước sôi cho cậu."
???
“Đến đâu rồi thế hả, mình còn nhỏ mà."
Tuế Tuế rất cạn lời, đặt cốc lên bàn, lại thở dài một hơi, nằm bò trên bàn, nghiêng đầu nhìn cậu ấy, so sánh chiều cao.
“Cậu có phải lại cao thêm rồi không?"
Con bé oán trách.
Ôn Hiến ngập ngừng một chút, cân nhắc xem làm sao mới không làm tổn thương đứa nhóc nhỏ nhắn không chịu lớn này.
“Một chút."
Tuế Tuế oán trách nhìn cậu ấy, nói, “Cao bao nhiêu rồi?"
“……"
Ôn Hiến im lặng, một hồi lâu, mới khẽ nói, “186."
Tuế Tuế bi phẫn vỗ vỗ bàn, mọi người đều đang cao lên, ngoại trừ con bé, ngoại trừ con bé.
Nhất là nhìn lại dáng vẻ của Ôn Hiến, Tuế Tuế bảo cậu ấy đưa tay ra, lại so sánh một chút với tay mình.
Cổ tay Ôn Hiến to gấp ba lần cổ tay con bé.
Người này nhìn thì gầy, nhưng khung xương thật sự không nhỏ, chỉ là do tỉ lệ đẹp nên thu nhỏ thị giác, cộng thêm nhìn không có thịt, nên trông rất gầy.
Nhưng thực tế, cậu ấy siêu nặng.
Khung xương lớn hơn người thường, còn có cơ bắp săn chắc dưới lớp áo, là một người nhìn thì như thư sinh mặt trắng, nhưng thực tế là một cỗ máy phá hoại biết đi có thể đá gãy cột nhà.
Tuế Tuế so sánh một chút rồi thu tay về, bĩu môi, phàn nàn, “Đều tại chị mình không dạy mình."
Ôn Hiến im lặng, tiếp tục duy trì im lặng.
Cũng không biết là ai ngày xưa đứng tấn nửa phút đã mệt đến mức nước mắt lưng tròng nằm trên đất gào khóc.
Tuế Tuế tự lẩm bẩm, cũng không quan tâm Ôn Hiến nói hay không, Ôn Hiến đứng bên cạnh nghe con bé càm ràm, hồi lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng nhạc thể d.ụ.c.
“Ồ hô, cậu xong đời rồi."
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, hả hê, “Bọn họ qua lớp kiểm tra người đấy."
Vừa nói xong, bên ngoài liền có người qua kiểm tra nhân số.
“Lớp chín một giờ thể d.ụ.c giữa giờ đi lang thang trong lớp một người, trừ điểm."
Học sinh kiểm tra ngoài cửa nói.
Tuế Tuế nằm đó cười khanh khách.
Ôn Hiến không đổi sắc mặt, chỉ chỉ Tuế Tuế, nói với người kia, “Vừa nãy cậu ấy lên cơn đau tim, mình ở lại cùng cậu ấy uống thu-ốc."
“Thì ra là vậy."
Học sinh kiểm tra có chút suy tư, cũng không nghi ngờ, dù sao tình trạng của Tuế Tuế thì phần lớn người trong trường đều biết.
“Vậy thì không trừ điểm, nhưng lần sau nhớ lấy giấy xin phép."
Người này nói xong liền đi mất.
Tuế Tuế không cười nổi nữa, dùng chân đá đá Ôn Hiến, cáu kỉnh nói, “Cậu vậy mà lấy mình ra nói dối, cậu xong đời rồi, mình phải nói với chị mình."
Ôn Hiến nhếch nhếch khóe miệng, cười nhẹ một cái, nói, “Đi đi, để sư phụ cho mình một trận là cậu vui rồi?"
“Chắc chắn rồi."
Tuế Tuế đắc ý, nói, “Ai bảo cậu cao như vậy, nói chuyện với cậu cổ mình đau hết cả."
Cái vẻ nhỏ đó, vô lý không chịu được.
Là đệ t.ử chính thức duy nhất của Doãn Nguyệt Nguyệt, Ôn Hiến và Tuế Tuế quen nhau không thể quen hơn được nữa, hai năm trước Tuế Tuế còn ngồi trên lưng cậu ấy xem cậu ấy hít đất.
“Ừm, đợi sau này cậu cao lên là không đau cổ nữa đâu."
Ôn Hiến ngồi xổm xuống, cười nhẹ nhìn con bé, vén vén tóc cho Tuế Tuế, không có nửa phần cảm giác xa cách, như dỗ trẻ con vậy.
“Đừng buồn nữa, sư phụ không phải đi rồi không về, chị ấy chỉ là đi làm việc thôi."
Tuế Tuế bĩu môi, không vui nói, “Vậy cũng phải rất lâu rồi."
“Cậu không phải nói cậu không phải trẻ con rồi sao?
Đứa trẻ lớn sẽ không vì chị rời đi mà làm loạn tính tình đâu."
“Mình không nói lời này."
Tuế Tuế nghĩ cũng không nghĩ liền nói thẳng.
“……
Vậy cậu đi nói với sư phụ đi, cậu đi khóc cho chị ấy xem, cậu mà khóc ngày khóc đêm khóc đến mức vào viện thì chị ấy chắc chắn không nỡ đi đâu."
Ôn Hiến cười nhẹ một cái, phối hợp nói với Tuế Tuế.
“Mình không phải loại người không hiểu chuyện."
Tuế Tuế ngẩng cằm, hùng hồn nói, “Mình không đời nào làm chuyện này."
“Đúng, cậu chắc chắn không làm đâu."
Ôn Hiến trêu chọc.
Tuế Tuế đảo mắt, cũng không nằm nữa, vươn vai một cái thật dài, nói, “Cậu có biết tại sao hôm nay mình lại buồn như vậy không?"
“Sư phụ sắp đi rồi."
Ôn Hiến nói.
Tuế Tuế không phải chỉ hôm nay mới như vậy, mấy ngày nay con bé đều như thế, chỉ là mấy ngày này đặc biệt rõ ràng.
“Bởi vì chị ấy ngày mai phải đi rồi."
Tuế Tuế buồn buồn nói.
Quả nhiên, Ôn Hiến cũng lộ ra vài phần vẻ ngạc nhiên, nói, “Sao nhanh vậy?
Không phải còn mấy ngày nữa sao?"
“Bởi vì chị ấy có một chiếc xe."
Tuế Tuế buồn buồn nói, “Chị ấy định tự lái xe qua đó, thời gian sẽ lâu hơn, cho nên phải đi sớm hơn."
Cho nên nói đi nói lại, vẫn là lỗi của Nghiêm Cách.
Chính là cậu ta.
“Thì ra là vậy, nhưng hai bên xa như vậy, chị ấy tự lái xe thì không an toàn lắm nhỉ?"
Ôn Hiến nhíu mày, “Đến lúc đó đi nhầm đường cũng phiền."
“Anh rể mình sẽ đi cùng chị ấy, bọn họ đến lúc đó sẽ đi theo đoàn xe có kinh nghiệm."
Tuế Tuế sự oán niệm trong mắt đều muốn ngưng tụ thành thực chất.
“Bọn họ còn không dẫn mình đi theo, mình nói hôm nay không đến trường cũng bắt mình phải đến, bọn họ quá đáng thật."
“Đúng đúng đúng, bọn họ thật quá đáng."
Ôn Hiến phụ họa theo Tuế Tuế.
Cậu ấy cũng không lạ gì việc hôm nay Tuế Tuế lại không vui như vậy.
“Chị ấy còn bảo mình gọi các cậu tối nay cùng qua nhà ăn cơm."
Tuế Tuế tiếp tục buồn buồn nhìn cậu ấy, đôi mắt to đen láy, bên trong đầy sự oán trách.
“……"
Được rồi, Ôn Hiến càng không ngạc nhiên trước phản ứng của Tuế Tuế, người này chính là chị cuồng tiêu chuẩn, người sắp đi rồi, còn có một đống người qua phân tán sự chú ý của chị ấy.
