Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 196: Lao Tới
Cập nhật lúc: 07/05/2026 23:11
Thiếu niên tên là Thanh Ô kia, sắc mặt tuy hoảng hốt, nhưng ánh mắt hắn kiên nghị, hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gắt gao bảo vệ Long đản trong n.g.ự.c, tuyệt đối không thể để Long đản rơi vào tay bọn chúng.
“Tiến vào Nhật Nguyệt Đàm!”
“Bọc hậu cho Thanh Ô thiếu chủ!”
Mười mấy lam y nhân lập tức xếp thành một hàng, giống như bức tường thành chặn đám bạch y nhân này lại, ngay sau đó, bọn họ chỉnh tề đồng nhất kết hạ pháp quyết, trong chớp mắt một đạo bình phong kết giới màu lam được thiết lập.
Sắc mặt đám bạch y nhân này khẽ biến, trơ mắt nhìn bóng dáng Thanh Ô ngày càng xa, trong lòng bọn chúng phẫn nộ, sau đó nhanh ch.óng ngưng tụ lực lượng oanh kích về phía bình phong màu lam này!
Bùm! Bùm! Bùm!
Bình phong màu lam khổng lồ bị từng luồng lực lượng ăn mòn chấn động, bắt đầu rung lắc, thậm chí sắp nứt ra.
Nam nhân trung niên bạch bào kia đầy mặt nham hiểm: “Bọn chuột nhắt các ngươi ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, Long Cốc của các ngươi đã bị diệt, bây giờ bó tay chịu trói, hai tay dâng Long đản lên, nói không chừng bọn ta còn có thể tha cho các ngươi một mạng!”
Nghe thấy ‘Long Cốc’ bị diệt, sự căm hận nơi đáy mắt mười mấy lam y nhân càng thêm mãnh liệt, bọn họ cố nén cảm xúc bi thống tột cùng.
Ánh mắt lam quần thiếu nữ lăng lệ, dõng dạc nói: “Thánh đản còn, thiếu chủ còn, thì Long Cốc sẽ vĩnh viễn không bao giờ diệt vong!”
Nam nhân trung niên bạch bào lạnh lùng châm chọc: “Hừ, đúng là một đám ngu xuẩn!”
Khoảnh khắc tiếp theo, lão gầm lên một tiếng: “Không có thời gian dây dưa với các ngươi nữa, các ngươi phải c.h.ế.t!”
Vừa dứt lời, toàn thân lão bộc phát ra lực lượng cường thịnh, lão tung một chưởng vỗ về phía bình phong màu lam đã nứt ra những khe hở kia.
Rắc rắc rắc ——
Bình phong màu lam vỡ vụn hoàn toàn.
Mà mười mấy lam y nhân kia bị chấn thương ngã xuống đất.
Nam nhân trung niên trầm giọng nói: “G.i.ế.c hết bọn chúng, ta đi tìm tiểu t.ử kia!”
Nói xong, thân hình lão lướt đi, giống như một cơn gió biến mất tại chỗ.
Mà những bạch y nhân còn lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó xách v.ũ k.h.í lên, không chút lưu tình tấn công về phía những tàn đảng Long Cốc này.
…
Một bên khác, Thanh Ô ôm Hắc đản nhanh ch.óng chạy trốn về phía trước, chỉ là trên người hắn mang thương tích, chạy không được nhanh lắm.
Thanh Ô đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, trong đầu xẹt qua vài hình ảnh với tốc độ ch.óng mặt, sắc mặt hắn chợt biến, trong ánh mắt thêm một tia hy vọng.
Hắn không chút do dự chuyển hướng.
Chạy về phía sâu trong Nhật Nguyệt Đàm.
Mà chẳng bao lâu sau, nam nhân trung niên bạch bào đã sắp đuổi kịp rồi.
“Tiểu t.ử, trả Long đản lại đây!”
Thanh Ô nghe thấy âm thanh truyền đến từ phía sau, hắn quay đầu nhìn lại, hắn căng thẳng đến mức trái tim sắp nhảy ra ngoài, bởi vì nam nhân trung niên bạch bào kia cách hắn chưa tới năm mươi mét.
Hắn nhất định phải bảo vệ tốt Long đản!
Ánh mắt Thanh Ô tối sầm, hắn đột nhiên một tay ôm Long đản, tay kia lại trực tiếp cào một đường lên má mình, móng tay sắc nhọn tức khắc xé rách da thịt, rạch ra vài vệt m.á.u, sau đó hơi nâng Long đản lên, lấy m.á.u dán vào.
“Thánh đản, xin hãy cho ta mượn sức mạnh!”
Khoảnh khắc hắn hét lên, nam nhân trung niên bạch bào đã đến phía sau hắn, ngay lúc nam nhân trung niên định tung một chưởng đ.á.n.h nát tâm mạch Thanh Ô ——
Bùm!
Đột nhiên, hắc quang đại thịnh.
Tức khắc đ.á.n.h bay nam nhân trung niên ra một đoạn, mà Thanh Ô cũng trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự cuộn trào của lực lượng trong cơ thể, trong lòng hắn vui mừng, đang định mượn cơ hội này g.i.ế.c c.h.ế.t nam nhân trung niên kia, lại khiếp sợ phát hiện…
Sức mạnh mượn được đã biến mất sạch!
Sức mạnh của chính hắn cũng bị rút cạn!
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Tâm trạng Thanh Ô phức tạp rũ mắt nhìn Hắc đản một cái, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng hiện tại cũng không thể suy nghĩ quá nhiều, hắn chỉ có thể nhân lúc nam nhân trung niên còn chưa phản ứng lại, nhanh ch.óng chạy trốn về phía trước!
Mà nam nhân trung niên bị đ.á.n.h bay xuống đất, khóe miệng rỉ ra tia m.á.u.
Phế phủ của nam nhân trung niên bị chấn thương, ánh mắt lão âm trầm, nhanh ch.óng xoay người đứng dậy, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm Thanh Ô tràn ngập sự u ám cùng một tia kinh nghi bất định.
Tiểu t.ử này lấy đâu ra sức mạnh?!
Nam nhân trung niên tiếp tục bám theo.
Lần này, lão nhất định phải vặn đứt cổ tên thiếu chủ Long Cốc này.
Thanh Ô phát hiện sức mạnh trong cơ thể mình tuy bị rút cạn, nhưng tốc độ bỏ chạy lại nhanh hơn trong vô thức.
“Là ngài sao…”
Mắt Thanh Ô ngấn lệ, ngoài sự cảm động, không khỏi dâng lên nỗi bi thương.
Hơn hai trăm năm qua, Long Cốc bọn họ luôn âm thầm canh giữ quả Long đản này, chưa từng tiết lộ chuyện này cho người ngoài, nhưng hai tháng trước, có một đệ t.ử phản bội Long Cốc, đem chuyện Long Cốc sở hữu Long đản, rêu rao khắp nơi.
Dẫn đến hai tháng qua, Long Cốc bọn họ phải hứng chịu hết đợt ám sát này đến đợt đ.á.n.h lén khác.
Và vào hai ngày trước, Long Cốc bọn họ đã bị diệt.
Bản thân Long Cốc chỉ là một thế lực nhỏ, cho nên việc tư tàng Long đản, ở cái thế giới cường giả vi tôn này, vốn dĩ đã là một ‘tội lỗi’…
Thanh Ô nghĩ đến việc Long Cốc bị diệt, trong lòng hắn dường như bị phủ một tầng sương mù, không khỏi nảy sinh oán hận đối với quả Thánh đản này.
Thanh Ô nhịn không được lên tiếng: “Lúc đó tại sao ngài không ra tay giúp chúng ta? Chúng ta đều là người bảo vệ ngài, tại sao ngài lại vứt bỏ chúng ta?”
Long đản nghe hiểu lời hắn, dường như có chút tức giận, ‘vút’ một tiếng, thoát khỏi vòng tay hắn, sau đó bay v.út về một hướng nào đó.
“Thánh đản!”
Thanh Ô giật mình kinh hãi, hắn nhìn theo hướng Thánh đản rời đi, vội vàng đuổi theo.
“Thánh đản, ta không nên oán trách ngài!”
Mà Hắc đản nghe thấy lời này, khựng lại giữa không trung một chút.
Dường như có chút chần chừ.
Nhưng cuối cùng, Hắc đản vẫn tiếp tục bay v.út về phía trước.
Mà nam nhân trung niên vẫn luôn đuổi theo phía sau Thanh Ô nhìn thấy Long đản lơ lửng giữa không trung, mắt sáng rực, thân hình lão nhanh ch.óng lướt đi, sau đó vượt qua Thanh Ô, trực tiếp đuổi theo Long đản.
Long đản phát hiện nam nhân trung niên đuổi tới, tốc độ của nó cũng nhanh hơn.
“Thánh đản ——”
Thanh Ô lo lắng hét lớn.
Và trong quá trình truy đuổi, Thanh Ô đã hoàn toàn mất dấu bọn họ.
Thanh Ô gấp đến mức sắc mặt trắng bệch.
…
Khoảng nửa khắc đồng hồ sau.
Tám người Tu La tiểu đội đã nhìn thấy Nhật Nguyệt thâm đàm trong truyền thuyết, Nhật Nguyệt thâm đàm giống như một hồ nước khổng lồ, chỉ là nó sâu hơn hồ nước, bị chia cắt từ vị trí chính giữa, một bên là nước màu đen, một bên là nước màu trắng, thoạt nhìn có chút rợn người.
Mà xung quanh Nhật Nguyệt thâm đàm, có vô số hài cốt trắng hếu, vết m.á.u khô cạn, cùng với những mảnh vải vụn bị mãnh thú xé rách.
Gia Cát Hựu Lâm nhìn thấy thứ gì đó, đưa tay chỉ vào mảnh vải đỏ vắt trên một khúc xương trắng, “Các ngươi nhìn xem, mảnh vải vụn này, có giống y phục của cái người tên là Hoa gì Ca hai ngày trước không?”
“Chẳng lẽ toàn đội bị diệt rồi sao?” Ngu Trường Anh nhíu mày, ngay sau đó, nàng c.ắ.n c.ắ.n môi nhìn về phía Thẩm Yên bên cạnh: “Yên Yên muội muội, ta có chút sợ hãi.”
Đuôi mày Thẩm Yên khẽ nhướng: “Sợ thì biến hình đi.”
Sắc mặt Ngu Trường Anh cứng đờ, làm ra vẻ điệu đà nói: “Yên Yên muội muội, ngươi thật xấu, ngươi biết mà, ta không phải loại người thô tục, thô lỗ, thô bạo đó, người ta là tiểu nữ t.ử dịu dàng, tay trói gà không c.h.ặ.t, vai gánh không nổi đâu~”
Mấy người: “…”
Đột nhiên lúc này, mấy người bọn họ nhạy bén phát hiện ra điều gì đó, gần như cùng lúc ngẩng đầu nhìn về phía bên trái.
Chỉ thấy…
Một quả trứng khổng lồ đen bóng lao tới.
