Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 384: Lưu Lại Hậu Chiêu

Cập nhật lúc: 08/05/2026 01:04

Người của Thiên Môn đột nhiên xuất hiện, khiến những người có mặt đều kinh hãi.

Thẩm Yên thiếu chủ?!

Thiên Môn từ khi nào lại có thiếu chủ?

Mà các thành viên Tu La đều lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Yên, đội trưởng của bọn họ sao lại trở thành thiếu chủ của Thiên Môn rồi?

Thiếu nữ t.ử y chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt suy nhược, ánh mắt vẫn tàn nhẫn đạm mạc như cũ, ánh mắt nàng quét qua tình hình tại hiện trường, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên một bóng người.

Ám môn chủ Thiên Môn.

—— Lý Sương Nguyệt.

Lý Sương Nguyệt vận một bộ hắc y, dung mạo bất phàm, nhưng ả rõ ràng cũng bị trọng thương, hẳn là vừa rút ra từ một trận chiến, sau đó chạy tới với tốc độ nhanh nhất.

Ả chạm mắt với Thẩm Yên.

Trong chớp mắt, thân hình Lý Sương Nguyệt lóe lên đã đến bên cạnh Thẩm Yên.

Chỉ thấy ả giơ cánh tay lên, làm ra tư thế bảo vệ, sắc mặt ngưng trọng trầm giọng nói: “Người của Thiên Môn nghe lệnh! Nhất định phải dốc hết toàn lực bảo vệ Thẩm Yên thiếu chủ chu toàn!”

Giọng nói của ả lanh lảnh vang dội, sức xuyên thấu cực mạnh, những người có mặt đều nghe thấy rõ mồn một.

Người của Thiên Môn nhìn về phía thiếu nữ t.ử y, thần sắc phức tạp, đây chính là thiếu chủ Thiên Môn của bọn họ?

Bọn họ cũng không hiểu, tại sao Thiên Môn lại đột nhiên lòi ra một thiếu chủ?

Nhưng ám môn chủ đã thừa nhận thân phận của nàng, vậy nàng chắc chắn tám chín phần mười chính là thiếu chủ Thiên Môn rồi!

Trơ mắt nhìn chiến huống chạm vào là nổ tung, Hạ Hầu Đoan híp mắt lại, ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Lý Sương Nguyệt và Thẩm Yên, phát ra một tiếng cười lạnh.

“Ngươi họ Thẩm? Ngươi có quan hệ gì với Thẩm Thiên Môn?!”

Tất cả những người có mặt nghe vậy, sắc mặt biến ảo, vô số đôi mắt đều nhìn chằm chằm về hướng Thẩm Yên, mà nàng lại phảng phất như không nghe thấy tiếng chất vấn của Hạ Hầu Đoan, tự lo nuốt xuống đan d.ư.ợ.c chữa thương.

Lý Sương Nguyệt quay đầu nhìn Thẩm Yên một cái, ánh mắt này tối tăm không rõ.

Hôm nay là ả đại diện cho Thiên Môn tiếp xúc với Thẩm Yên trước, cũng là ả đưa Thẩm Yên đến Thiên Môn, tiến hành thương thảo với môn chủ Lâm Tận.

Thẩm Yên rất thông minh, từ miệng ả moi ra được chuyện Thẩm Thiên Môn chính là Thẩm Thiên Hạo, sau khi biết được chuyện này, Thẩm Yên tỏ ra vô cùng bình tĩnh, dường như đã dự liệu từ trước.

Quần thú vạn quỷ trong khoảnh khắc đó, toàn bộ biến mất.

Đều bị Thẩm Yên triệu hoán trở về.

Dưới cổng thành, tĩnh mịch dị thường.

Đột nhiên, giọng nói của nàng chậm rãi truyền đến.

“Thẩm Thiên Môn là cha ta.”

Lời này vừa nói ra, gần như tất cả những người có mặt đều biến sắc, hít ngược một ngụm khí lạnh, lộ ra thần sắc không thể tin nổi, Thẩm Thiên Môn lại có con gái!

Thẩm Thiên Môn không phải đã mất tích rồi sao?!

Các thành viên Tu La cũng kinh ngạc.

Bọn họ đột nhiên nhớ tới một câu mà Thẩm Yên từng nói: Ta không có chỗ dựa.

Đồ l.ừ.a đ.ả.o!

Cha nàng chính là Thẩm Thiên Môn đó!

Đó là ai chứ?!

Đó là cường giả đỉnh cao danh chấn Quy Nguyên Đại Lục hơn hai mươi năm trước, ông ấy của năm đó chính là kẻ mạnh nhất, không có ngoại lệ!

Mấy người Gia Cát Hựu Lâm oán hận nhìn chằm chằm Thẩm Yên, đầy bụng buồn bực, nàng lại không nói chuyện này cho bọn họ biết.

Người của Thiên Môn nghe vậy, ánh mắt nhìn Thẩm Yên lập tức khác hẳn.

Vào khoảnh khắc trước, bọn họ cảm thấy Thẩm Yên làm thiếu chủ Thiên Môn, danh không chính ngôn không thuận.

Mà vào khoảnh khắc sau, cảm giác bài xích đối với Thẩm Yên trong lòng bọn họ lập tức biến mất, bởi vì bọn họ rất kính trọng và sùng bái Thẩm Thiên Môn, nếu Thẩm Yên là con gái của Thẩm Thiên Môn, bọn họ liền có một loại cảm giác đồng tình đối với Thẩm Yên.

Nghe thấy câu trả lời của Thẩm Yên, sắc mặt Hạ Hầu Đoan nháy mắt âm trầm xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Yên tràn ngập sát ý nồng đậm, sát ý này không chỉ nhắm vào Thẩm Yên, mà còn nhắm vào cha nàng Thẩm Thiên Môn!

Hơn hai mươi năm trước, lão ta từng bị Thẩm Thiên Môn đ.á.n.h bại, hơn nữa người phụ nữ lão ta thích lại yêu Thẩm Thiên Môn, đủ loại ân oán trong quá khứ hiện lên trước mắt, khiến sự căm ghét của lão ta phảng phất hóa thành thực chất!

Sắc mặt Hạ Hầu Đoan nham hiểm, điên cuồng cười to: “Ha ha ha, khá khen cho con gái của Thẩm Thiên Môn, đêm nay bản minh chủ sẽ c.h.é.m ngươi dưới kiếm! Lại khiến Thiên Môn diệt vong!”

Giọng điệu của lão ta tàn độc.

Thân hình Hạ Hầu Đoan lóe lên, lao v.út tới, lão ta vung kiếm trong tay c.h.é.m về phía Thẩm Yên, khí tức sức mạnh cường thế k.h.ủ.n.g b.ố ập vào mặt, lại có một bóng người nghênh đón nhanh hơn, Lý Sương Nguyệt xách kiếm vung lên!

Ầm!

Hai kiếm giao nhau, lực xung kích cực lớn tựa như sóng gợn cuốn quét bốn phía, vạ lây đến không ít người, ép bọn họ liên tục lùi về sau.

“G.i.ế.c!”

Đột nhiên một tiếng vang lên, người của hai phe Thiên Môn và Quy Nguyên Tổng Minh giao chiến với nhau, chiến đấu kịch liệt, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c không ngừng.

Lý Sương Nguyệt c.ắ.n răng chống đỡ, trầm giọng nói với mấy người Thẩm Yên: “Mau rút khỏi nơi này! Nơi này giao cho chúng ta là được!”

“Muốn đi? Không có cửa đâu!” Giọng nói của Nguyên hộ pháp trở nên ch.ói tai, giọng điệu lộ ra hận ý sâu sắc.

Nguyên hộ pháp và Tổng hộ pháp hai người đều đi về hướng Thẩm Yên, Thẩm Yên hiện tại là nhân vật mấu chốt cực kỳ quan trọng, thứ nhất là vì nàng đã giấu Bùi Túc đi, thứ hai là vì nàng đã g.i.ế.c Minh hộ pháp, thứ ba là minh chủ muốn nàng c.h.ế.t!

Mà còn chưa đợi Thẩm Yên động thủ, đột nhiên, Nguyên hộ pháp dường như phát hiện ra điều gì, sắc mặt kinh biến một chút, vừa ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó, đã bị một cỗ sức mạnh cường đại ầm ầm đ.á.n.h trúng.

Một tiếng ‘bịch’ vang lên, thân thể Nguyên hộ pháp lập tức giống như con chim bị b.ắ.n trúng giữa không trung, rơi xuống nhanh ch.óng, đập mạnh xuống đất.

“Phụt ——” Nguyên hộ pháp phun ra một ngụm m.á.u.

Nhìn kỹ lại, hóa ra là Hành Xuân của Chuyển Sinh Thiên, hắn đã thoát khỏi huyễn cảnh, sắc mặt hắn không được tốt lắm, đoán chừng là bởi vì nhìn thấy hiện trường c.h.ế.t nhiều người như vậy và mỗi người trong Tu La tiểu đội đều bị trọng thương, khiến hắn có chút áy náy.

Nếu không phải hắn nhất thời sơ ý, có lẽ sẽ không phát triển đến cục diện như thế này.

Hành Xuân nhảy tới, dừng lại bên cạnh Thẩm Yên, hắn nghiêng đầu nhìn Thẩm Yên khí tức hỗn loạn, khẽ nhíu mày: “Thẩm cô nương, nơi này cứ giao cho ta, các ngươi đi trước đi.”

Mấy người Gia Cát Hựu Lâm nhanh ch.óng đến bên cạnh Thẩm Yên, cùng lúc đó, có một tiểu phân đội của ám môn, nhanh ch.óng chạy tới, bọn họ cũng nói với Thẩm Yên: “Thiếu chủ, thuộc hạ hộ tống ngài rời đi!”

Ánh mắt Thẩm Yên lướt qua các thành viên Tu La, mỗi người bọn họ đều mang trọng thương, linh lực cũng hao tổn rất nhiều, nếu tiếp tục ở lại đây, đừng nói là hỗ trợ, ngay cả việc không làm vướng bận cũng khó.

“Chúng ta rút lui trước!” Nàng rốt cuộc cũng gật đầu.

Mấy người Gia Cát Hựu Lâm không mở miệng hỏi tung tích của Bùi Túc, bởi vì bọn họ biết, Thẩm Yên nhất định sẽ bảo vệ tốt Bùi Túc.

Ngay lúc bọn họ định rút lui, Tổng hộ pháp và Nguyên hộ pháp hai người giống như ch.ó điên, truy kích tới, khản giọng gào thét:

“Đừng hòng đi!”

Thân hình Hành Xuân khẽ động, lập tức ngưng tụ linh lực, đi về hướng Tổng hộ pháp và Nguyên hộ pháp, kiềm chế hành động của hai người bọn chúng.

Mà bọn chúng bị cản bước, nóng ruột nóng gan, bọn chúng đã hao phí nhiều tâm huyết như vậy, chính là muốn bắt Bùi Túc, tìm ra bản đồ.

Nhưng sự việc lại trái với mong muốn!

“A!” Nguyên hộ pháp dường như sụp đổ hét lên một tiếng, ngay sau đó, ả cười to với sắc mặt âm lãnh, “Bùi Túc đã trúng độc của ta, không có t.h.u.ố.c giải của ta, ba canh giờ sau, hắn chắc chắn phải c.h.ế.t!”

Ả vẫn còn lưu lại hậu chiêu!

Chính là vì tình huống hiện tại này!

Trước khi bọn người Thẩm Yên đến, ả đã hạ kịch độc cho Bùi Túc rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 384: Chương 384: Lưu Lại Hậu Chiêu | MonkeyD