Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 367

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:45

May mà hệ thống có thể chiếm thân thể từ xa, chỉ là tốn khá nhiều năng lượng, giống như lần của Lư Hữu Du, còn phải đảm bảo người và b.úp bê ở cùng một chỗ.

Một câu nói khiến Chu Châu nghẹn họng không nói được gì.

Lộ Tuyết Khê cũng không để ý đến anh ta nữa, nhận lấy con b.úp bê từ tay anh ta, đi thẳng tới phòng b.úp bê rồi cẩn thận đặt b.úp bê bà cụ Khương bên cạnh b.úp bê Khương Trừng.

Lúc này, cô ta đã khôi phục lại dáng vẻ quen thuộc với bà cụ. Cô ta mỉm cười rất dịu dàng, nhưng những lời nói ra lại khiến người ta rùng mình: "Bà ơi, đừng nói cháu bất hiếu, cháu để bà với anh Trừng ở bên nhau cho hai bà cháu sau này còn có bạn."

Nói xong, cô ta đóng cửa tủ kính lại, quay người rời khỏi phòng.

Bà cụ Khương còn chưa kịp hoàn hồn từ cú sốc và thất vọng khi nhận ra sự thật, vừa nghe thấy những lời đó lập tức vội vàng hét lên hỏi: "Khương Trừng! A Trừng cũng ở đây sao?? A Trừng!!"

Bà theo bản năng muốn quay đầu tìm kiếm, nhưng phát hiện cơ thể b.úp bê căn bản không thể động đậy, chỉ có thể mở miệng hét lớn.

May mắn là, dù tiếng của bà không thể truyền ra bên ngoài, nhưng Khương Trừng cũng bị nhốt trong b.úp bê lại nghe thấy.

"Bà nội! Là cháu đây! Cháu ở đây! Bà nội! Lộ Tuyết Khê thực sự nhốt cả bà vào b.úp bê? Cô ta sao có thể tàn nhẫn đến vậy?"

Bà cụ Khương nghe thấy tiếng cháu trai thứ hai vọng đến từ bên cạnh, tuy không nhìn thấy anh ta nhưng cũng đoán được tình trạng anh ta không khác gì mình, nước mắt không kiềm được mà muốn trào ra.

"A Trừng à... nhà họ Khương ta rốt cuộc đã tạo nghiệp gì mà lại nuôi ra một con sói sói vô ơn như thế?"

"Cháu nói đúng, con bé đó thật quá tàn nhẫn."

"Bà là người đã nuôi nấng nó từ nhỏ, sao nó có thể đối xử với bà như vậy?"

Khương Trừng sau cơn giận dữ vô vọng buổi sáng, giờ tâm trạng đã bình tĩnh hơn bà nội nhiều.

Thậm chí nghe bà cụ mắng c.h.ử.i, anh ta còn xen vào một câu: "Bà nội, mấy lời đó cháu c.h.ử.i n lần rồi."

Những lời đó, anh ta mắng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng cũng vô ích.

Lộ Tuyết Khê không nghe thấy.

Dù có nghe thấy, chắc chắn cô ta cũng không quan tâm.

Nói cho cùng cũng là do họ nhìn nhầm người.

Bà cụ Khương vẫn không nhịn được mắng một tràng, ít nhất cũng trút được trút nỗi bực tức trong lòng.

Chỉ là, bà vẫn không muốn thừa nhận mình đã nhìn lầm người.

Sau những phút không tin nổi và giận dữ, bà cụ Khương không kiềm được mà tìm lý do bào chữa cho Lộ Tuyết Khê: "A Trừng... cháu nói xem có khi nào Tuyết Khê cũng bị ma nhập không?"

Nói là tìm cớ cho Lộ Tuyết Khê, thực ra là tìm cớ cho chính mình.

Dù có nhìn tận mắt, bà cũng không muốn thừa nhận mình đã mù quáng, cưng chiều bao năm lại nuôi ra thứ đó.

Bà muốn tin rằng Lộ Tuyết Khê cũng bị linh hồn khác chiếm xác, như bọn họ bây giờ, linh hồn bị nhốt trong b.úp bê nên bất lực.

Khương Trừng nghe vậy, im lặng hồi lâu, lâu đến mức bà tưởng cháu mình bị ngắt kết nối.

Cuối cùng bà mới nghe thấy tiếng nói như bất lực, gần như thở dài của cháu trai: "Bà nội, bà hãy chấp nhận sự thật đi ạ."

Chính là họ nhìn nhầm người, mù cả mắt lẫn tim.

Lộ Tuyết Khê ngay từ đầu đã có mưu đồ, chỉ là cô ta che giấu quá giỏi.

Nếu nói ai là người hiểu tâm trạng bà cụ nhất lúc này thì Khương Trừng nghĩ chắc chắn là mình.

Vì không muốn tin bị phản bội nên anh ta cứ tự dối mình dối người mà tìm lý do cho đối phương.

Tự cho mình quyền nhét những "nỗi khổ tâm" không có thật cho người khác.

Nói ra, tất cả cũng chỉ là một trò hề.

Ha.

Bà cụ Khương nghe xong, lặng thinh hồi lâu, cuối cùng cũng không còn tự lừa mình nữa, chỉ thở dài một hơi đầy hối hận.

Tiếc rằng, giờ có hối hận, có tức giận đến đâu cũng vô ích.

Tưởng rằng cả đời này chuyện tệ nhất chỉ là bị con cháu lừa gạt, tranh giành tài sản mà thôi.

Không ngờ bà còn có thể gặp chuyện còn hoang đường hơn cả chuyện đó.

Khương Trừng nghe tiếng thở dài của bà nội mà trong lòng cũng chua xót.

Nhưng giờ anh ta cũng không làm được gì.

Bây giờ, họ chỉ có thể trông cậy vào Khương Dư Dư.

Anh ta biết, sau bà nội, mục tiêu tiếp theo của Lộ Tuyết Khê chính là Khương Hãn.

Hy vọng Khương Hãn đủ thông minh. ...

Bên phía nhà họ Khương.

Như thường lệ, sau bữa tối, bà cụ Khương được nhân viên chăm sóc đẩy về phòng.

Tất cả đều như thường ngày.

Từ sau khi bà không đi lại được, vì lòng tự trọng, bà không còn thích ra ngoài tụ tập, cũng ít xuất hiện trước mặt người khác.

Mọi người trong nhà đã quen rồi.

Thêm chuyện Lộ Tuyết Khê chuyển ra ngoài khiến bà không vui, mấy hôm nay cũng ít trò chuyện với con cháu.

Khương Hoài nhìn theo bà rời đi, lúc này mới chậm rãi đặt đũa xuống, liếc mắt nhìn bát đĩa do thím thu dọn rồi nói với ông cụ một câu đầy ẩn ý: "Hôm nay hình như bà nội ăn ngon lắm."

Ông cụ Khương cụp mắt, đặt đũa xuống, không nói gì. Ngược lại Khương Tố không nhịn được xen vào: "Còn gì nữa? Bà nội ăn rất ngon đấy, trước bữa ăn còn uống một chén yến, tối lại dặn chị Lưu nấu vi cá, ăn gần hết nửa bát to."

Khương Oánh nghe xong cũng gật gù phụ họa: "Ăn hết sạch luôn!"

Tạ Ninh Ngọc nghe vậy có chút lo lắng: "Tối nay mẹ ăn nhiều thế con sợ bị đầy bụng, lát nữa con gọi bác sĩ Triệu qua xem thử nhé?"

Mọi người mỗi người một câu, mãi đến khi ông cụ Khương chậm rãi lên tiếng: "Không cần."

Ông nói: "Chắc là tham ăn nhất thời thôi, kệ đi."

Nói rồi, trong đôi mắt đục ngầu vì tuổi tác của ông lộ ra một tia lạnh lẽo thấu suốt, nhưng chỉ chớp mắt lại che giấu đi.

Sau đó, ông cụ Khương lên thư phòng, gọi cả Khương Hoài và Khương Vũ Thành cùng vào.

Đóng cửa phòng lại, nụ cười tiêu chuẩn luôn hiện hữu trên mặt Khương Hoài lập tức biến mất, đáy mắt chỉ còn lại giá lạnh. Anh ấy nhìn ông cụ và Khương Vũ Thành, giọng nói đầy chắc chắn: "Bà nội có vấn đề."

Khương Vũ Thành tỏ vẻ nghiêm túc: "Chú Minh nói hôm nay Khương Trừng có quay về, sau đó lại rời đi, hình như còn mang theo thứ gì đó."

Ông cụ Khương ngồi trên ghế gỗ hoàng hoa lê, vẻ mặt nặng nề, hồi lâu mới nói: "Gọi cho Dư Dư đi."

Chuyện con bé nói trước đây đã thật sự xảy ra rồi.

Dựa theo phân tích trước đây của Khương Dư Dư về "hệ thống", hệ thống tà thần đứng sau Lộ Tuyết Khê chủ yếu nhằm vào khí vận.

Có hai cách để thu được khí vận.

Thứ nhất, lấy từ những người thân cận xung quanh, như Khương Trừng và Diêu Lâm là ví dụ, hai người này đều có quan hệ tương đối thân thiết với Lộ Tuyết Khê nên cũng là những người gặp họa đầu tiên.

Thứ hai, là cướp đoạt thân xác, chính là cách mà Tưởng Tiểu Vân đã dùng khi Khương Dư Dư lần đầu tiếp xúc trực diện với cái gọi là "hệ thống".

"Người bị đoạt thân xác sẽ bị một sinh hồn từ bên ngoài chiếm lấy cơ thể. Sinh hồn đó sẽ làm theo chỉ dẫn của "hệ thống" để chiếm hữu thân xác trong bảy ngày. Sau bảy ngày, khi sinh hồn và thân thể hoàn toàn dung hợp, việc đoạt xác sẽ thành công. Đồng thời, khí vận của thân thể ban đầu sẽ bị hệ thống thu lấy, còn sinh hồn gốc sẽ bị nhốt vĩnh viễn trong con b.úp bê làm vật trung gian."

Khương Dư Dư nói đến đây thì ngừng một chút, nghiêm túc nhìn ông cụ Khương trong video rồi bổ sung: "Chỉ cần trả sinh hồn về chỗ cũ trong vòng bảy ngày thì sẽ không có ảnh hưởng quá lớn."

Ông cụ Khương trầm ngâm một tiếng, nói: "Trong thời gian này, chúng ta tạm thời coi như không biết gì."

Ông biết từ khi vợ ông quay về, thái độ của bà đối với Dư Dư vẫn luôn không tốt nên cũng không trách Dư Dư không lập tức cứu người về. Dù sao cũng chỉ là bảy ngày, cứ xem như cho bà một bài học, để bà nhận thức rõ hiện thực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.