Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Diễn Nữa - Chương 857: Ngày Đầu Tiên Trở Thành Yêu Sư

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:35

Hôm sau, học sinh khu Đông Tây của Yêu Học Viện đều nghe nói đến một chuyện——

“Học viện mới có một vị Yêu sư đến, nghe nói mùi vị trên người rất thơm.”

“Tôi nói này, các cậu có thể đừng lúc nào cũng nhớ thương mùi vị trên người kẻ khác được không? Chính vì như vậy, đám nhân loại kia mới luôn cảm thấy yêu quái chúng ta kỳ kỳ quái quái.”

“Nhưng mà, thật sự rất thơm nha, tôi có ngửi thấy mà.”

“Cũng không biết ngài ấy dạy lớp nào, lát nữa tôi cũng phải đi ngửi thử xem sao.”

Tiếng thảo luận xì xầm của đám yêu tể xung quanh lọt vào tai, biểu cảm của Tiêu Đồ phải gọi là cực kỳ chán nản.

“Tôi còn tưởng anh ấy sẽ giả làm học sinh chứ, kết quả lại là làm Yêu sư...”

Thật vô vị.

Khương Hủ Hủ đối với chuyện này lại không hề thất vọng, thậm chí nên nói là đã dự liệu từ trước.

“Luận về thân phận, luận về tuổi tác, anh ấy cũng không thể giả làm học sinh được, hơn nữa so với học sinh, thời gian của Yêu sư sẽ tự do hơn một chút.”

Khương Hủ Hủ không bất ngờ việc anh sẽ lấy thân phận Yêu sư để tiến vào học viện, cô chỉ là không thể tưởng tượng ra dáng vẻ Chử Bắc Hạc khi làm Yêu sư sẽ như thế nào.

Cô vừa nghĩ như vậy, lại không ngờ nhanh như thế đã có thể tận mắt nhìn thấy.

Ngồi trong Đặc Yêu Ban, Khương Hủ Hủ nhìn Chử Bắc Hạc mặc đồ thường phục, đeo kính gọng mảnh đứng trên bục giảng. Mặc dù vẫn không nhìn rõ toàn mạo, nhưng cũng đủ để cô cảm thấy mới mẻ.

Chỉ nghe trên bục, giọng nói Chử Bắc Hạc trầm nhẹ, không mang theo quá nhiều cảm xúc tự giới thiệu:

“Tôi là Chử Bắc, Yêu sư mới tới của Đặc Yêu Ban, chủ yếu phụ trách môn Yêu sử cấp Nhập Yêu của hai khu Đông Tây.”

Nghe thấy nội dung anh giảng dạy, đám người Đặc Yêu Ban vốn còn chút mong đợi, ngoại trừ Văn Nhân Bách Tuyết và Huyền Tiêu ra, tất cả đều mang vẻ mặt sống không bằng c.h.ế.t.

Thiếu nữ Cẩm Bảo cũng đeo kính ngồi ở hàng ghế cuối cùng nhịn không được thở dài:

“Một Yêu sư trẻ tuổi đẹp trai như vậy, tại sao lại nghĩ quẩn đi dạy Yêu sử chứ?”

Phàm là yêu quái, chẳng có mấy ai hứng thú với văn sử cả.

Bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có thể nhớ được tộc sử của gia tộc mình, hoặc là trong các tộc khác từng xuất hiện những đại yêu lợi hại nào.

Còn về Yêu sử chính thống, có liên quan gì đến bọn họ?

Yêu quái nhà ai lại đi học mấy thứ khô khan này?

Đây đều là những thứ dành cho đám yêu quái có yêu lực yếu kém, không có sức chiến đấu mới học.

Lam Kính xưa nay luôn nghĩ gì nói nấy, trực tiếp hỏi:

“Thầy ơi, thầy là yêu quái gì vậy?? Sẽ không phải là yêu quái khoa ăn cỏ hay hệ thảo mộc chứ?”

Chử Bắc Hạc liếc nhìn cậu ta một cái, còn chưa kịp trả lời, đã thấy một thiếu niên có tướng mạo thanh tú khác trong phòng học lên tiếng:

“Sao hả? Cậu là đang coi thường yêu quái hệ thảo mộc chúng tôi à?”

Thiếu niên lên tiếng tên là Hoa Bãi Độ, Khương Hủ Hủ nhớ cậu ta là yêu quái hệ thảo mộc duy nhất trong Đặc Yêu Ban, cũng là một gốc yêu sinh độc đằng duy nhất.

Nghe nói cái tên Bãi Độ này mang ý nghĩa là bến đò của Vong Xuyên Hà, nói một cách đơn giản, chính là tiễn đối thủ đi đầu thai.

Lam Kính thấy cậu ta lên tiếng cũng không hề sợ hãi, nhướng mày:

“Tôi chỉ đang trình bày sự thật, là yêu quái đều biết, yêu quái hệ thảo mộc yêu lực ôn hòa, không giỏi đ.á.n.h nhau.”

Nói xong, không đợi Hoa Bãi Độ mở miệng, lại vội vàng bổ sung:

“Đương nhiên, ngoại trừ cậu.”

Gốc độc đằng này, đừng thấy mang bộ dáng con người, thực tế lúc động thủ còn âm hiểm hơn cả cậu ta!

Hoa Bãi Độ hừ nhẹ một tiếng, không nói thêm gì nữa. Khương Hủ Hủ vốn tưởng chủ đề này coi như đã qua, không ngờ Lam Kính đi một vòng, lại tiếp tục truy hỏi Chử Bắc Hạc trên bục giảng:

“Cho nên thầy ơi, rốt cuộc thầy là yêu quái gì?”

Chử Bắc Hạc nghe vậy cũng không úp mở, lạnh nhạt đưa ra đáp án mình đã thiết lập sẵn:

“Thụ yêu.”

Lam Kính lập tức cười hắc hắc: “Tôi biết ngay mà!”

Thụ yêu, yếu xìu.

Thảo nào lại đi dạy văn sử.

Thân phận Yêu sư này của Chử Bắc Hạc vốn dĩ chỉ là một lớp vỏ bọc, càng không có tâm tư dây dưa chút chuyện vặt vãnh này với học sinh.

Trớ trêu thay anh không định để ý, Lam Kính lại còn muốn nhảy nhót:

“Mặc dù thầy chỉ là một thụ yêu, nhưng có thể trở thành Yêu sư của Đặc Yêu Ban, chắc cũng phải có chút bản lĩnh chứ nhỉ?

Thầy Chử, thầy biết quy củ của Đặc Yêu Ban chúng tôi chứ? Muốn vào Đặc Yêu Ban, bất kể là học sinh hay Yêu sư, đều phải trải qua đ.á.n.h lôi đài trước. Hay là hôm nay đừng lên lớp nữa, thầy... Đệt!”

Lam Kính bên này lời còn chưa nói xong, trong phòng học đã đột ngột xảy ra biến cố.

Chỉ thấy ba luồng yêu khí lăng liệt đồng thời không hề báo trước tập kích về phía cậu ta.

Người động thủ chính là ba người Khương Hủ Hủ, Văn Nhân Bách Tuyết và Huyền Tiêu.

Những người khác không biết thân phận của Chử Bắc Hạc, nhưng ba người Khương Hủ Hủ lại rất rõ ràng. Lam Kính lúc trước lải nhải lải nhải thì cũng thôi đi, bây giờ lại còn muốn động thủ với người ta, chuyện này thì không thể nhịn được rồi.

Khương Hủ Hủ và Huyền Tiêu chủ yếu là không thể nhịn, Văn Nhân Bách Tuyết chủ yếu là muốn đ.á.n.h người.

Ba người cùng lúc tản ra yêu lực. Lam Kính mặc dù phản ứng nhanh ch.óng, ngay lập tức né được yêu lực tập kích của Huyền Tiêu, nhưng lại không thể né được hai chiếc đuôi cáo của Khương Hủ Hủ và Văn Nhân Bách Tuyết.

Chỉ nghe "rầm" một tiếng, Lam Kính bị đập thẳng vào bức tường phía sau phòng học một cách dứt khoát.

Bản thân Lam Kính thậm chí còn không biết ba người này đột nhiên phát điên cái gì!

Văn Nhân Bách Tuyết phát điên là chuyện thường tình, kết quả Khương Hủ Hủ mới tới cũng là một kẻ điên!

Những người khác trong Đặc Yêu Ban mặc dù có chút bất ngờ trước việc ba người đột nhiên động thủ, nhưng người bị đ.á.n.h là Lam Kính, mọi người lại cảm thấy hình như cũng không bất ngờ cho lắm.

Còn Chử Bắc Hạc, nhìn màn bạo lực ba đ.á.n.h một trắng trợn trước mắt, sắc mặt vẫn vững như núi, chỉ có ánh mắt nhạt nhòa dõi theo chiếc đuôi cáo đột nhiên xuất hiện rồi lại nhanh ch.óng thu về của Khương Hủ Hủ.

Cùng lúc đuôi cáo của cô biến mất, anh thu liễm ánh sáng nơi đáy mắt, cuối cùng liếc nhìn Lam Kính vẫn đang bị dán trên tường, bình tĩnh lên tiếng:

“Vào học thôi.”

...

Ngày đầu tiên đảm nhiệm vị trí Yêu sư của Chử Bắc Hạc trôi qua vô cùng thuận lợi.

Không chỉ vì sự bảo vệ rõ ràng ngay từ đầu của ba người Khương Hủ Hủ và Huyền Tiêu, mà càng vì môn Yêu sử của anh, ngoài ý muốn lại giảng rất hay.

Không phải là kể lại lịch sử phát triển của yêu tộc một cách rập khuôn, mà là trực tiếp dùng vài vị đại yêu trong truyền thuyết làm đại diện, kể lại những sự kiện lớn trong lịch sử yêu tộc một cách vô cùng rõ ràng.

Khương Hủ Hủ không biết những người khác nghe xong có cảm giác gì, dù sao cô cũng cảm thấy có chút thòm thèm chưa đã.

Hơn nữa đại khái là vì bản thân anh chính là Long mạch, những đại yêu trong truyền thuyết đó anh đều quen biết, nên khi kể lại càng toát ra một cỗ cảm giác chân thực.

Đến khi tiết học đầu tiên kết thúc, Lam Kính vốn được cho là không có hứng thú nhất với văn sử cũng nghe đến mức thòm thèm.

Biểu cảm trên mặt cậu ta nói thế nào nhỉ, chính là tôi vẫn muốn nghe tiếp nhưng vì lúc trước tôi vừa mới khiêu khích người ta nên tôi ngại không dám mở miệng.

Có lẽ là vì anh giảng Yêu sử hay, cũng có lẽ là vì ngày đầu tiên vào học viện đã khiến ba người Đặc Yêu Ban đồng loạt vì anh mà động thủ.

Tóm lại, Chử Bắc Hạc vào học viện chưa đầy ba ngày, trên dưới học viện gần như không ai không biết vị Yêu sư mới tới này.

Và đi kèm với sự chú ý này, còn có một loại phiền não khác.

Hôm nay vừa tan học trở về tiểu viện, Kim Tiểu Hủ đã từ nhà bên cạnh chui sang, người giấy nhỏ xíu, cứ khăng khăng vác theo một phong thư to đùng.

Nhìn lại yêu khí rõ ràng cùng với dấu chân màu hồng trên phong thư kia, Khương Hủ Hủ nhất thời trầm mặc.

“Cái này là... thư tình?”

Chứ còn gì nữa!

Kim Tiểu Hủ tức giận chống nạnh, một cái chân ngắn ngủn thì cứ giậm giậm lên phong thư kia, hiển nhiên là dáng vẻ rất bực bội.

Quả nhiên, cải trắng nhà mình vừa chín, heo ngửi thấy mùi liền mò tới.

Khương Hủ Hủ cầm bức thư rõ ràng là thư tình kia, không nói rõ được là cảm giác gì.

Biết rõ Chử Bắc Hạc hiện tại không hoàn toàn là Chử Bắc Hạc mà cô quen biết, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút buồn bực.

Hơn nữa, tại sao yêu quái vị thành niên thời nay lại còn viết thư tình?

Chử Bắc Hạc đã xem nội dung bên trong chưa?

Nhìn kỹ dấu chân màu hồng kia, chắc là chưa xem.

Đồ người khác viết cho Chử Bắc Hạc, cô cũng không thể xem. Biết Kim Tiểu Hủ mang thứ này tới là muốn nhắc nhở cô, nhưng bây giờ cô ngược lại không biết xử lý thế nào.

Đang nghĩ xem có nên bảo Kim Tiểu Hủ lén lút mang trả về nguyên vẹn hay không, đã thấy phía sau lưng, kim quang quen thuộc bất ngờ xuất hiện.

Chử Bắc Hạc không biết đã tới từ lúc nào, cứ thế đứng trong sân, nhìn cô.

Nói chính xác hơn, là nhìn phong thư tình cô đang cầm trong tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Diễn Nữa - Chương 857: Chương 857: Ngày Đầu Tiên Trở Thành Yêu Sư | MonkeyD