Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 292

Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:40

Còn về lão già Thuyền vương kia bà ta chẳng thèm để vào mắt, bà có nhan sắc có tiền, gia thế không kém, dù đã có tuổi nhưng bảo dưỡng rất tốt.

Nếu không phải vì con trai, bà b.a.o n.u.ô.i một tiểu thịt tươi không sướng sao.

Hạ phu nhân thấy vô cùng ủy khuất, mình khổ tâm suy tính như vậy, sao con trai lại không hiểu cho bà chứ.

Phố lẩu buffet Duy Ái bùng nổ rồi.

Bây giờ toàn mạng đều biết đây là do vị tổng giám đốc phá sản của tập đoàn Tô thị mở, nhưng giờ không còn ai chế giễu nữa, ngược lại đều hâm mộ cha Tô có một cô con gái lợi hại.

Ai mà chẳng sợ phá sản nợ nần, ngã xuống từ chỗ cao mới là đau đớn nhất.

Cho nên một số ông chủ khi phá sản nợ nần chồng chất, dưới cú sốc lớn đã tự sát, nhảy lầu.

Cha Tô trước đó cũng suýt chút nữa đã nhảy lầu, may mà mẹ Tô kịp thời khuyên ngăn.

Thế nên, việc Lâm Lang dẫn dắt Tô gia lật ngược thế cờ càng khiến người ta cảm thấy đáng quý.

Kinh doanh tốt lên, cha Tô mẹ Tô mỗi ngày đều cười hớn hở.

Ngược lại, Hạ Thanh Tiêu suốt bảy ngày qua đều đến phố lẩu điểm danh, chỉ là không thấy Lâm Lang nữa, nhưng anh thật sự ngày nào cũng trúng thưởng một chiếc xe hơi, Lâm Lang thấy cạn lời vô cùng.

Có cái vận may này, sao không đi đ-ánh cược đ-á, chẳng lẽ cảm thấy bỏ ra 22 tỷ mua ngọc thạch của mình là bị hớ, nên muốn bốc thăm để thu hồi vốn sao.

Đúng là gian thương, chỉ có thể để người khác chịu thiệt, làm sao chịu để bản thân thiệt thòi được.

Nhưng Lâm Lang còn cảm thấy mình bán ngọc thạch bị hớ đây này.

Nếu không phải thiếu tiền, cô có thể tự giữ lại, hoặc hợp tác với ông chủ Nguyễn.

Tuy nhiên lúc này Lâm Lang cũng thật sự bận rộn, cô đã đăng ký công ty trò chơi điện t.ử, tên công ty gọi là Long Ngạo Thiên.

Sau đó Lâm Lang bắt đầu đăng ký trang web chính thức, đăng tin tuyển dụng, đãi ngộ cực tốt.

Dĩ nhiên, cái tên “trung nhị" (trẻ trâu) như vậy đã thu hút không ít sự bàn tán.

Nhưng Lâm Lang đã dám đặt tên công ty như vậy, tự nhiên không sợ người khác nói.

Chỉ là logo công ty của cô không phải là rồng, mà là Chu Tước hồi sinh từ lửa.

Lần này Lâm Lang muốn tạo ra một loại trò chơi học tập, hướng tới học sinh trung học, đại học trở lên, điều này rất cần kiến thức chuyên môn.

Mà trò chơi này bao quát tất cả kiến thức thiên văn địa lý, lịch sử, cũng như các kiến thức chuyên ngành của trung học và đại học.

Vừa phải hay, vừa phải học được kiến thức, lại còn có tính lựa chọn.

Kinh doanh, học y, học múa, vẽ tranh, nấu ăn, võ thuật, thêu thùa... những kỹ năng chuyên môn này cùng với các loại ngôn ngữ, kho câu hỏi tổng hợp từ nhiều kiến thức khác nhau, vô cùng phong phú đa dạng.

Trong trò chơi có thể thăng cấp đ-ánh quái, làm bài tập, không chỉ không cần tốn tiền, hoàn thành nhiệm vụ còn có tiền vàng.

Tham gia các cuộc thi do trò chơi tổ chức còn có tiền thưởng.

Vừa có thể học kiến thức, vừa có thể kiếm tiền, cái này thật sự còn thú vị hơn nhiều so với việc ngồi trong lớp học.

Những nhân viên mới tuyển dụng nghe lời ông chủ của mình mà trợn mắt há mồm.

Cái này phải đầu tư lớn đến mức nào chứ, không chỉ ném vào lượng lớn tiền bạc, mà còn phải tốn rất nhiều thời gian tâm sức để thu thập các loại chuyên ngành, các môn học, các kỹ năng, còn cả các loại ngôn ngữ, kho đề thi.

Thế thì thôi đi, vậy mà còn không cần hội viên nạp tiền tiêu tiền, thế thì kiếm cái gì.

Kiếm chút lưu lượng đó, công ty trò chơi còn duy trì được không?

“Lỗ thì lỗ, tôi lỗ nổi."

Lâm Lang từ sớm đã muốn làm như vậy rồi.

Hơn nữa cô không cảm thấy sẽ lỗ, chỉ cần chất lượng trò chơi làm tốt, trò chơi học tập có thể phổ cập toàn dân, các phụ huynh công nhận thì tự nhiên sẽ không ngăn cản con cái chơi trò chơi trí tuệ, thậm chí các phụ huynh cũng có thể chơi.

Đến lúc đó, cô sẽ bổ sung thêm, đi bộ cũng có tiền vàng, ăn sáng, ăn trưa, đi ngủ đều có thể nhận tiền vàng, thậm chí làm thêm mảng quản lý tài chính, mảng trung tâm thương mại, livestream, tiểu thuyết, tin tức, chủ đề...

Đầu não của Lâm Lang đã tưởng tượng vô hạn, không đơn thuần chỉ là trò chơi nữa.

Tất nhiên, công ty trò chơi chắc chắn phải làm trò chơi, Lâm Lang trước đây từng mở công ty trò chơi, bê nguyên sang là được.

Mà cô không chỉ giới hạn ở công ty trò chơi, đây chỉ là một điểm khởi đầu mà thôi.

“Công ty trò chơi của Tô Lâm Lang mở thế nào rồi?"

Hạ Thanh Tiêu vừa ăn lẩu vừa hỏi thư ký Hác đối diện, anh đến ăn lẩu cũng không phải để ngắm Tô Lâm Lang, chẳng qua lẩu nhà họ Tô thật sự rất ngon.

Khẩu vị nhiều, chủng loại phong phú, còn có rất nhiều món ngon buffet có thể thỏa mãn vị giác, mà Hạ Thanh Tiêu đã làm thẻ kim cương đen, chắc chắn không phải để lãng phí.

Chỉ là hôm nay là ngày cuối cùng của hoạt động, Hạ Thanh Tiêu ngoại trừ ngày đầu tiên ra thì không thấy bóng dáng Tô Lâm Lang đâu, nhịn không được hỏi ra miệng.

“Trên trang web chính thức đang tuyển người, không biết đã tuyển đủ chưa."

Thư ký Hác cũng quan tâm đến công ty trò chơi điện t.ử Long Ngạo Thiên, biết động tĩnh công ty của Tô Lâm Lang, nhưng Tô Lâm Lang cụ thể đang làm gì, sao anh ta biết được.

Anh ta cảm thấy sau khi ly hôn, sếp càng ngày càng quan tâm đến cô Tô rồi, chính xác phải nói là từ ngày đ-ánh cược đ-á đó.

Chân mày Hạ Thanh Tiêu hơi nhíu lại, trước đây anh không quan tâm Tô gia thế nào, cũng không quan tâm Tô Lâm Lang, đối với anh mà nói, Tô Lâm Lang chẳng qua là người cùng anh có thêm một cái cuốn sổ nhỏ (đăng ký kết hôn) mà thôi, sớm muộn gì cũng phải giải quyết.

Nhưng bây giờ Hạ Thanh Tiêu nhịn không được muốn quan tâm, mỗi lần đến đây, ánh mắt luôn vô thức quét ra xung quanh, tìm kiếm bóng dáng thon thả yểu điệu kia.

Anh nghĩ mình đã tạo ra động tĩnh lớn như vậy, không nói cha mẹ Tô, ngay cả Tô Lâm Lang cũng sẽ ra mặt chứ.

Tiếc là, đừng nói Tô Lâm Lang, ngay cả cha mẹ Tô cũng chưa từng xuất hiện, đều là quản lý trong cửa hàng tiếp đãi.

“Sếp, chiếc xe hôm nay trúng thưởng vẫn dùng làm phần thưởng công ty chứ?"

Bây giờ nhân viên tập đoàn Hạ thị đều rất phấn khích, vì tổng giám đốc của họ trúng xe hơi ở phố lẩu đối diện, dùng để làm phần thưởng cho nhân viên có đóng góp cho công ty.

Bản thân thư ký Hác cũng được thưởng một chiếc xe, tuy lương năm của anh ta hàng triệu, xe cũng có vài chiếc rồi, nhưng xe được cho không ai mà không muốn chứ.

Muỗi nhỏ đến mấy cũng là thịt.

“Cậu lái nó về gara của tôi."

Không biết là nảy sinh ý nghĩ gì, Hạ Thanh Tiêu lại bảo thư ký Hác lái xe về gara của mình.

Khi thư ký Hác lái chiếc xe Oushang giá 100 nghìn tệ này vào gara ngầm tư nhân của đại biệt thự Hạ gia, nơi đó có vô số xe sang nổi tiếng thế giới, có không ít xe bản giới hạn, còn có cả xe cổ đời cũ, chiếc xe rẻ nhất cũng trên triệu tệ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 292: Chương 292 | MonkeyD