Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 429
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:51
Chu Á Á không màng đến ánh nhìn của ai, bước qua những con hẻm, cuối cùng đến một tòa nhà nằm sâu bên trong.
Đây là khu nhà cũ nhiều năm tuổi, năm ngoái chính quyền thành phố dự định giải tỏa tái thiết khu vực này nên phần lớn người dân đã chuyển đi. Vì vậy suốt quãng đường cô ta đi, hầu như không gặp ai.
Cô ta đi đến căn phòng trọ sâu nhất bên trong, cửa sắt cũ kêu lạch cạch khi mở ra.
Trong nhà dường như có tiếng động nhẹ vang lên, Chu Á Á đóng cửa lại, bật đèn, đi thẳng vào căn phòng ngủ nhỏ.
Chỉ thấy trong căn phòng hẹp ấy, chỉ có một chiếc giường gỗ mỏng.
Trên giường, một cô gái bị trói c.h.ặ.t như con heo quay, toàn thân lấm lem bẩn thỉu, trên trán và tóc còn lờ mờ thấy vết m.á.u đã khô.
Cô gái kia nhìn thấy Chu Á Á liền kích động phát ra tiếng ú ớ, nhưng miệng bị dán băng keo, không thể phát ra âm thanh nào.
Cô ta tuyệt vọng. Cô ta không biết tại sao mình lại bị trói ở nơi thế này, thậm chí còn không quen biết Chu Á Á!
Cô gái đó, chính là Lộ Tuyết Khê, người đã mất tích thời gian qua.
Ngày hôm đó bị Chu Á Á dùng gạch đập ngất, rồi bị đưa tới căn phòng thuê này để giam giữ.
Nếu không phải tối nay nghe thấy Lâm Hướng Đông đến tìm, Chu Á Á cũng đã quên mất là đã hai ngày chưa tới đưa cơm cho người này.
Cô ta bước lên tháo dây trói cho Lộ Tuyết Khê, chẳng quan tâm gì đến việc cô ả bị ngã xuống đất dơ bẩn, đưa hộp cơm mua tạm ven đường và một chai nước cho người kia.
"Lộ Tuyết Khê, ăn đi."
Nếu là trước kia, Lộ Tuyết Khê chắc chắn sẽ chẳng thèm đụng vào loại cơm hộp này, nhưng bây giờ cô ta đã đói suốt hai ngày, đói đến phát điên, không còn để ý đến mùi hôi thối trên người, liền xé băng keo trên miệng, cầm lấy hộp cơm ăn ngấu nghiến.
Vừa ăn, nước mắt Lộ Tuyết Khê vừa lăn dài.
Cô ta không hiểu tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh thê t.h.ả.m thế này.
Cô gái trước mặt đúng là một con ác quỷ.
"Lộ Tuyết Khê, cô có biết bên ngoài vẫn có người đang tìm cô không?"
Chu Á Á nhìn cô ta ăn như hổ đói, vẫn lạnh lùng lên tiếng: "Không phải người của Cục An ninh Đặc biệt gì đâu, mà là một người tên là Lâm Hướng Đông."
Nghe đến cái tên Lâm Hướng Đông, Lộ Tuyết Khê thoáng dừng động tác, lập tức ngẩng đầu lên thì nghe Chu Á Á nói tiếp: "Nhưng anh ta sẽ không tìm được cô đâu, vì anh ta sắp gặp chuyện, phải vào viện rồi."
Nghe vậy, Lộ Tuyết Khê không thể bình tĩnh được, mở miệng nói, nhưng giọng cũng đã khàn khàn như Chu Á Á, gần như chỉ là hơi thở yếu ớt: "Cô đã làm gì anh ta?"
Hôm đó, vì người trước mặt nói với cô ta một câu: "Giọng cô sẽ hỏng."
Và rồi, giọng cô ta thật sự hỏng.
Chỉ có thể miễn cưỡng phát ra chút âm thanh yếu ớt thế này.
Chu Á Á nghe vậy, chỉ liếc cô ta một cái, giọng trầm thấp: "Không c.h.ế.t được."
Năng lực của Chu Á Á vẫn chưa đến mức có thể tuỳ tiện điều khiển sống c.h.ế.t người khác, vụ cô gái tự t.ử ở thành phố lân cận lần trước thật ra cô ta chỉ đẩy một cái.
Chỉ là đẩy cô gái đó trở về với kết cục mà cô ấy vốn phải nhận.
"Cô... tại sao lại làm thế với tôi?"
Từ khi Lộ Tuyết Khê tỉnh lại trong căn phòng này, cô ta đã muốn hỏi câu này, nhưng Chu Á Á chưa từng đáp lại.
Có điều hôm nay tâm trạng tốt vì được gặp "thần tượng", cô ta lại trả lời.
"Ai bảo các người bắt nạt Dư Dư chứ."
"Cái... cái gì?"
Biểu cảm Lộ Tuyết Khê vặn vẹo, không ngờ mình bị giam cầm và t.r.a t.ấ.n như thế này, lại là vì Khương Dư Dư!
Khương Dư Dư... là cô ta nhờ con quái vật này bắt cóc và t.r.a t.ấ.n mình sao?
Chu Á Á chẳng thèm để ý đến vẻ mặt hung dữ của cô ta, tự lẩm bẩm: "Người ngoài như các cô tham vọng những thứ không thuộc về mình vốn đã sai rồi, thậm chí còn muốn thay thế chúng tôi, các người đáng c.h.ế.t..."
Hai chữ cuối cùng, Chu Á Á gần như nghiến răng nghiến lợi, khiến Lộ Tuyết Khê cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không nhịn được rùng mình.
May mà câu nói vừa rồi, Chu Á Á chưa dùng đến năng lực ngôn linh.
Cô ta vẫn còn phải để Lộ Tuyết Khê sống.
"Đồ điên!"
Lộ Tuyết Khê tuyệt vọng hét lên bằng giọng khí: "Cô rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả tôi?"
Biết thế này, cô ta thà ở trong nhà tù của Cục An ninh Đặc biệt còn hơn!
Ngay cả vật mà người kia đưa cho để liên lạc với người gọi là sư huynh cũng bị rơi vào tay Chu Á Á ngay ngày đầu bị bắt giữ.
Lộ Tuyết Khê thật sự đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Chu Á Á ngắm nhìn vẻ tuyệt vọng trong mắt cô ta, trên mặt vẫn không biểu lộ nhiều cảm xúc, ngồi lên ghế đối diện, nhìn cô ta thật lâu rồi mới từ từ lên tiếng: "Tôi muốn hệ thống..."
Lộ Tuyết Khê khựng lại, rồi tỏ ra mơ hồ: "Hệ thống... gì chứ? Tôi không biết."
Cô ta cố tỏ ra ngu ngơ, tuy không biết vì sao Chu Á Á biết đến sự tồn tại của hệ thống, nhưng cô ta cảm thấy người phụ nữ này rất kỳ dị, nếu để cô ta có được hệ thống thì chẳng có gì tốt lành cả.
Chu Á Á như cười khẽ một tiếng, chẳng buồn để tâm đến sự giả vờ của cô ta.
"Hôm đó cô nói chuyện với Khương Trừng, tôi đều nghe thấy. Cô nói hệ thống chưa biến mất, mà là trốn đi."
Chu Á Á nhìn chằm chằm vào Lộ Tuyết Khê, trong đôi mắt luôn u ám giờ lộ rõ khát vọng.
Cô ta nói: "Cô giúp tôi tìm ra hệ thống đó, tôi sẽ thả cô đi."
Bên kia, tại khu vườn trên tầng thượng.
Khương Dư Dư ngay khi nghe tin Chu Á Á rời đi sớm đã tách ra khỏi Khương Trừng và Khương Hãn.
Vốn dĩ họ cũng chẳng thân thiết, đi cùng Khương Hãn chỉ là tiện đường.
Quan trọng hơn là, đứng cạnh Khương Trừng, cô sợ mình nhiễm phải cái sự ngu ngốc của anh ta.
Khương Dư Dư tối nay vốn đến chỉ để gặp Chu Á Á. Giờ đây Chu Á Á đã rời đi thì cô cũng định rời khỏi đó.
Nhưng trước khi đi, cô phải chào Lê Thanh Tư một tiếng.
Lê Thanh Tư là nhân vật chính của buổi tiệc đêm nay, đương nhiên được bao quanh bởi nhiều người.
Khi Khương Dư Dư đến gần, vừa lúc nghe có người hỏi về em gái của Lê Thanh Tư, Lê Thanh Uyển.
