Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại - Chương 71: Anh Tin Tưởng Ôn Bạch
Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:55
Hoắc Cảnh Hằng vừa đi, Ôn Bạch cảm thấy không khí ở Hải Thành như trở nên trong lành hẳn ra.
Ngôn Dực quan sát thần sắc dần rạng rỡ của cô, hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"
"Chuyện tốt chứ sao."
Ôn Bạch nhìn anh.
"Nghĩ đến việc tôi sẽ lăng xê cậu thành thiên vương đa năng, trở thành ngôi sao sáng nhất thế giới, chẳng lẽ lại không đáng để vui mừng à?"
Ánh mắt Ngôn Dực khẽ d.a.o động, nụ cười trên môi cũng theo đó mà chân thật thêm vài phần:
"Chị thực sự tin là tôi có thể làm được cả ba mảng phim, nhạc và kịch sao?"
"Tất nhiên rồi!"
Ôn Bạch đầy tự tin.
"Số trời đã định! Cậu sinh ra là để ăn cơm nghệ thuật mà!"
Bầu không khí trong phòng bệnh tức khắc trở nên hoạt bát, ngay cả làn gió luồn qua khe cửa làm rèm cửa đung đưa cũng có vẻ vui tươi, nghịch ngợm.
Ngôn Dực khoanh chân ngồi trên giường bệnh, bĩu môi nhướn mày:
"Vừa nãy chị còn bảo tôi không bằng cái cậu Tống Tinh Diễn kia mà."
"Hầy!"
Ôn Bạch chẳng mảy may để tâm.
"Đấy chẳng phải là để khích tướng cậu sao! Cậu ta làm sao so được với cậu?
Đợi cậu khỏe lại, chị đây sẽ dẫn cậu đi tập luyện, đảm bảo sẽ ăn đứt cậu ta."
"Chị dẫn tôi đi tập á?"
Ngôn Dực lập tức hào hứng hẳn lên, giọng điệu có chút phấn khích như trẻ con.
“Chị sẽ tập cùng tôi chứ?"
Anh không thích vận động, một chút cũng không.
Vốn dĩ công việc đã bận rộn, thời gian rảnh rỗi rất ít, thà ở lì trong nhà viết nhạc, chơi game hay ngủ nghỉ còn sướng hơn. Nhưng nếu là cùng Tiểu Bạch, thì hoàn toàn có thể.
Lúc này tâm trạng Ôn Bạch đang rất rạng rỡ, cô sảng khoái đáp: "Được thôi. Chỉ cần cậu phối hợp điều trị phục hồi, tôi sẽ đi cùng cậu."
"Vậy quyết định thế nhé."
Ngôn Dực cười đến híp cả mắt, cả người như bừng sáng lên.
Hai người trò chuyện trên trời dưới biển một hồi, tiếng cười thỉnh thoảng lại vọng ra khỏi phòng bệnh, mang theo sự thư thái đã mất bấy lâu.
Thế nhưng…
Điện thoại của Ôn Bạch đột ngột reo vang.
Nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình [Tát Sa], cô cảm thấy cuộc gọi này đến thật không đúng lúc chút nào.
"Alo?" Tuy nhiên, việc gì đến vẫn phải đến.
"Cô đã xem Weibo chưa?" Giọng Tát Sa lạnh ngắt và căng thẳng.
"Chưa xem."
Ôn Bạch khẽ nhíu mày.
"Có chuyện gì thế?"
Tát Sa thở hắt ra một hơi thật mạnh như để xả cơn giận:
"Tính đi tính lại, không ngờ con mụ Phương Tri Hạ kia lại đ.â.m thọc vào lúc này.
Cô xem trước đi đã."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng bước chân dồn dập, rõ ràng sự việc đang phát triển theo chiều hướng không mấy tốt đẹp.
Giọng Tát Sa ngày càng trầm xuống, mang theo sự lo âu trực trào:
"Cô đang ở đâu? Phòng bệnh à? Tôi dẫn người qua đó ngay."
"Phòng bệnh sắp hết giờ thăm nuôi rồi."
Ôn Bạch ngẩng đầu nhìn trời.
"Đến công ty đi."
"Được."
Tát Sa nghiến răng, nói ngắn gọn.
"Vậy tôi đợi cô ở đó. Nhanh lên nhé."
Gác máy, Ôn Bạch đứng dậy.
Ngôn Dực cũng vội vàng đứng lên theo: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Không có gì đâu."
Ôn Bạch sợ anh bị kích động nên giọng điệu vẫn thản nhiên.
"Cậu cứ ngoan ngoãn ở đây đi."
"Tôi đâu có ngốc."
Ngôn Dực nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.
"Chị cứ nói cho tôi biết đi. Chị thu điện thoại của tôi rồi, tôi chẳng thấy gì cả, cứ ngồi đây đoán già đoán non lại càng không ngủ được.
Tôi đến trạm y tá mượn cái điện thoại thì có gì khó đâu, tôi không phải đe dọa chị, cũng không muốn gây chuyện... Nhưng chắc chắn tôi sẽ không chịu nổi mất."
Không đợi Ôn Bạch từ chối, anh dùng cả hai tay luống cuống giữ lấy tay cô:
"Hay là chị đưa tôi đi cùng đi, tôi về công ty với chị. Biết đâu tôi có mặt ở đó lại giúp ích được gì thì sao.
Bây giờ tôi khỏe hơn nhiều rồi, buổi tối không cần truyền dịch nữa, ngủ ở đâu mà chẳng được.
Cho tôi về nhà ở một hôm đi, ở đây tôi thấy chẳng khác gì ngồi tù cả."
"Không được."
Ôn Bạch dứt khoát rút tay ra.
"Tôi có thể nói cho cậu biết, Phương Tri Hạ vừa đăng bài.
Trong điện thoại chị Tát Sa chỉ nói bấy nhiêu thôi.
Cụ thể tình hình thế nào thì biến hóa khôn lường, phải đến nơi tôi mới rõ được."
"Cô ta đăng cái gì?"
Ngôn Dực quả nhiên kích động hẳn lên, giọng nói vừa giận vừa hoảng.
"Tôi với cô ta thực sự chẳng có gì hết! Ngoài việc lĩnh chứng ra, tôi và cô ta chưa từng xảy ra chuyện gì cả!
Tôi còn đưa cho cô ta nhiều tiền như thế, cô ta còn gì mà không hài lòng nữa chứ?"
Sắc mặt Ôn Bạch vẫn không đổi: "Tôi biết rồi."
Truy cứu chuyện quá khứ lúc này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Cô đặt một tay lên vai anh, lòng bàn tay truyền tới một sức mạnh vững chãi, khiến anh bình tâm lại:
"Dù tôi chưa biết tình hình hiện tại ra sao, nhưng mà… Ngôn Dực, cậu có tin tôi không?"
"Tất nhiên là tôi tin chị rồi."
Ngôn Dực thốt ra không cần suy nghĩ.
"Thế là đủ rồi."
Ánh mắt Ôn Bạch kiên định.
"Giao cho tôi xử lý."
Cổ họng Ngôn Dực khẽ chuyển động, muốn nói lại thôi.
Anh không phải không tin cô, nhưng anh thực sự không muốn cô vừa mới trở về, thậm chí hợp đồng còn chưa ký xong đã phải gánh vác hết đống rắc rối này lên vai.
Điều này khiến anh thấy vô cùng áy náy, áy náy đến mức ngộp thở.
Ôn Bạch như đọc thấu tâm tư anh, cô khẽ vỗ lên đỉnh đầu anh, giống y như ba năm trước, giọng nói dịu dàng mà chắc nịch:
"Được rồi, cậu ngoan một chút đi. Không ngủ được thì xem kịch bản.
Đến giờ thì đi ngủ. Bên ngoài cứ để tôi lo."
Ngôn Dực ngơ ngẩn nhìn cô.
"Nếu cậu thực sự thấy áy náy thì nên dồn sức vào những việc cậu giỏi đi, làm sao cho tôi được nở mày nở mặt ấy."
Dứt lời, Ôn Bạch xoay người rời đi.
Cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng khép lại.
Thế giới lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thiết bị y tế kêu tít tít.
Ngôn Dực ngồi thẫn thờ một hồi lâu mới chậm rãi tựa lưng vào đầu giường, cầm lấy cuốn kịch bản mà anh đã xem cả buổi chiều vẫn không nhớ nổi một trang, lật mở ra lần nữa.
Anh tin tưởng Ôn Bạch.
Anh sẵn sàng nghe theo mọi lời cô nói.
