Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 225
Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:26
Tuy nhiên, người đàn ông kia có bối cảnh, cộng thêm việc Khương Đại Nghĩa nhờ vị quý nhân mà lão từng cứu ra mặt, nên Khương Tiểu Liên và gã đàn ông đó không bị đưa đi diễu phố.
Dưới sự vận hành của Ngao Kiến Quốc, cả hai còn bị đưa đi cải tạo tại nông trường ở vùng Tây Bắc.
Sau chuyện này, danh tiếng của Khương Tiểu Liên thối nát hẳn, người mẹ ruột như Lâu Đại Muội cũng chẳng khá khẩm hơn.
Cái huyện nhỏ vốn không lớn, thế nên không chỉ trong huyện mà mười dặm tám xã xung quanh cũng truyền tai nhau sôi sùng sục.
Lâu Đại Muội càng bị nhà họ Ngao trách mắng đủ đường, trong lòng vừa ấm ức vừa oán trách con gái làm bà ta mất mặt.
Ngao Thắng Lợi vốn là một kẻ theo chủ nghĩa ích kỷ, dạo gần đây vì Khương Đại Nghĩa mà lão đã không hài lòng với Lâu Đại Muội và Khương Tiểu Liên, nay Khương Tiểu Liên lại xảy ra chuyện này, đối xử của Ngao Thắng Lợi với Lâu Đại Muội ngày càng tệ đi.
Bên phía nhà họ Khương, bà cụ Khương nhanh ch.óng cưới cho Khương Đại Nghĩa một cô gái còn trinh, sính lễ bỏ ra tám trăm đồng.
Dưới sự tẩy não của bà cụ Khương, Khương Đại Nghĩa đã từ bỏ đứa con gái làm lão mất mặt, tích cực lao vào việc sinh con trai, không còn hỏi han gì đến Khương Tiểu Liên bị đưa đi Tây Bắc nữa.
Bà cụ Khương trong lòng rất hận, vốn dĩ con trai cứu được lãnh đạo, cái ân tình này nếu để dành cho cháu trai sau này mưu cầu phúc lợi thì tốt biết mấy, vậy mà lại lãng phí lên người Khương Tiểu Liên.
Mất đi mối đe dọa mang tên Khương Tiểu Liên, cuộc sống của Lâm Lang trôi qua thuận lợi bình yên.
“Oẹ oẹ oẹ"
Sáng sớm Lâm Lang đã nôn thốc nôn tháo, bé Trọng Lâu của cô đã đến rồi.
Được xác chẩn có thai, mẹ Kiến Quốc vui mừng khôn xiết, Ngao Kiến Quốc cũng vô cùng kinh ngạc và vui mừng.
“Vợ ơi, anh không muốn đi xe đường dài nữa."
“Không đi thì thôi, em và mẹ nuôi được anh mà."
“Sao có thể để em và mẹ vất vả được, anh vẫn phải nỗ lực kiếm tiền nuôi con trai chứ."
Lâm Lang trừng mắt:
“Anh chỉ biết là con trai thôi à, là con gái không được sao."
Tuy Lâm Lang rất thương yêu bé Trọng Lâu, nhưng qua mấy kiếp rồi, cô thèm có con gái lắm.
Chỉ là cô và Ngao Tu hình như số mệnh đã định chỉ có một mình bé Trọng Lâu là con thôi.
Sau khi vợ mang thai, Ngao Kiến Quốc làm việc càng nỗ lực hơn, nhưng không bao giờ đi đường dài nữa, nhiều nhất là một ngày là quay về.
Lần m.a.n.g t.h.a.i Trọng Lâu này, Lâm Lang không thê t.h.ả.m như mấy lần trước.
Hết ba tháng đầu, các phản ứng nghén sớm đã biến mất, ăn gì cũng thấy ngon, khẩu vị cực kỳ tốt.
[Linh hồn của Thánh chủ càng mạnh thì sẽ không bị ảnh hưởng nữa ạ.]
“Mức độ linh hồn?
Mức độ linh hồn hiện tại của chị yếu lắm sao?"
Lâm Lang hỏi.
[Nếu là nhân loại bình thường thì tự nhiên không yếu, nhưng so với Thánh chủ trước kia thì yếu vô cùng.]
Nói đoạn bé Tê Đồng lại thẹn thùng:
[Em cũng vậy, yếu lắm ạ.]
“Em rất tốt, đừng có tự ti."
Lúc trước Lâm Lang coi bé Tê Đồng là hệ thống cũng thấy bé Tê Đồng là hạng gà mờ.
Nhưng biết bé Tê Đồng là cây ngô đồng nhỏ đã bầu bạn lớn lên cùng cô trong Phượng tộc, nó có yếu thế nào đi nữa cô cũng không chê bai.
Họ đã nương tựa, gắn bó bên nhau không rời không bỏ suốt bao nhiêu năm rồi.
Xuyên qua mấy thế giới này, nếu không có bé Tê Đồng, Lâm Lang tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng như thế.
Hiện giờ cứ xuyên qua từng thế giới một rồi khôi phục lại một chút ký ức, nhưng Lâm Lang cũng không biết tương lai có gì đang chờ đợi, cô sẽ ra sao.
Thậm chí còn đang nghĩ, liệu có còn Thần giới không, có thể trở về không?
Tất cả đều chưa thể biết được, cô thậm chí không biết điểm cuối ở đâu.
Thân phận của Ngao Tu cô đã biết, còn bé Trọng Lâu thì sao, lại có lai lịch thế nào?
[Thánh chủ, có một đám Hồng vệ binh vào đội sản xuất rồi.]
Lâm Lang nghe thấy vậy lập tức cảnh giác:
“Em giúp chị để ý xem họ đến làm gì."
Giờ là năm 1973 rồi, còn ba năm nữa là có thể kết thúc.
[Bắt kẻ đầu cơ trục lợi, chính là đám người của Dương Nhị Cẩu đấy ạ.]
Lúc này mọi người trong đội sản xuất ai nấy đều lo sợ, nhìn thấy vệ binh, cho dù trong lòng có ngay thẳng, thấy mình gốc gác trong sạch thì cũng không tránh khỏi e dè, chỉ sợ mình bị vu oan hãm hại.
Lâm Lang ở lỳ trong nhà không ra ngoài, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng bắt bớ kinh hồn bạt vía bên ngoài.
Mẹ Kiến Quốc cũng căng thẳng chạy về, vỗ ng-ực nói:
“Đáng sợ quá, đám Dương Nhị Cẩu gan to bằng trời, dám đi đầu cơ trục lợi, lần này tiêu đời rồi."
Trong lòng Lâm Lang thót lên một cái, nghĩ đến Ngao Kiến Quốc, anh thường xuyên đi xe, không biết có làm chuyện này không.
Vạn nhất bị phát hiện, hoặc bị tố cáo, nắm được thóp thì rất nguy hiểm.
Bởi vì đi đêm lắm có ngày gặp ma mà.
Có điều có người may mắn khi thời kỳ đặc biệt kết thúc mới bị phát hiện thì cũng sẽ không bị truy cứu nữa.
Nhưng hiện tại đầu cơ trục lợi là một chuyện rất nghiêm trọng, nhẹ thì đi cải tạo, nặng thì bị xử b-ắn.
Tiếng chuông boong boong vang lên, mẹ Kiến Quốc nói:
“Trụ sở đội đang đ-ánh chuông kìa, chúng ta qua đó đi."
Lâm Lang khệ nệ bụng bầu, cùng mẹ Kiến Quốc đi tới trụ sở đội.
Lúc này dưới gốc cây to ở trụ sở, bọn Dương Nhị Cẩu bị trói lại, đội mũ cao, bị đấu tố.
Thậm chí nhà của mấy người Dương Nhị Cẩu cũng bị lục soát, Đội trưởng Dương – chú hai của Dương Nhị Cẩu cũng bị phê bình nghiêm khắc, bất đắc dĩ phải tuyên bố cắt đứt quan hệ với Dương Nhị Cẩu.
Hứa Lai Đệ gả cho Dương Nhị Cẩu, trước đây Dương Nhị Cẩu lén lút mang tiền về, cô ta không biết vui mừng đến nhường nào.
Tuy gả cho Dương Nhị Cẩu là điều không cam tâm, nhưng Dương Nhị Cẩu có một người chú làm đội trưởng, cơ hội được về thành phố cũng dễ tranh thủ hơn.
Sau khi Hứa Lai Đệ gả vào nhà họ Dương, cuộc sống trôi qua khá sung sướng, nhưng giờ Dương Nhị Cẩu bị bắt, Hứa Lai Đệ với tư cách là vợ hắn, cả đầu óc ong ong, mặt cắt không còn giọt m-áu, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.
“Phạm Thiến, cô phải cứu tôi."
Hứa Lai Đệ hoàn toàn hoảng loạn.
“Tôi cứu cô có ích gì, ngay từ đầu tôi đã bảo cô đừng gả rồi, tại cô cứ muốn gả.
Giờ thì hay rồi, Dương Nhị Cẩu thành phần t.ử xấu, cô không mau ch.óng cắt đứt quan hệ với anh ta đi."
Phạm Thiến trong lòng thầm thấy may mắn, khi những ngày tháng khó khăn nhất cô ta đã nhiều lần muốn lấy chồng.
Nhưng nghĩ đến Đàm Quốc Lân ở thành phố, Phạm Thiến vẫn kiên trì giữ mình, dưới sự quấy rối của Dương Nhị Cẩu, cô ta đã tìm Đội trưởng Dương phản ánh, thế là Đội trưởng Dương đã dạy cho Dương Nhị Cẩu một trận, bảo vệ Phạm Thiến.
Phạm Thiến đã an toàn.
Hứa Lai Đệ nghe lời Phạm Thiến nói thì trong lòng cực kỳ hận, là cô ta muốn gả cho Dương Nhị Cẩu sao, Phạm Thiến giỏi thật đấy khi đẩy cô ta ra phía trước, cô ta đã bị Dương Nhị Cẩu làm hỏng danh dự, không gả cho Dương Nhị Cẩu thì gả cho ai.
