Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 175:**
Cập nhật lúc: 25/04/2026 12:01
Thẩm Bán Nguyệt nhếch mép, lạnh lùng đáp: "Em nghĩ rằng bất kể là ai cũng không có tư cách thay mặt người làm sai nói lời xin lỗi."
Sắc mặt Lâm Khoan hơi sầm xuống: "Em Thẩm à, mọi người đều ở chung một đơn vị, nên chừa cho nhau một lối thoát thì hơn."
Lâm Miễn khẽ "hừ" một tiếng, châm chọc: "Thật đúng là mở mang tầm mắt. Đây rốt cuộc là đến xin lỗi hay đến đe dọa người khác vậy? Tùy tiện phá hoại tài sản của người khác, chỉ cần đền chút tiền là xong chuyện sao..."
Cậu vừa nói vừa chậm rãi bước đến bên chiếc xe đạp của Lâm Khoan đang dựng gần đó, tung một cước đá đổ chiếc xe. Thuận tay nhặt một hòn đá to bên cạnh, cậu giáng mạnh xuống chiếc xe đạp.
Đám đông xung quanh bị hành động đột ngột của cậu làm cho khiếp vía. Cả sân trường im phăng phắc một thoáng, rồi Trâu Cầm mới hét lên ch.ói tai: "Cậu làm cái gì thế hả!"
Lâm Miễn tiện tay đập thêm mấy nhát, khiến vành bánh xe móp méo xiêu vẹo, rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Bán Nguyệt, trưng ra vẻ mặt vô tội: "Sức tớ yếu quá."
Đám học sinh đứng xem đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Sức thế này mà còn chê yếu, vành xe sắp bị cậu nát bét ra rồi kìa!
Ngay giây tiếp theo, họ thấy Thẩm Bán Nguyệt mỉm cười, bước tới nhận lấy hòn đá từ tay Lâm Miễn, rồi "bốp bốp bốp" giáng xuống liên hồi. Lần này thì không chỉ vành xe, mà toàn bộ khung xe đều bị đập cho tan nát!
Cả sân trường c.h.ế.t sững.
À thì... so với mấy cú nện của Thẩm Bán Nguyệt, sức lực của bạn nam sinh vừa nãy có vẻ đúng là... hơi yếu thật?
Trâu Cầm sợ hãi hét lên, tức đến mức mặt mày trắng bệch, nhưng hoàn toàn không dám tiến lại gần nhóm Thẩm Bán Nguyệt. Bọn họ đập xe đạp mà cứ như đập đậu phụ thế kia, đập người e là còn dễ dàng hơn.
"Khinh người quá đáng! Hiệu trưởng Tiền, Hiệu phó Đàm, hai vị thấy chưa, sao chúng nó dám làm ra cái trò này?! Nhà trường phải kỷ luật chúng nó, nhất định phải kỷ luật!"
Sắc mặt Lâm Khoan cũng cực kỳ khó coi. Ông ta che chở cho vợ, giọng lạnh ngắt: "Hai vị hiệu trưởng, chúng tôi có ý tốt đến xin lỗi, bọn chúng lại dám làm ra hành vi tồi tệ thế này trước mặt bao nhiêu người. Thấm Nhã phá xe đạp chỉ là phút bốc đồng bồng bột, còn bọn chúng rõ ràng là cố ý phá hoại. Mong nhà trường nhất định phải cho chúng tôi một câu trả lời thỏa đáng!"
Thẩm Bán Nguyệt vỗ vỗ tay phủi bụi rồi đứng thẳng dậy: "Mẹ Thấm Nhã, Kỹ sư Lâm, hai vị kích động thế làm gì, chẳng qua chỉ là một chiếc xe đạp thôi mà. Chiếc xe này nhà hai vị cũng đi được một thời gian khá lâu rồi, đem ra Cửa hàng Ký gửi chưa chắc đã bán nổi một trăm đồng đâu? Không sao, cháu sẽ đền cho hai vị theo giá xe mới, hai trăm đồng là đủ rồi chứ gì?"
Lâm Miễn cũng đứng thẳng người lên, phủi bụi trên tay, bồi thêm một câu: "Nếu hai vị cảm thấy hai trăm đồng chưa đủ, chúng cháu có thể bù thêm một chút."
Gần như trả lại nguyên xi những lời mà cặp vợ chồng này vừa nói lúc nãy.
Mẹ kiếp, ôi mẹ ơi!
Đám học sinh đứng xem phấn khích đến mức hai mắt đảo liên hồi, điên cuồng trao đổi ánh mắt với nhau. Hoạt động tâm lý phức tạp của họ lúc này có thể tóm gọn trong hai câu:
"Mẹ ơi, hai người này ngầu bá cháy bọ chét!"
"Chẳng phải họ mới quen nhau sao, sự ăn ý quỷ dị này, cái khí chất khó hiểu này, rốt cuộc là sao thế nhỉ?!"
Trâu Cầm và Lâm Khoan dù sao cũng là người có học thức nên đành chịu thiệt thòi trong những tình huống thế này. Nếu đổi lại là ở công xã Vân Lĩnh, chắc chắn sẽ không nói nhiều lời mà lao vào thượng cẳng tay hạ cẳng chân luôn rồi. Bất kể có đ.á.n.h lại hay không, chỉ cần giật được một nắm tóc của đối phương thì cũng coi như là thắng. Khốn nỗi hai người này đ.á.n.h thì không hạ mình xuống đ.á.n.h được, nói lý lại nói không lại, thế là tức đến mức mặt mày xanh mét, trông như thể sắp ngất xỉu đến nơi.
Thẩm Bán Nguyệt cảnh giác nhìn họ, rào trước: "Hai người đừng có hòng giả vờ ngất xỉu để trốn tránh trách nhiệm nhé."
Trâu Cầm không thể nhịn thêm được nữa, cơn tức giận bùng nổ, gào lên: "Mày đập nát xe đạp nhà tao thành ra thế này rồi, mày còn muốn thế nào nữa?"
Thẩm Bán Nguyệt xòe hai tay ra: "Gia đình hai người phá hỏng xe của cháu, cháu cũng đập nát xe của hai người, coi như gỡ gạc lại thiệt hại tài sản. Nhưng cháu chẳng trêu ghẹo gì nhà hai người, tự nhiên đồ đạc bị đập phá vô cớ, nhà hai người ít nhất cũng phải xin lỗi chứ nhỉ?" Cô nhấn mạnh: "Bắt Lâm Thấm Nhã đích thân ra đây xin lỗi."
Lâm Khoan nhìn sang Đàm Húc Hoa, tức giận chất vấn: "Hiệu phó Đàm, các vị giáo d.ụ.c học sinh kiểu này sao?!"
Đàm Húc Hoa thầm nghĩ, chuyện này thì liên quan gì đến chúng tôi. Nhà ai t.ử tế mà đi xin lỗi kiểu như hai vị cơ chứ, thái độ trịch thượng, ép người quá đáng. Rõ ràng là ỷ thế người ta là cô gái nhỏ mới từ Giang Thành lên, thân cô thế cô ở Kinh Thị nên căn bản chẳng thèm để vào mắt. Bây giờ chọc giận người ta rồi, lại quay ra trách móc nhà trường.
Tuy nhiên, dù sao chuyện cũng xảy ra trong trường, vẫn cần phải giải quyết... Ông đang vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào, vừa ngước mắt lên liền thấy vài người đang hối hả bước tới từ đằng xa. Ông liền lên tiếng: "Kỹ sư Lâm, chuyện này e là tôi không xen vào được rồi, vẫn nên thỉnh Xưởng trưởng Hồng đích thân định đoạt đi."
May mà ông nhanh trí, ngay từ đầu đã sai người gọi điện cho Xưởng trưởng Hồng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, Xưởng trưởng Hồng đã đích thân giá lâm.
Đàm Húc Hoa nhớ lại lời dặn của anh họ mình - Xưởng phó Đàm, rằng cô bé Thẩm Bán Nguyệt này không phải người bình thường, Xưởng trưởng Hồng giờ nâng niu cô bé như báu vật vậy.
Xưởng trưởng Hồng cũng không ngờ, thân là người đứng đầu một nhà máy lớn với hàng ngàn công nhân viên, cán bộ cấp Phó ty, mà ngày ngày lại phải đích thân đi giải quyết mấy cái chuyện lông gà vỏ tỏi này.
Quan trọng nhất là, ông tự thấy vụ việc lần trước mình đã tỏ thái độ rất rõ ràng rồi. Thẩm Bán Nguyệt là nhân tài nghiên cứu trọng điểm mà nhà máy đang bồi dưỡng, là báu vật. Cớ sao hết người này đến kẻ khác cứ thích tìm cô bé gây sự thế nhỉ?!
Đây chẳng phải là cố tình kiếm chuyện, muốn đối đầu với ông sao?
Đàm Húc Hoa liếc nhìn Hiệu trưởng Tiền. Thấy ông ta vẫn đứng im như tượng, Đàm Húc Hoa liền chủ động tiến lên báo cáo tình hình với Xưởng trưởng Hồng. Nghe xong, Xưởng trưởng Hồng trừng trừng hai mắt to như mắt bò, dõng dạc nói: "Đồng chí Thẩm Bán Nguyệt nói rất có lý. Hiện tại tổn thất tài sản của hai bên đã coi như huề, nhưng kẻ chủ mưu gây chuyện phải chính thức xin lỗi đồng chí Thẩm Bán Nguyệt! Kỹ sư Lâm, đồng chí Trâu Cầm, tôi hiểu tâm lý thương con của hai vị. Nhưng cây non không uốn nắn thì không mọc thẳng được. Con cái làm sai, đáng xin lỗi thì phải xin lỗi, đáng phạt thì phải phạt. Hai vị làm cha mẹ lại ra mặt xin lỗi thay thì còn ra thể thống gì nữa?!"
Nói xong, ông quay sang nhìn Hiệu trưởng Tiền: "Hiệu trưởng Tiền, con nhà anh đâu?"
Hiệu trưởng Tiền khẽ thở dài, đáp: "Thưa Xưởng trưởng Hồng, thằng bé nhà tôi hiện vẫn chưa tìm thấy. Nhưng tôi xin cam đoan với ngài, sau khi tìm được nó, tôi sẽ đích thân áp giải nó đến xin lỗi em Thẩm Bán Nguyệt. Những thiệt hại liên quan, tôi cũng sẽ đền bù gấp đôi cho em ấy. Ngoài ra, vì đã không giáo d.ụ.c tốt con cái, tôi cảm thấy hổ thẹn, không còn mặt mũi nào tiếp tục đảm đương chức vụ hiệu trưởng này nữa. Tôi xin phép được từ chức bằng miệng ngay tại đây, kính mong tổ chức sắp xếp người khác phù hợp hơn thay thế!"
Từ nãy đến giờ Hiệu trưởng Tiền vẫn luôn giữ im lặng, không ít người thầm nghi ngờ ông ta định giở trò "rút củi đáy nồi", biến việc lớn thành việc nhỏ. Ai ngờ vừa mở miệng, ông ta đã xin từ chức hiệu trưởng.
Nước đi này thực sự quá bất ngờ!
Xưởng trưởng Hồng nhìn ông ta một cái thật sâu, gật đầu: "Sau khi về, anh hãy nộp một lá đơn báo cáo bằng văn bản, nhà máy sẽ xem xét cẩn thận vấn đề này."
Quay sang thư ký đi cùng, Xưởng trưởng dặn dò nhớ theo sát vụ việc. Thư ký liếc nhìn Hiệu trưởng Tiền, gật đầu vâng lệnh.
Trâu Cầm lúc này mới thực sự hoảng hốt: "Chỉ là đám trẻ con xích mích với nhau thôi mà, chúng tôi bảo Thấm Nhã ra xin lỗi là được chứ gì?"
Lâm Khoan liếc nhìn khuôn mặt đanh lại của Xưởng trưởng Hồng, nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Cách xử lý của chúng tôi quả thực chưa thỏa đáng. Tôi sẽ nộp một bản kiểm điểm sâu sắc lên tổ chức để nhìn nhận lại hành vi ngày hôm nay."
Nộp bản kiểm điểm, tuy không phải là hình thức kỷ luật công khai, nhưng trong vòng ba năm tới, các danh hiệu thi đua, khen thưởng hay thăng quan tiến chức đều sẽ không còn liên quan gì đến ông ta nữa.
Xưởng trưởng Hồng gật đầu, quay sang hỏi Thẩm Bán Nguyệt: "Xử lý thế này, tiểu đồng chí Thẩm thấy sao?"
Thực ra, sau khi đập nát chiếc xe đạp, cơn giận của Thẩm Bán Nguyệt cũng đã vơi đi quá nửa. Nếu không phải thái độ của vợ chồng Kỹ sư Lâm quá sức chướng mắt, cô cũng chẳng muốn dây dưa làm gì. Bây giờ Xưởng trưởng Hồng đã đích thân ra mặt dàn xếp, đương nhiên cô cũng phải nể mặt ông. Dù sao mục đích của cô cũng chỉ là bắt Lâm Thấm Nhã và Tiền Vĩ Quân phải trực tiếp xin lỗi. Thế nên cô gật đầu: "Được ạ."
Xưởng trưởng Hồng: "Vậy cứ quyết định thế đi."
Đám học sinh xung quanh nhìn nhau ngơ ngác. Hành vi của Lâm Thấm Nhã và Tiền Vĩ Quân quả thực rất tồi tệ, phải nhận hình phạt nào cũng là tự làm tự chịu. Nhưng chẳng ai có thể ngờ sự việc lại liên lụy đến cả phụ huynh của hai người đó. Hiệu trưởng Tiền phải từ chức, Kỹ sư Lâm phải viết kiểm điểm... Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?
Những học sinh ngây thơ, trong sáng cuối cùng cũng muộn màng nhận ra: tất cả những chuyện này là vì vị lãnh đạo quyền lực nhất của Nhà máy Cơ khí đã đích thân dẫn người tới đây.
Xưởng trưởng Hồng lại đích thân đến tận Trường Trung học để chống lưng cho Thẩm Bán Nguyệt!
—
Giằng co suốt cả buổi trưa, học sinh vẫn chưa được nghỉ ăn cơm. Hiệu trưởng Tiền – người tạm thời chưa chính thức mất chức – và Hiệu phó Đàm đã bàn bạc và quyết định lùi thời gian bắt đầu học buổi chiều lại hai tiếng đồng hồ.
Thẩm Bán Nguyệt bước tới nhặt chiếc xe đạp bẹp rúm dưới đất lên. Tuy bạn "Tiểu Bạch" trông khá thê t.h.ả.m, nhưng thực chất "bệnh tình" không đến mức quá nghiêm trọng, tính nhẩm chừng một tiếng đồng hồ là có thể sửa xong. Nếu không phải sợ làm mọi người kinh hãi, cô mà dùng dị năng thì chỉ mười mấy phút là giải quyết gọn nhẹ, trong đó quá nửa thời gian là dành cho việc đợi sơn khô.
Lâm Miễn đi theo phía sau, vươn tay nhận lấy chiếc xe đạp te tua: "Để em."
Thẩm Bán Nguyệt liếc nhìn cậu một cái. Đứng gần mới thấy khoảng cách chiều cao giữa hai người bây giờ rõ rệt đến mức nào. Phải ngước cằm lên nhìn cậu, kể ra cũng mỏi cổ phết. Cô buông tay khỏi chiếc xe, thuận miệng hỏi: "Cậu đến Thủ đô từ lúc nào vậy?"
"Đến được mấy hôm rồi, nhưng từ hôm đến em toàn ở trong Viện Nghiên cứu với ông nội, không tiện ra ngoài. Hôm nay vừa ra được là em tới trường luôn." Lâm Miễn giải thích.
Thẩm Bán Nguyệt không hỏi thêm nữa. Cứ về nhà rồi kể chi tiết sau cũng được.
Xưởng trưởng Hồng nãy giờ đứng đợi bên cạnh, tò mò lên tiếng: "Hai đứa quen nhau à?" Lúc trước Đàm Húc Hoa có báo cáo rằng người đầu tiên đứng ra tố giác sự việc chính là nam sinh mới chuyển trường tới này.
Thẩm Bán Nguyệt "Vâng" một tiếng: "Đây là em trai cháu, Lâm Miễn. Lâm Miễn, đây là Xưởng trưởng Hồng của Nhà máy Cơ khí Thủ đô."
Lâm Miễn khẽ gật đầu chào Xưởng trưởng Hồng: "Vâng, chúng cháu là chị em dị phụ dị mẫu (khác cha khác mẹ) ạ."
Xưởng trưởng Hồng: "..."
Thẩm Bán Nguyệt không hiểu tại sao Lâm Miễn lại phải nhấn mạnh chi tiết "dị phụ dị mẫu". Tuy nhiên, nghĩ lại thì một đứa họ Thẩm, một đứa họ Lâm, giới thiệu là chị em quả thực dễ khiến người ta thắc mắc. Vì vậy, cô cũng ngầm đồng tình với lời giải thích của Lâm Miễn.
Xưởng trưởng Hồng không hiểu nổi mấy người trẻ này đang giở trò gì, đứt khoát không hỏi thêm nữa. Ông rút từ trong túi áo ra hai chiếc tem phiếu mua xe đạp đưa cho Thẩm Bán Nguyệt: "Đây là do Xưởng trưởng Châu của Nhà máy Gang thép Thủ đô nhờ ta chuyển cho cháu. Lão ấy bảo là thay mặt nhà máy cảm ơn những đóng góp của cháu cho ngành công nghiệp luyện kim nước nhà. Đừng ngại, cháu cứ nhận lấy đi. Nhà máy Gang thép Thủ đô tài đại khí thô, hai cái tem xe đạp này với họ chẳng thấm tháp gì đâu."
Nhưng mà ông thì bị Xưởng trưởng Châu mỉa mai cả nửa buổi trời. Lão ta bảo Nhà máy Cơ khí Thủ đô đường đường là một xưởng lớn với hàng ngàn công nhân viên, thế mà lại bồi dưỡng nhân tài chuyên môn quý báu của tổ quốc theo cái kiểu bắt người ta đội gió rét ngồi sửa xe đạp trước cửa khu tập thể, lãng phí thời gian và sức lực một cách vô ích. Lão ta nói cứ như thể ông là tội nhân thiên cổ có lỗi với tổ quốc, có lỗi với nhân dân vậy.
