Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 145: Định Hạ Tỷ Thí
Cập nhật lúc: 07/05/2026 23:05
“Tỷ thí cái gì?!” Gia Cát Hựu Lâm vừa nghe, khóe môi liền hiện lên ý cười, hắn lập tức bước lên trước, không chút sợ hãi, thậm chí còn có chút nóng lòng muốn thử.
Kẻ cầm đầu thấy thế, híp hai mắt lại: “Đương nhiên là tỷ thí chạy vòng.”
Một nữ t.ử trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa cao tiếp lời, cười nói: “Nghe nói hôm qua các ngươi đã hoàn thành huấn luyện chạy vòng từ rất sớm, cho nên, các thành viên của Hổ Lang tiểu đội chúng ta đều vô cùng tò mò về thực lực của các ngươi. Do đó, muốn cùng các ngươi tiến hành một trận thi đấu. Nếu các ngươi thắng, chúng ta cam bái hạ phong, nếu các ngươi thua, vậy thì làm đàn em của chúng ta.”
Đám người Thẩm Yên nghe thấy lời này, sắc mặt chợt trầm xuống.
Giang Huyền Nguyệt nhíu mày: “Ngươi coi chúng ta là kẻ ngốc sao?”
Nữ t.ử trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa cao cười cười: “Tiểu muội muội, chúng ta cũng không có ý đó, chỉ là muốn luận bàn một chút mà thôi.”
Giọng điệu Thẩm Yên lạnh lùng: “Muốn tỷ thí với chúng ta, vậy thì lấy thành ý ra đây. Bằng không, cho dù các ngươi là sư huynh sư tỷ, cũng không có gì để bàn.”
Tên nam t.ử vừa cao vừa tráng kiện kia tay cầm lang nha bổng, trầm giọng nói: “Hổ Lang tiểu đội chúng ta đến nói chuyện với các ngươi, chính là thành ý! Ta là đội trưởng của Hổ Lang tiểu đội Long Tu Minh, đội trưởng tiểu đội các ngươi là ai, bước ra đây nói chuyện với ta!”
Gia Cát Hựu Lâm thấy bọn chúng kiêu ngạo như thế, sắc mặt chợt lạnh lẽo.
“Ta chính là đội trưởng.” Thẩm Yên tiến lên vài bước, mặt không đổi sắc nhìn Long Tu Minh.
Các thành viên của Hổ Lang tiểu đội nhìn thấy Thẩm Yên, lờ mờ đoán được thiếu nữ này chính là người đứng đầu trong bài kiểm tra nhập môn năm nay. Ánh mắt bọn chúng đ.á.n.h giá thiếu nữ xinh đẹp dị thường này, đáy mắt mang theo chút thần sắc mờ ám.
Đây chính là Thẩm Yên đứng hạng nhất sao?
Nàng có thể triệu hoán bầy thú?
Long Tu Minh cười to hai tiếng: “Ngươi có thể đại diện cho đội ngũ của các ngươi nhận lấy lời khiêu chiến này sao?”
Trong giọng nói của Thẩm Yên lộ ra hàn ý: “Nếu các ngươi có thể dâng lên thành ý cùng với lợi ích, đội ngũ chúng ta khẳng định nguyện ý nhận lấy. Nhưng hiện tại, Hổ Lang tiểu đội các ngươi không hề có thành ý, chỉ muốn mượn cơ hội này để sỉ nhục chúng ta, chúng ta đương nhiên là không muốn.”
Nữ t.ử trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa cao cười duyên một tiếng: “Tiểu muội muội, các ngươi vừa mới vào học viện, không hiểu những vòng vèo uẩn khúc trong học viện, đây là chuyện bình thường, vậy để ta kể cho các ngươi nghe nhé.”
“Trong học viện, chỉ có tiểu đội cường đại mới có thể nắm giữ quyền lựa chọn, còn tiểu đội yếu ớt, chỉ có quyền tiếp nhận. Dưới tiền đề không g.i.ế.c người và không ác ý t.r.a t.ấ.n đối phương, tiểu đội cường giả đương nhiên là có quyền lên tiếng. Chẳng lẽ tiểu muội muội, ngươi cho rằng chúng ta sẽ yếu hơn các ngươi sao?”
Thẩm Yên mỉa mai vặn lại: “Dựa vào cái gì mà cảm thấy chúng ta yếu hơn các ngươi?”
Lời này khiến sắc mặt nữ t.ử buộc tóc đuôi ngựa cao kia hơi đổi, ngay sau đó lại khôi phục nụ cười đúng mực, ả chằm chằm nhìn Thẩm Yên, chậm rãi nói: “Xem ra các ngươi vẫn không hiểu, cho dù các ngươi có cường đại đến đâu, cũng không sánh bằng chúng ta. Thứ chúng ta có không chỉ là thực lực, mà còn có sự ăn ý. Còn các ngươi, … không có sự ăn ý đi.”
Lời này vừa thốt ra, Thẩm Yên ngược lại nhíu mày.
Mà đám người Bùi Vô Tô đương nhiên cũng không cách nào phản bác, ngày hôm qua, bọn họ còn suýt chút nữa xảy ra tranh chấp.
Thẩm Yên nhanh ch.óng hoàn hồn, không bị lời nói của ả ta làm cho nhiễu loạn.
Ánh mắt Thẩm Yên lạnh nhạt: “Sư tỷ, nếu ngươi cảm thấy Hổ Lang tiểu đội các ngươi mạnh hơn chúng ta, vậy còn có cần thiết phải tỷ thí nữa không?”
Long Tu Minh nghe xong, lập tức cười to: “Có chứ, để các ngươi làm đàn em cho chúng ta.”
Ngay sau đó, Long Tu Minh híp mắt, không hề che giấu thần sắc bỉ ổi nơi đáy mắt, quét mắt nhìn tám người Thẩm Yên, mờ ám nói lời thô tục.
“Không thể không nói, các ngươi lớn lên cũng thật đáng yêu.”
Lời này khiến đám người Giang Huyền Nguyệt đều biến sắc, càng thêm chán ghét Hổ Lang tiểu đội bọn chúng, đặc biệt là tên Long Tu Minh này.
Còn chưa đợi Thẩm Yên mở miệng nói chuyện, nàng đã nhận ra điều gì đó, ánh mắt hơi đổi nhìn về phía Gia Cát Hựu Lâm.
Một khắc sau, một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên!
Chỉ thấy hạ bộ của Long Tu Minh chảy m.á.u.
Càng kỳ lạ hơn là, khiến người ta không tìm thấy v.ũ k.h.í công kích.
“Bị quả báo rồi đi.” Gia Cát Hựu Lâm hừ lạnh một tiếng.
Hai chân Long Tu Minh run rẩy, tiểu bảo bối của hắn suýt chút nữa là đi tong rồi, may mà vết thương nằm ở đùi hắn, đùi hắn truyền đến cơn đau nhói, khiến sắc mặt hắn trắng bệch.
“Long ca, huynh làm sao vậy?!”
Các thành viên của Hổ Lang tiểu đội lập tức quan tâm vây quanh Long Tu Minh.
Long Tu Minh được một người đỡ lấy, ánh mắt oán độc của hắn chằm chằm nhìn đám người Thẩm Yên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là các ngươi!”
Ngón tay Giang Huyền Nguyệt móc lấy b.í.m tóc đuôi sam của mình, lơ đãng vuốt ve, dung nhan xinh xắn đáng yêu, cười đến ngây thơ: “Nào dám nào dám, Hổ Lang tiểu đội các ngươi không phải mạnh hơn chúng ta sao? Chúng ta làm sao có thể có cơ hội, ra tay với ngươi ngay dưới mí mắt của các ngươi chứ?”
Mi tâm Ngu Trường Anh sầu bi, đôi mắt dịu dàng như nước, giọng điệu quan tâm: “Long ca ca, huynh phải cẩn thận thân thể nha, ta thật sợ huynh từ nay về sau sẽ… bất lực a~”
Long Tu Minh nghe thấy lời này, sắc mặt đỏ bừng, dường như là thẹn quá hóa giận.
Ánh mắt nữ t.ử buộc tóc đuôi ngựa cao trở nên sắc bén, nhìn về phía đám người Thẩm Yên: “Không cho các ngươi chút màu sắc để xem, các ngươi thật sự coi trời bằng vung rồi!”
Nói xong, ả nghiêng đầu nhìn về phía các thành viên khác.
“Lên! Dạy dỗ bọn chúng một trận!”
Các thành viên của Hổ Lang tiểu đội nghe thấy chỉ thị, lập tức hướng về phía đám người Thẩm Yên công kích tới.
Lúc này Ôn Ngọc Sơ rũ mắt nhìn đôi bàn tay đã được băng bó kỹ lưỡng của mình, hắn khẽ thở dài, e rằng là không thể gảy đàn được rồi, hắn lặng lẽ đi đến bên cạnh Bùi Vô Tô, bởi vì hắn cách Bùi Vô Tô là gần nhất.
Bùi Vô Tô ánh mắt lạnh lùng quét nhìn hắn một cái.
“Cút ngay.”
Ôn Ngọc Sơ: “…”
Đúng là cầu người không bằng cầu mình.
Đám người Bùi Vô Tô đang súc thế đãi phát, bọn họ đương nhiên sẽ không ngồi chờ c.h.ế.t, bọn họ cũng chẳng sợ cái gì mà sư huynh sư tỷ, đối phương không tôn trọng bọn họ, bọn họ lại cớ gì phải kính trọng đối phương?
Mà đúng lúc này, Thẩm Yên nhanh ch.óng triệu hoán trường kiếm, hướng về phía các thành viên Hổ Lang tiểu đội vung ra một kiếm, kiếm ý hung hãn trực tiếp ép bọn chúng lùi lại vài bước.
Sắc mặt các thành viên Hổ Lang tiểu đội hơi kinh hãi, giương mắt nhìn về phía Thẩm Yên.
Thân hình Thẩm Yên gầy gò, ánh mắt lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Trong học viện, ẩu đả là không được phép. Hổ Lang tiểu đội các ngươi nếu muốn tỷ thí với chúng ta, chúng ta có thể đáp ứng các ngươi, nhưng điều kiện tiên quyết chính là, nếu các ngươi thua, thì phải quỳ xuống trên võ trường của học viện, hô to một trăm tiếng: Hổ Lang tiểu đội chúng ta kỹ năng không bằng người, đ.á.n.h không lại tân sinh.”
“Các ngươi có đáp ứng không?”
Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến sắc mặt Long Tu Minh đen kịt.
Long Tu Minh gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Yên, gầm lên một tiếng: “Ngươi quả thực quá ngông cuồng!”
“Các ngươi thì không ngông cuồng sao?” Giọng điệu Thẩm Yên lạnh như băng, toàn thân tỏa ra hàn khí thấm người, ánh mắt nhìn Long Tu Minh tựa như đang nhìn một kẻ đã c.h.ế.t.
Long Tu Minh chạm phải ánh mắt của nàng, trong lòng chợt hoảng hốt, ánh mắt của nàng khiến hắn nhớ tới Thái thượng trưởng lão nhà mình, là uy nghiêm như vậy, không thể xâm phạm như vậy!
Trong lòng hắn lại sinh ra cảm xúc sợ hãi.
Long Tu Minh đè nén loại cảm xúc này xuống, cười lạnh liên tục: “Được! Nếu là các ngươi thua, các ngươi không chỉ phải làm đàn em cho chúng ta, mà còn phải quỳ xuống chui qua háng chúng ta trước mặt mọi người!”
Thẩm Yên nghe vậy, quay đầu nhìn về phía đám người Ngu Trường Anh, dò hỏi: “Ý các ngươi thế nào?”
“Một chữ chính là, làm! Ba chữ chính là, làm bọn chúng!” Gia Cát Hựu Lâm nhanh ch.óng trả lời.
