Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 518

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:02

Tiếng chất vấn và oán giận của đám khách ngày càng nhiều, chủ yếu là những người trẻ và vài bậc phụ huynh cố chấp dễ bị tác động.

Cũng có không ít người làm gia chủ có chính kiến vững vàng nên không bị lời nói của Chu Á Á ảnh hưởng, như những người đứng cạnh ông cụ Khương.

Chỉ là lúc này họ cũng nhíu mày nhìn toàn cảnh, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Khương Tố, Khương Hãn và Khương Trừng thấy tình hình không ổn thì lập tức xông đến, cùng Khương Hoài chặn đám khách lại.

"Các người làm gì vậy? Chuyện này liên quan gì đến chị tôi? Điên hết rồi à?"

"Càng nói càng quá đáng! Ai lấy các người làm thế thân?"

"Là Chu Á Á! Cô ta dùng ngôn linh để ám thị bọn họ!"

Câu cuối cùng là Khương Trừng nói.

Là người từng trải, anh ta quá rõ năng lực của Chu Á Á!

Trước đây chính vì thỉnh thoảng bị cô ta ám thị mà anh ta mới vô cớ nhắm vào Khương Dư Dư!

Xuyên qua đám người, Khương Trừng tức giận trừng mắt nhìn Chu Á Á.

Chu Á Á chẳng thèm để ý đến ánh mắt ấy, cô ta thích thú nhìn toàn cảnh trước mắt, nhìn những người đang giận dữ nhìn Khương Dư Dư.

Giống hệt những gì cô ta từng trải qua.

Cô ta muốn Khương Dư Dư cũng phải cảm nhận được cảm giác bị cả thế giới căm ghét là thế nào.

Phớt lờ mùi m.á.u tanh dâng lên nơi cổ họng, khóe miệng Chu Á Á khẽ nhếch lên nụ cười.

Giữa lúc hỗn loạn, đột nhiên có một âm thanh máy móc ch.ói tai vang lên trong tai mọi người.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Á Á đều vô thức giơ tay lên bịt tai.

Quay đầu nhìn lại thì họ thấy một người đứng trên sân khấu, tay cầm micro, phát ra âm thanh khó chịu qua micro.

Khi nhìn rõ người trên sân khấu, người nhà họ Khương đều sững sờ.

Là Khương Trạm.

Chỉ thấy những người trẻ đang phẫn nộ bị âm thanh làm gián đoạn, lập tức tỉnh táo và hoang mang trở lại.

Thân Đồ Ngộ không hài lòng với sự quấy rối bất ngờ này, khẽ động ngón tay, hắc khí lập tức lao về phía Khương Trạm.

Khương Dư Dư thấy vậy, không do dự vung ra một đạo linh phù: "Thanh phong hề lai!"

Vừa dứt lời, dưới chân Khương Dư Dư lập tức nổi lên một luồng gió mát.

Trong giây lát, cả người cô bay lên nhẹ nhàng, lập tức đến trước mặt Khương Trạm.

Kiếm gỗ đào vung mạnh c.h.é.m vào hắc khí đang lao tới, đồng thời xoay tay dựng kết giới bảo vệ cho Khương Trạm.

Hắc khí liền chia thành hai luồng, một luồng cuốn lấy Khương Dư Dư giao đấu, một luồng không thể tiếp cận Khương Trạm nên chuyển hướng lao vào hệ thống âm thanh.

Dùng âm khí để nhiễu điện, chẳng mấy chốc, micro trong tay Khương Trạm đã không còn phát ra âm thanh.

Chu Á Á thấy vậy, lại lên tiếng kích động đám đông: "Khương Dư Dư căn bản không phải thiên tài huyền môn gì cả, bản chất cô ta là một tà tu! Loại tà tu như cô ta, ai gặp cũng nên diệt!"

"Các người phải giếc cô ta, nếu không, cô ta sẽ hại c.h.ế.t tất cả mọi người."

Vừa nói xong, khóe miệng Chu Á Á lập tức trào m.á.u, nhưng lại nở nụ cười.

Mọi người chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, như thể mất khả năng suy nghĩ, ai nấy đều phẫn nộ nhìn Khương Dư Dư.

Dàn chắn của nhóm Khương Tố bị phá vỡ, có vài người lao thẳng về phía Khương Dư Dư.

Khương Dư Dư vừa dứt điểm nửa luồng hắc khí còn lại, quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám khách đang lao về phía mình, tay siết c.h.ặ.t thanh kiếm gỗ đào.

Đúng lúc cô chuẩn bị ra tay thì sau lưng vang lên một giọng nam xa lạ.

Khàn khàn, nhưng đầy khí thế chính nghĩa.

"Tất cả... dừng lại!"

Bốn chữ vang lên như sóng âm lan rộng.

Tiếng nói khiến những vị khách đang phẫn nộ lập tức tỉnh táo trở lại.

Khương Dư Dư đột nhiên quay đầu lại.

Chỉ thấy sau lưng, Khương Trạm đang nhìn cô chăm chú, hồi lâu sau, anh ấy chỉ bất đắc dĩ nhếch môi.

Trong khoảnh khắc, Khương Dư Dư như hiểu ra điều gì đó.

Mệnh đồng t.ử tuy sinh ra mang nghiệp chướng, nhưng cũng thường đi kèm những cơ duyên mà người khác không có.

Cơ duyên của Khương Trạm thì ra chính là ngôn linh.

Chu Á Á không thể tin được năng lực ngôn linh của mình bị phá giải, theo bản năng nhìn sang Khương Dư Dư, muốn biết có phải cô đã làm gì đó hay không.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt cô ta lại dừng lại trên người Khương Trạm đang đứng sau Khương Dư Dư.

Chu Á Á nhận ra đó là cậu con trai yếu ớt bị câm của nhà họ Khương.

Người vừa nói chuyện hình như là anh ta?

Nhưng anh ta chẳng phải là người câm sao?

Chu Á Á không cam lòng, c.ắ.n răng định lên tiếng: "Mọi người..."

Thế nhưng, cô ta vừa mở miệng, Khương Trạm đã đột ngột quay đầu nhìn cô, ánh mắt âm trầm, rồi lạnh lùng nhấn từng chữ: "Câm! Miệng!"

Giọng trầm khàn mang theo âm vang, từng chữ như ngàn cân đập thẳng vào tai Chu Á Á.

Chu Á Á chỉ cảm thấy bên tai như vang lên tiếng sấm, ngay sau đó cổ họng như bị một sức mạnh vô hình bóp c.h.ặ.t, khiến cô ta không thể phát ra âm thanh nào nữa.

"Ư... ư!"

Chu Á Á ôm cổ nhìn Khương Trạm, ánh mắt đầy hoảng loạn.

Đây là... năng lực ngôn linh giống như cô ta?

Sao có thể như vậy?

Chẳng phải cô ta là người duy nhất được chọn sao?

Hơn nữa, đều là năng lực ngôn linh, tại sao anh ta chỉ nói hai chữ mà có thể khiến cô ta bị khóa cứng như vậy?

Chẳng phải... cô ta là ngôn linh mạnh nhất được thần chọn sao?

Khương Dư Dư nhìn thấy sự không thể tin trong mắt Chu Á Á, chỉ thản nhiên nói: "Chẳng phải cô đã biết từ lâu rồi sao?"

Trước kia Chu Á Á từng nói với cô về thân thế của mình, rằng điều ước càng lớn thì càng cần tích lũy nhiều thời gian hoặc sức mạnh hơn.

Nếu không, nói ra cũng vô dụng.

Vì vậy lúc đó cô ta mới bị buộc trở thành "Chu Á Á". (*)

(*) Á trong câm, á khẩu.

Trường hợp của Khương Trạm thì vừa giống mà cũng vừa không giống.

Anh ấy vừa là mệnh đồng t.ử, lại sống hơn hai mươi năm trong thân phận "người câm".

Anh ấy chưa từng phạm khẩu nghiệp, cũng vì thế nên từng chữ anh ấy nói ra đều mang sức mạnh ngôn linh tuyệt đối.

Chẳng trách anh ấy từng nói, anh ấy còn mạnh hơn những gì cô nghĩ.

Người nhà họ Khương lúc đầu chưa để ý ai là người lên tiếng, giờ tận mắt thấy Khương Trạm mở miệng, mấy người trẻ đều như nhìn thấy quỷ.

Đặc biệt là Khương Hãn. Cậu ta nhìn chằm chằm người anh ruột của mình, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Nhưng hiện tại chưa phải lúc để truy hỏi.

Năng lực ngôn linh của Chu Á Á bị phong tỏa, không còn lôi kéo được các vị khách nữa, Khương Dư Dư không chần chừ bước xuống, lao thẳng về phía Thân Đồ Ngộ đang trốn trong kết giới.

Một tay cô cầm kiếm đào, tay kia dứt khoát ném ra hai lá bùa gọi sét.

"Ầm!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.