Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 358: Tha Cho Chúng Ta
Cập nhật lúc: 08/05/2026 01:02
Trưởng lão tức giận đến mức sắp điên rồi.
“A a a!!!”
“Mấy tên ác quỷ các ngươi, ta muốn các ngươi phải trả một cái giá thật đắt!”
Khuôn mặt trưởng lão dữ tợn, ông ta rất nhanh đã khống chế các cửa ải của bí cảnh không ngừng tăng thêm độ khó, mang theo một loại quyết tâm nhất định phải làm cho Tu La tiểu đội tàn phế.
Mà Tu La tiểu đội bên trong bí cảnh, phát hiện sau khi bọn họ viết ra mấy chữ khiêu khích này, quả nhiên, những t.a.i n.ạ.n và nguy hiểm không thể dự đoán trước càng nhiều hơn.
Điều này chứng tỏ...
“Quả nhiên có người đang giở trò sau lưng chúng ta!”
Gia Cát Hựu Lâm tức giận nói.
Ngu Trường Anh cười tươi như hoa: “Rốt cuộc sẽ là ai nhỉ?”
Gia Cát Hựu Lâm hừ nhẹ một tiếng, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Bất kể là ai, cũng đừng hòng cản chúng ta rời khỏi bí cảnh! Chúng ta nhất định phải ở lại đây, vượt qua toàn bộ mười hai cửa ải này, như vậy mới không lãng phí điểm tích lũy của chúng ta!”
Những người còn lại cũng có suy nghĩ như vậy.
Mang theo suy nghĩ này, bọn họ ở những cửa ải sau càng thêm cẩn thận hành sự, nhưng phong cách hành sự cũng càng thêm không kiêng nể gì cả.
Một cuộc đọ sức, cứ như vậy mở ra.
Nhưng kết cục, đã sớm lộ ra manh mối.
Mà trong khoảng thời gian sau đó, Cái Thế tiểu đội do Thời Trạm dẫn dắt đã bị văng ra khỏi bí cảnh ở địa điểm vượt ải thứ chín.
Còn Đồ Tiên tiểu đội do Diêm Dao dẫn dắt cùng với đám người Hứa Triều Ca, thì sau nửa tháng, đã vượt qua tất cả các địa điểm vượt ải.
Kể từ sau địa điểm vượt ải thứ ba, bọn họ đã không còn chạm trán Tu La tiểu đội nữa.
Cho nên, đám người Diêm Dao và Thời Trạm đều cho rằng bọn họ đã sớm bị văng ra khỏi bí cảnh, thế nhưng đợi sau khi bọn họ đi ra, mới phát hiện Tu La tiểu đội vẫn còn ở trong bí cảnh ‘Sấm’, chỉ là thời gian bọn họ cần để vượt ải tương đối dài.
Một thành viên của Đồ Tiên tiểu đội nói: “Dao tỷ, mặc dù Tu La tiểu đội tạm thời vẫn chưa bị loại, nhưng người sáng mắt đều có thể nhìn ra, tốc độ vượt ải này của bọn họ so với chúng ta thì còn kém xa lắm! Uổng công trước đó bọn họ còn tự tin như vậy, hừ.”
Sắc mặt Diêm Dao lạnh lùng: “Hà tất phải so đo với bọn họ?”
Khương Cao Viễn hùa theo: “Đúng vậy, bọn họ cho dù có tu luyện thêm hai năm nữa, cũng chưa chắc đuổi kịp thực lực cũng như danh tiếng của Đồ Tiên tiểu đội chúng ta.”
Khóe môi Diêm Dao hơi nhếch lên, nói: “Trước đây, là ta đã đ.á.n.h giá cao bọn họ, nhưng bây giờ...”
Lời của ả chưa nói hết, nhưng các thành viên của Đồ Tiên tiểu đội đều có thể hiểu được ý của ả.
“Đi thôi, chúng ta về nghỉ ngơi.”
“Được rồi, Dao tỷ.”
Ngay khi bọn họ cất bước rời đi, ở một nơi nào đó trong bóng tối, vị trưởng lão đang đối đầu với Tu La tiểu đội, như bị sét đ.á.n.h trúng, bật khóc nức nở, ông ta ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Xong rồi xong rồi, thế này là xong hết rồi!”
Tu La tiểu đội bạo lực vượt qua mười địa điểm.
Mà mười địa điểm này, mười phần thì hỏng chín.
Tổn thất nặng nề!
Tài nguyên ẩn giấu bên trong, suýt chút nữa bị bọn họ vơ vét sạch sành sanh!
Nửa tháng nay, ông ta trơ mắt nhìn thực lực tu vi của tám tên ác quỷ này tăng lên, nhìn bọn họ ngày càng ăn ý, nhìn bọn họ thỉnh thoảng lại khiêu khích mình...
Ông ta biết, cuộc đọ sức này, ông ta đã thua triệt để!
Quầng thâm và tia m.á.u đỏ trong mắt ông ta đều nổi lên, sắc mặt ông ta trắng bệch, phòng tuyến tâm lý của ông ta sụp đổ, cảm xúc vỡ òa, ông ta ôm đầu khóc rống.
“Hu hu hu...”
Trong lòng lại đang c.h.ử.i rủa sự vô sỉ cùng biến thái của Tu La tiểu đội!
Khi Tu La tiểu đội tiến vào hai địa điểm vượt ải cuối cùng, ông ta đã không muốn can thiệp nữa, bởi vì ông ta đã tâm như tro tàn.
Không có sự can thiệp của trưởng lão, Tu La tiểu đội rất thuận lợi đã vượt qua hai địa điểm vượt ải cuối cùng.
Đợi đến khi bọn họ rời khỏi bí cảnh, đã là hai ngày sau, bọn họ vừa ra ngoài liền phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ, phía trước có một lão giả ngồi đó tựa như quỷ, thân ảnh của ông ta dưới ánh sáng lờ mờ trông vô cùng quỷ dị, chỉ thấy hốc mắt ông ta trũng sâu, ánh mắt đục ngầu kia gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ, ông ta chợt nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười quỷ dị.
“Các ngươi cuối cùng cũng ra rồi.”
Giọng nói của lão giả trầm thấp và khàn khàn, dường như xen lẫn oán khí nồng đậm.
Đám người Thẩm Yên lập tức cảnh giác, nhưng nhìn thấy trang phục lão giả mặc là trưởng lão phục của Trung Vực Học Viện, trong đầu bọn họ lóe lên một suy đoán.
Thẩm Yên nhíu mày hỏi: “Ông là trưởng lão của Trung Vực Học Viện?”
“Ha ha ha...” Lão giả chợt cười lớn điên cuồng.
“Ông ta thoạt nhìn hình như điên rồi.”
Gia Cát Hựu Lâm kinh ngạc nói.
Hai mắt lão giả đột nhiên trợn trừng, giống như sắp rớt ra khỏi tròng, ông ta cũng mãnh liệt đứng bật dậy, thần sắc vốn dĩ còn coi như bình tĩnh trong nháy mắt trở nên điên cuồng.
Ông ta gầm lên một tiếng: “Ta điên rồi, ta là bị các ngươi ép cho phát điên!”
Đám người Thẩm Yên ngẩn ra.
Bọn họ không quen biết ông ta mà.
Lão giả nhìn thần sắc mờ mịt của bọn họ, trong lòng càng tức giận hơn, ông ta dần dần bình phục cảm xúc, ngay sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Các ngươi vi phạm quy tắc vượt ải bí cảnh, ta muốn trừ sạch điểm tích lũy của các ngươi!”
Nghe thấy lời này, Gia Cát Hựu Lâm lập tức không nhịn được nữa, nói: “Này! Chúng ta vi phạm quy tắc vượt ải bí cảnh ở chỗ nào?... Khoan đã không đúng, bí cảnh ‘Sấm’ có quy tắc vượt ải sao?!”
“Có!”
Trưởng lão một mực khẳng định.
Thần sắc Thẩm Yên cũng lạnh xuống, “Sao chúng ta không biết?”
Đối mặt với ánh mắt của tám người này, trưởng lão chợt toát một thân mồ hôi lạnh, bởi vì ông ta đặc biệt quen thuộc với sự thay đổi ánh mắt của bọn họ.
“Không biết? Vậy bây giờ ta sẽ nói cho các ngươi biết!”
Sắc mặt trưởng lão trầm như nước, đau đớn xót xa nói: “Bí cảnh tổng cộng có mười hai địa điểm vượt ải, các ngươi vậy mà khiến cho mười nơi trong đó không thể tiếp tục vận hành! Tổn thất to lớn như vậy có ý nghĩa gì? Điều này có nghĩa là học sinh của chúng ta trong vòng ba năm tới đều không thể bước vào bí cảnh ‘Sấm’ để tiếp nhận rèn luyện! Các ngươi lẽ nào không có nửa phần áy náy? Ta thân là trưởng lão phụ trách rèn luyện bí cảnh của Trung Vực Học Viện, có quyền xử trí các ngươi!”
“Khoan đã.” Sắc mặt Thẩm Yên hơi đổi, xác nhận với trưởng lão: “Là chúng ta khiến cho địa điểm vượt ải không thể vận hành tiếp?”
“Không phải các ngươi thì còn ai vào đây nữa?”
“Địa điểm vượt ải của các người không tự động khôi phục nguyên trạng sao?”
“Sao có thể!” Trưởng lão trừng lớn hai mắt, khó tin nhìn bọn họ.
Nhóm Tu La đưa mắt nhìn nhau.
Ngay sau đó, Ngu Trường Anh nước mắt lưng tròng nhìn trưởng lão, ngữ khí vô tội lại oán hận nói: “Trưởng lão, chúng ta làm sao biết được những việc mình làm vậy mà lại gây ra tổn thất to lớn như thế cho bí cảnh chứ? Ngài trước đó cũng không hề nhắc nhở chúng ta nha! Hơn nữa, quy tắc vượt ải của bí cảnh này e rằng không phải là ngài vừa mới bịa ra đó chứ? Cho dù chúng ta thực sự có lỗi, ngài cũng không nên trừ hết điểm tích lũy của chúng ta a!”
Giang Huyền Nguyệt chớp chớp mắt, cố gắng tỏ ra đáng yêu: “Đúng vậy, trưởng lão, chúng ta biết sai rồi.”
“Là chúng ta không đúng.” Ôn Ngọc Sơ thở dài thườn thượt, ngữ khí áy náy.
Ánh mắt Gia Cát Hựu Lâm lóe lên, bước nhanh xông tới, thân thể hắn trượt một đoạn trên mặt đất, động tác trôi chảy mà nhanh nhẹn, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi trưởng lão, hắn hối hận nói: “Chúng ta biết sai rồi, trưởng lão, ngài xưa nay tâm địa từ bi, nhất định sẽ tha thứ cho chúng ta!”
Trưởng lão ngây người.
Ông ta đã nhìn quen dáng vẻ đại sát tứ phương của bọn họ trong bí cảnh, đột nhiên nhìn thấy từng người bọn họ trở nên ngoan ngoãn như vậy, trong lòng có chút không thích ứng.
Tiêu Trạch Xuyên đi tới trước mặt trưởng lão, chắp tay hành lễ.
Hắn sắc mặt thành khẩn nói: “Trưởng lão, ta không cha không mẹ không tiền, chỉ có chút điểm tích lũy này, cầu xin ngài, tha cho chúng ta.”
