Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 285: Đến Trung Vực Thành

Cập nhật lúc: 08/05/2026 00:07

Dòng suy nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Yên đã có một tính toán khác.

Vẫn là đợi sau khi gặp được Bùi Vô Tô, rồi cùng nhau nói.

Trong hai ngày ở lại Tuyết Thành, Tu La tiểu đội cũng không có quá nhiều tiếp xúc với Phạn Thiên tiểu đội và Lôi Đình tiểu đội của Bắc Vực Học Viện, ngược lại Vô Tướng tiểu đội tiếp xúc với Phạn Thiên tiểu đội khá nhiều.

Rất nhanh, đội ngũ của hai học viện cùng nhau khởi hành tiến về Trung Vực Thành.

Hai chiếc linh chu, song song tiến lên.

Mà trên con đường này, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy những linh chu khác.

Tuyết Thành cách Trung Vực Thành còn rất xa.

Mấy người Thẩm Yên lựa chọn đả tọa tu luyện trong phòng, mà các thành viên của Vô Tướng tiểu đội tự nhiên cũng không lười biếng.

Bất quá, trong mấy ngày này, mấy người Vô Tướng tiểu đội phát hiện phòng của bọn người Thẩm Yên thỉnh thoảng sẽ có quang mang tấn cấp bao phủ.

“Bọn họ là rủ nhau cùng tấn cấp sao?” Liêm Tuyết Phong khiếp sợ.

“Tốc độ trưởng thành của bọn họ nhanh hơn chúng ta.” Chu Phù hai tay ôm n.g.ự.c, thần sắc lạnh nhạt: “Thiên phú của mỗi người bọn họ đều ở Thiên Phẩm trở lên.”

Mà trong Vô Tướng tiểu đội bọn họ, chỉ có 5 người là nắm giữ Thiên Phẩm thiên phú lực.

Văn Nhân Thủ c.ắ.n c.ắ.n môi, áy náy nói: “Là hai huynh đệ chúng ta liên lụy tiểu đội.”

Thiên phú lực của Văn Nhân Thủ và Văn Nhân Thứ đều ở cấp bậc Địa Phẩm, nhưng đã vô hạn tiếp cận Thiên Phẩm rồi, cho nên, trên con đường tu luyện, bọn họ tấn cấp sẽ chậm hơn mấy người Ân Tư Yến.

Chu Phù hơi ngẩn ra, “Ta không có ý trách các ngươi, ta chỉ là trần thuật sự thật.”

Kiều Như Y cười nói: “A Phù nàng nói chuyện thẳng thắn, các ngươi cũng không phải không biết, chúng ta có chỗ thiếu sót, vậy thì dùng nỗ lực để bù đắp khoảng trống, không phải ở đây tự oán tự ngải, Vô Tướng chúng ta chính là một chỉnh thể, mạnh cũng là chúng ta, yếu cũng là chúng ta. Các ngươi xem, Vô Tướng tiểu đội chúng ta không phải đã lăn lộn thành đệ nhất tiểu đội của Tây Vực Học Viện rồi sao?”

Văn Nhân Thủ và Văn Nhân Thứ nghe được lời này, lập tức xốc lại tinh thần, giống như được tiêm m.á.u gà vậy.

“Chúng ta sẽ nỗ lực.”

Ân Tư Yến thấy thế, khóe môi bất giác nổi lên một tia ý cười.

Trải qua thời gian gần 8 ngày, bọn họ rốt cuộc đã đến ngoài Trung Vực Thành.

Từ trên linh chu, cúi nhìn xuống, chỉ cảm thấy Trung Vực Thành lớn đến kinh người, so với Tây Vực Thành lớn hơn không chỉ gấp 3 lần.

Hơn nữa, toàn bộ Trung Vực Thành toát ra sự cổ phác đại khí, khi bọn họ đi đến dưới tường thành Trung Vực Thành, chỉ cảm thấy bản thân có chút nhỏ bé, trên tấm biển trên tường thành viết rồng bay phượng múa: Trung Vực Thành.

Có không ít xe ngựa hoặc xa hoa hoặc khiêm tốn ra ra vào vào ở cửa thành, tu vi của mỗi người đi đường gần như đều ở Địa Phẩm cảnh trở lên.

Đa số bọn họ đều không thu liễm khí tức lực lượng, cho nên, nếu là người có tu vi thấp kém, sẽ bị khí tức lực lượng mà bọn họ tỏa ra nghiền ép, dẫn đến tức n.g.ự.c khó thở, hô hấp khó khăn, thậm chí khí huyết chảy ngược.

Nếu như bọn người Thẩm Yên hiện tại là tu vi Hoàng Phẩm cảnh hoặc Huyền Phẩm cảnh, e rằng ngay cả cửa thành cũng không vào được.

Minh Chi viện trưởng của Bắc Vực Học Viện ngẩng đầu nhìn tấm biển Trung Vực Thành, chậm rãi mở miệng: “Trung Vực Thành, là nơi tụ tập vô số cường giả đỉnh cấp, cũng là nơi 6 đại thế lực đỉnh cấp chiếm cứ.”

Dừng một chút, bà quay đầu cười hỏi đám người Phạn Thiên tiểu đội và Lôi Đình tiểu đội.

“Các ngươi sợ không?”

“Không sợ.” Trên khuôn mặt tuấn tú màu đồng cổ của Du Hoắc Kinh hiện lên thần sắc càn rỡ ngông cuồng, đáy mắt là dã tâm cùng chiến ý khó có thể che giấu.

Người của Phạn Thiên tiểu đội và Lôi Đình tiểu đội đều trả lời “Không sợ”.

Huyền Vân viện trưởng liếc nhìn Vô Tướng tiểu đội và Tu La tiểu đội một cái, không nói gì.

Đội ngũ của hai học viện cùng nhau tiến vào Trung Vực Thành.

Trong thành cực kỳ phồn hoa, thậm chí còn toát ra chút khí tức xa hoa lãng phí, ngọc lâu quỳnh các sừng sững, lụa màu điêu long, xe ngựa ồn ào, thương mại hưng vượng, như gấm vóc phồn hoa, náo nhiệt phi phàm.

Người qua kẻ lại.

Thẩm Yên nhìn thấy cảnh tượng phồn hoa như vậy, trong lòng cũng không khỏi có chút rung động, bởi vì bất luận là kiếp trước hay là nàng của hiện tại, đều là lần đầu tiên nhìn thấy một tòa thành lớn tinh xảo mà cổ phác như vậy.

Bất quá, vừa tiến vào Trung Vực Thành, nàng liền có thể cảm giác được dường như có vô số đôi mắt đang âm thầm nhìn chằm chằm bọn họ, không hề che giấu mà dòm ngó, đ.á.n.h giá.

Từng đạo ánh mắt đến từ cường giả kia, khiến nàng lạnh toát sống lưng.

“Oa, lớn quá a!”

Hai mắt Gia Cát Hựu Lâm phát sáng.

Mà Lôi Đình tiểu đội ở cách đó không xa, nhìn thấy bộ dáng như nhà quê lên tỉnh của Gia Cát Hựu Lâm, thần sắc khinh bỉ, lại cảm thấy đứng cùng một chỗ với người của Tây Vực Học Viện, quả thực làm giảm thấp thân phận của bọn họ.

Ánh mắt Huyền Vân viện trưởng hơi ngưng tụ, linh thức của lão vừa mở, lập tức cản lại tất cả linh thức dòm ngó cho Vô Tướng tiểu đội và Tu La tiểu đội.

Huyền Vân viện trưởng nói: “Đi thôi, chúng ta trước tiên tìm một khách sạn, ở lại Trung Vực Thành.”

“Được.” Minh Chi viện trưởng cười cười.

Gia Cát Hựu Lâm nghi hoặc hỏi: “Viện trưởng, chúng ta không phải đi Trung Vực Học Viện sao?”

“Không phải.” Huyền Vân viện trưởng nhàn nhạt nói, “Cách thời gian 12 chi tiểu đội tập hợp còn nửa tháng nữa, trong nửa tháng này, chúng ta ở lại khách sạn trong Trung Vực Thành là được.”

Minh Chi bổ sung một câu: “Bởi vì vào ở Trung Vực Học Viện, có nhiều bất tiện.”

“Ồ ồ, hóa ra là vậy a.”

Gia Cát Hựu Lâm bừng tỉnh đại ngộ.

Người của Lôi Đình tiểu đội nhìn thấy bộ dáng ngốc nghếch như vậy của Gia Cát Hựu Lâm, nhịn không được trợn trắng mắt.

Mà bộ dáng trợn trắng mắt của bọn họ, bị Giang Huyền Nguyệt nhìn thấy.

Đôi mắt Giang Huyền Nguyệt hơi híp lại.

Nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng Gia Cát Hựu Lâm, trong lòng thầm nghĩ, tên ngu ngốc này bị người ta khinh bỉ rồi, cũng không biết!

Mà Gia Cát Hựu Lâm tựa hồ phát giác được tầm mắt của Giang Huyền Nguyệt, sau đó quay đầu, nhe răng cười với Giang Huyền Nguyệt.

Thiếu niên vốn dĩ đã lớn lên đẹp mắt, hắn cười một cái, tuy rằng thêm một tia ngốc nghếch, nhưng lại là bộ dáng hăng hái, đôi mắt như sao sáng điểm xuyết.

Giang Huyền Nguyệt: “…”

Tiêu Trạch Xuyên ở bên cạnh Giang Huyền Nguyệt, trong lòng cạn lời.

Trì Việt lúc này, vẫn bị dây leo bao bọc, do dây leo đi theo mấy người Thẩm Yên di chuyển.

Cảnh tượng này, thu hút ánh mắt của không ít người.

Người qua đường thỉnh thoảng chỉ vào Trì Việt, nghị luận: “Đây là người hay là yêu quái dây leo vậy?”

“Hẳn là người.”

“Kẻ kỳ ba này từ đâu tới vậy? Quấn lại giống như cái bánh chưng.”

“Đây là đội ngũ của Tây Vực Học Viện!”

“Tây Vực Học Viện và Bắc Vực Học Viện thế nhưng cùng nhau tới rồi, vậy thì, bên trong này khẳng định có Phạn Thiên tiểu đội và Vô Tướng tiểu đội!”

“Ai là Du Hoắc Kinh a? Nghe nói hắn đã có tu vi Thiên Phẩm cảnh lục trọng rồi! Sắp có thể sánh ngang với Doanh Kỳ rồi!”

“A, hắn có thể sánh ngang với Doanh Kỳ? Còn kém xa lắm!”

Du Hoắc Kinh nghe được lời này, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía người vừa nói chuyện kia, không chút do dự phóng thích uy áp, hướng về phía đối phương nghiền ép tới.

Oanh!

Người nọ bị uy áp oanh bay xuống đất, đập vào một chiếc xe đẩy, xe đẩy vỡ nát.

“A!” Có người kinh hô một tiếng.

Sắc mặt mọi người hơi đổi, ánh mắt rơi vào trên người Du Hoắc Kinh, Du Hoắc Kinh mặc một bộ trang phục viện môn màu tím, vai rộng eo thon, làn da màu đồng cổ, dung mạo anh tuấn góc cạnh, đôi mắt màu lam kia của hắn lộ ra thần sắc nham hiểm.

Hắn tỏa ra khí tức lực lượng thuộc về Thiên Phẩm cảnh lục trọng, thoạt nhìn đã thấy không dễ chọc.

Một nữ thành viên của Phạn Thiên tiểu đội cười lạnh: “Ngay trước mặt Du ca của ta, nói xấu Du ca của ta, ngươi là muốn tìm c.h.ế.t sao?”

“Xin lỗi, xin lỗi! Xin tha cho ta! Ta không dám nữa!” Người nọ bị oanh đến hộc m.á.u, hắn vội vàng bò dậy, sắc mặt hoảng sợ quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Du Hoắc Kinh đi đến trước mặt người nọ, một cước giẫm lên mu bàn tay người nọ, trong khoảnh khắc truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn, hắn vươn tay vỗ vỗ khuôn mặt người nọ, cười lạnh nói: “Du Hoắc Kinh ta, cho dù có kém cỏi, cũng mạnh hơn ngươi, đến lượt ngươi nói ta sao?”

Du Hoắc Kinh một cước đá văng người nọ ra.

Một tiếng “phanh” nặng nề vang lên, người nọ ngã xuống đất, triệt để ngất lịm.

Ánh mắt Thẩm Yên cuộn trào, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng phảng phất như trở lại mạt thế.

Điều khiến tâm tình nàng tương đối ngưng trọng là, Tu La tiểu đội bọn họ nếu như lúc này gặp phải đối thủ như vậy, thì sẽ là kết cục thế nào đây?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 285: Chương 285: Đến Trung Vực Thành | MonkeyD