Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 734

Cập nhật lúc: 03/05/2026 17:19

Bên phía người phụ trách của Kinh Thành đã bắt đầu ra hiệu cho các học viên tham gia đại hội bước ra ngoài.

“Đại hội học viện lần này diễn ra trong vòng một tuần, chia làm ba trận tỷ thí, mỗi trận sẽ dựa theo địa điểm và quy tắc mà học viện đã chọn.”

“Trong thời gian tỷ thí, cho phép học viên đấu pháp trong phạm vi quy định, nhưng nghiêm cấm hành vi cố ý gây thương tích. Nếu phát hiện, học viện sẽ phối hợp với Cục An Ninh trừng phạt kẻ gây thương tích hoặc hủy bỏ tư cách tham gia của đối phương.”

“Vì vậy để đảm bảo sự khách quan và công bằng trong quá trình tỷ thí, các học viên tham gia bắt buộc phải đeo Lưu Ảnh Phù. Trong thời gian diễn ra cuộc thi, nếu làm hỏng hoặc mất Lưu Ảnh Phù sẽ bị mất tư cách thi đấu vòng này và bị trừ điểm đoàn thể tương ứng...”

Người phụ trách vừa giải thích xong, lập tức có sinh viên học viện mang những chiếc trâm cài có gắn Lưu Ảnh Phù đến trước mặt các học viên đại diện.

Mọi người lần lượt đeo chỉnh tề, rất nhanh, tại vị trí trung tâm quảng trường đã có các sư trưởng dựng trận pháp, truyền hình ảnh từ Lưu Ảnh Phù của tất cả mọi người lên màn hình bên trong trận pháp.

Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này, mọi người đều có chút lặng người.

“Đây chẳng phải là phát trực tiếp sao?”

Lộc Nam Tinh hỏi.

“Đây là phát trực tiếp đúng không?”

Đồ Tinh Trúc nhìn sang Khương Hủ Hủ.

Khương Hủ Hủ im lặng.

Đây đúng là phát trực tiếp.

Tuy nhiên khác với phát trực tiếp thông thường, Lưu Ảnh Phù có thể ghi lại rõ ràng sự biến động linh lực của mỗi học viên, hơn nữa sẽ không vì sự can thiệp của âm khí hay yêu khí mà dẫn đến gián đoạn tín hiệu hay xảy ra tình trạng không quay được hình.

Đúng là kiểu “phát trực tiếp” mang đậm chất huyền môn.

Người phụ trách lại nói:

“Buổi phát trực tiếp đại hội học viện lần này sẽ công khai trong nội bộ huyền môn, các bên cũng có thể theo dõi từ xa thông qua ứng dụng Linh Sự.”

“Do trong quá trình thi đấu có thể tồn tại những yếu tố bất ổn, nếu gặp nguy hiểm hoặc có ý định tự nguyện rút lui, các bạn có thể trực tiếp xé nát Lưu Ảnh Phù.”

“Bên trong chiếc trâm cài của các bạn còn có một lá Hộ Thân Phù do đích thân Viện trưởng vẽ, khi gặp nguy hiểm sẽ bảo vệ tính mạng cho các bạn.”

Ông dừng lại một chút, nghiêm giọng nói:

“Bây giờ bắt đầu vòng tỷ thí thứ nhất, địa điểm là tòa nhà giảng dạy phía trước. Trong tòa nhà có thiết lập các loại trận pháp, việc các bạn cần làm là phá giải trận pháp trong đó, tìm được bốn chiếc bình chứa âm linh đặc biệt từ bên trong.”

“Ở đây cần nhắc nhở một câu, chiếc bình này liên quan đến sự thuận lợi của vòng thi thứ hai, tuyệt đối không được làm vỡ hoặc đ.á.n.h mất.”

“Bây giờ, xin các học viên từ bốn phía dưới sự dẫn dắt của nhân viên tiến vào bên trong tòa nhà, thời gian vòng thi này là tám tiếng.”

“Trong tám tiếng mà không thể phá giải trận pháp rời khỏi tòa nhà hoặc không lấy được bình thì coi như thất bại, chúc các bạn thuận lợi.”

Người phụ trách vừa dứt lời, bốn nhân viên của Học viện Đạo giáo liền dẫn từng đội rời đi.

Không bao lâu sau, bốn đội đã đến bốn phương vị của tòa nhà.

Khác với đại diện của ba học viện Đạo giáo, những tân sinh yêu tộc của Cục Quản Lý Yêu Tộc mặt mày ai nấy đều xám ngoét.

Vừa bước chân vào tòa nhà, trong buổi phát trực tiếp đã nghe thấy tiếng họ càu nhàu:

“Đại hội không phải là đ.á.n.h nhau sao? Tại sao còn có trận pháp? Tôi ghét nhất cái thứ này.”

“Đúng đó, chúng ta là yêu chứ có học thứ huyền môn quái gở của bọn họ đâu! Họ cố tình đấy!”

“Dỡ tòa nhà này chắc là phá được mấy cái trận pháp đó nhỉ? Thế chắc không tính là phạm quy đâu ha?”

“Đừng nói nữa, đây là phát trực tiếp đấy, đừng để lũ người kia xem trò cười của chúng ta.”

Đám tân sinh yêu tộc nhanh ch.óng ngậm miệng.

Thanh niên dẫn đầu phía Cục Quản Lý Yêu Tộc vẫn ngồi trên khán đài, nghe vậy cũng không tỏ vẻ khó chịu quá mức.

Ngược lại, đám tân sinh của Học viện Đạo giáo Kinh Thành lại khẽ cười trộm.

Trước đó sợ hãi những tuyển thủ của Cục Quản Lý Yêu Tộc bao nhiêu thì bây giờ lại buồn cười bấy nhiêu.

Quả nhiên, nếu so về huyền thuật phù trận, đám yêu này chưa chắc đã thắng nổi họ.

Lòng mọi người nhất thời an định.

Mà lúc này, trong phòng phát lại trên ứng dụng Linh Sự đã lẳng lặng lọt vào vài ID lạ mặt.

Chử Bắc Hạc nhìn tòa nhà trên màn hình phát lại, khung hình bên phía Khương Hủ Hủ vô cùng bình lặng.

Hình ảnh của Lưu Ảnh Phù cũng giống như máy quay cá nhân, chỉ có thể thấy được tình hình trước mặt người tham gia, chứ không giống như phát trực tiếp trước đó có đội ngũ quay phim chuyên nghiệp theo sát mỗi sinh viên.

Cách phát trực tiếp như vậy thực ra khá nhàm chán, nhưng Chử Bắc Hạc lại hiếm khi kiên nhẫn xem những khung hình đang di chuyển trước mắt.

Nhà họ Khương ở cách không xa anh, lúc này cũng đang lén lút theo dõi buổi phát sóng.

Tiêu Đồ vừa mở ID Linh Sự của mình vào phòng phát lại, bên cạnh đã chen chúc vài cái đầu.

Khương Tố lên tiếng trước nhất, bất mãn:

“Sao chỉ có hình mà chẳng thấy người đâu vậy? Chị tôi đâu?”

Khương Hãn nói: “Hình như đây là máy quay góc nhìn thứ nhất, chỉ thấy được cảnh trước mặt thôi.”

Lê Thanh Tư bảo: “Khương Tố, cậu tránh ra chút, đầu cậu chặn hết tầm nhìn của tôi rồi.”

Tiêu Đồ cầm điện thoại có chút phát điên: “Các người đừng chen tôi! Điện thoại tôi có chút xíu thế này thôi!”

Đến lúc quan trọng, Khương Hoài tiếp lấy điện thoại, trực tiếp mở tính năng chiếu màn hình, truyền hình ảnh điện thoại lên màn hình lớn.

Đám người Khương Tố lập tức nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái.

Không hổ là anh cả!

Cái nhà này quả nhiên không thể thiếu anh cả!

Cùng lén lút xem trộm như người nhà họ Khương còn có một người khác đang ở tận Cục Quản Lý Yêu Tộc.

Văn Cửu nhìn hình ảnh đang di chuyển trong điện thoại, môi khẽ cong lên:

“Đã bao nhiêu năm rồi, đám người này vẫn giữ cách thức tỷ thí nhàm chán như thế.”

Đấu pháp trong phạm vi an toàn quy định, tuy an toàn, nhưng lại thiếu đi những bất ngờ thú vị.

Nhưng không sao cả,

Anh đã chuẩn bị sẵn cho bọn họ rồi.

Tòa nhà giảng dạy tại Kinh Thành.

Khương Hủ Hủ cùng nhóm người chậm rãi tiến vào tòa nhà.

Lối họ bước vào là cửa hông, bên trong chỉ có một hành lang tương đối tối tăm. Nhưng vì biết trong tòa nhà có bố trí trận pháp, cả sáu người không ai dám lơ là.

Vừa đi được hai mét, Khương Hủ Hủ đột nhiên ra hiệu:

“Đồ Tinh Trúc, chỉ đường đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 734: Chương 734 | MonkeyD