Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài - Chương 534
Cập nhật lúc: 03/05/2026 07:50
“Ta không thể nói cho con biết, vì đây là nhân quả giữa con và cô ấy. Có những chuyện, chỉ có cô ấy mới có thể tự mình nói cho con biết.”
“Nhưng con không tìm thấy người.” Khương Hủ Hủ nói.
Cô không tìm thấy Sư phụ cũng không thể nhìn thấu vận mệnh của chính mình.
Sư phụ từng nói với cô rằng mẹ cô đã c.h.ế.t.
Nhưng có lẽ một ngày nào đó, bà ấy sẽ xuất hiện trở lại.
Lúc đó Khương Hủ Hủ không hiểu câu nói ấy có ý nghĩa gì nhưng khi cô muốn hỏi cho ra lẽ, Sư phụ đã biến mất tự bao giờ.
“Cứ kiên nhẫn đợi, người nên xuất hiện rồi sẽ xuất hiện.”
Viện trưởng nói đầy ẩn ý.
Người trong Huyền môn lúc nào cũng nói nửa câu, giấu nửa câu.
Ngay cả bản thân Khương Hủ Hủ, đôi khi nói về vận mệnh cũng thường giữ lại vài phần.
Thế nhưng khi người nghe những lời này lại chính là mình…
Khương Hủ Hủ thoáng có chút muốn đ.á.n.h ông một trận.
Ừm, dùng lời của Viện trưởng thì gọi là “trao đổi chiêu thức”.
Chỉ là ý nghĩ ấy vừa nảy ra, khi chạm phải luồng linh lực cuồn cuộn quanh người lão Viện trưởng, cô lại lặng lẽ thu hồi.
Thôi bỏ đi.
Vốn dĩ cô cũng chẳng mong hỏi một câu là có ngay đáp án.
Tuy nhiên chuyến này, ít nhất cô cũng xác định được một điều.
Việc cô đột ngột được Đại học Đạo giáo nhận vào, chắc chắn là sự sắp đặt của Sư phụ.
Cô cứ ngỡ mình chủ động chọn ngôi trường này nhưng thực ra là Sư phụ muốn cô tới đây.
Không phải để tìm người.
Mà vì một mục đích khác.
Chỉ là mục đích ấy là gì, Khương Hủ Hủ hoàn toàn không có manh mối.
Dẫm lên ánh tà dương trên sơn đạo, Khương Hủ Hủ từng bước đi về hướng ký túc xá.
Vừa đến trước tượng đá Bệ Ngạn, điện thoại trong túi bỗng rung lên dồn dập.
Khương Hủ Hủ nhìn lướt qua là Khương Tố gọi tới.
Nhấn nút nghe, giọng Khương Tố gần như nóng lòng không đợi nổi vang lên từ đầu dây bên kia:
“Chị! Ngày mai cuối tuần rồi, chị về nhà đi được không?”
Khương Hủ Hủ mới về trường chưa đầy một tuần còn định tranh thủ cuối tuần hoàn thành đống bài tập còn nợ, cô vốn không định về nhà.
Nhưng giọng điệu của Khương Tố lại có chút gì đó không đúng lắm.
“Có chuyện gì à?”
“Có chuyện lớn!” Giọng Khương Tố đầy vẻ kích động cố nén: “Ở nhà xảy ra chuyện lớn rồi, anh hai và bà nội lại 'phát bệnh' nữa rồi!”
Khương Hủ Hủ nhướng mày.
Phát bệnh?
Họ thì có thể phát bệnh gì chứ?
Rất nhanh, cô đã hiểu ra.
Phát bệnh ngu xuẩn.
Chỉ là Lộ Tuyết Khê người cũng chẳng thấy đâu, họ còn có thể phát ra cái bệnh ngu xuẩn gì nữa chứ??
Khương Hủ Hủ vốn muốn nói kệ xác họ.
Nhưng… nhớ tới số cổ phần tập đoàn vừa được chia.
Khương Hủ Hủ thầm nghĩ, quả nhiên tiền không phải cứ thế mà cầm không được.
“Ngày mai chị về.”
Tiện đường về xem Lộ Tuyết Khê đã bị bắt chưa.
Không tìm thấy người, trong lòng Khương Hủ Hủ vẫn cứ thấp thỏm không yên.
Luôn cảm thấy có điều gì đó đã bị cô bỏ sót.
Thế là ngày hôm sau, Khương Hủ Hủ ngồi lên chiếc xe của Khương Gia đến đón mình.
Đi cùng cô còn có sư huynh Bạch Truật.
Sáng nay khi nghe Bạch Truật chủ động nói muốn theo cô về Khương Gia, Khương Hủ Hủ vẫn còn thấy kinh ngạc.
Dù sao đây cũng là Bạch Truật đấy.
Người sư huynh Bạch Truật kiên quyết không bước chân ra khỏi sơn môn nếu không có việc gì.
Mặc dù anh nói là muốn “tái khám” cho bà lão nhưng Khương Hủ Hủ đời nào tin.
“Lý do thật sự là gì?” Khương Hủ Hủ hỏi.
Bạch Truật lúng túng nhìn cô, hồi lâu sau mới lí nhí:
“Viện trưởng không, không cho em xây phòng chơi cho thú cưng…”
Anh còn nói muốn giúp anh giữ một triệu kia nữa.
Bạch Truật vốn dĩ không ý kiến gì, dù sao trước đây tiền thù lao chữa bệnh cũng đều do Viện trưởng giữ hộ.
Anh cần gì, Viện trưởng cũng sẽ giúp anh mua.
Bạch Truật không quan tâm đến tiền bạc.
Nhưng lần trước, anh nhớ Tiêu Đồ từng nói:
“Người lớn nói giữ tiền hộ cuối cùng tiền đều biến mất sạch, tiền của mình thì phải tự quản như vậy lỡ Viện trưởng không thương em, không chịu xây phòng chơi cho em, em còn tự xây được, xây mười phòng luôn!”
Bạch Truật nhớ lại lời Tiêu Đồ, hiếm khi thấy buồn bã, cái đầu tròn tròn hơi rũ xuống tận n.g.ự.c.
“Viện trưởng không thương em.”
Khương Hủ Hủ: …
Thật khó mà nhận xét.
Xe chạy gần hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tới Khương Gia.
Khương Hủ Hủ vừa xuống xe cùng Bạch Truật thì lập tức thấy trong gara đỗ một chiếc xe lạ.
Dù không nhận diện hết xe trong nhà nhưng chiếc này trông cô thấy quen mắt.
Không nghĩ nhiều, Khương Hủ Hủ cứ thế dẫn Bạch Truật đi vào trong, tuy nhiên khi đi ngang qua Hoa Viên, bước chân cô khựng lại.
Cô nhìn thấy một người quen nhưng lại không hẳn là quen...
Em gái của Lộ Tuyết Khê, Lộ Tuyết Tình.
Lúc này trong Hoa Viên.
Khương Lão Thái Thái đang được Lộ Tuyết Tình dìu, một tay chống gậy, bước đi vô cùng chậm chạp.
Bà lão đi liền một hơi bảy tám bước, trên mặt lập tức nở nụ cười hiếm thấy.
Lộ Tuyết Tình bên cạnh càng thốt lên đầy ngạc nhiên:
“Cô cố à, cô giỏi quá! Hôm nay bước được nhiều hơn hôm qua tận ba bước luôn! Ngày mai chắc chắn cô sẽ đi lại bình thường được thôi ạ!”
Giọng Lộ Tuyết Tình rất ngọt lại thêm khuôn mặt xinh xắn, được khen như vậy, Khương Lão Thái Thái lập tức cười tươi rói. Khương Hủ Hủ đột ngột nhìn sang, cứ ngỡ mình lại thấy hình ảnh bà lúc còn có Lộ Tuyết Khê bầu bạn.
Trong lòng lập tức hiểu ngay tại sao Khương Tố lại sốt sắng như thế.
Đây chẳng phải là phát bệnh rồi sao?
Mà còn là cùng một loại bệnh ngu xuẩn trên cùng một gia đình.
Khương Hủ Hủ và Bạch Truật đứng sững giữa đường, Khương Lão Thái Thái và Lộ Tuyết Tình dĩ nhiên đã chú ý tới hai người.
Khi nhìn thấy Khương Hủ Hủ, nụ cười trên mặt bà lão cứng đờ lại sau đó liếc sang Lộ Tuyết Tình bên cạnh, vẻ mặt khó xử lạ kỳ.
“Hủ Hủ, về rồi à.”
Giọng nói khách sáo đến mức cứng nhắc.
Lộ Tuyết Tình không biết thái độ kỳ quặc của bà lão đối với Khương Hủ Hủ là thế nào nhưng điều đó không ngăn được cô ta thực hiện nhiệm vụ của mình.
Cô ta tới đây là để thay chị gái lấy lòng Khương Lão Thái Thái.
Bố mẹ bảo, chỉ cần cô ta làm bà vui, túi xách hay trang sức hàng hiệu giới hạn nào cô ta muốn đều được chọn thoải mái.
Lộ Tuyết Tình vốn chẳng muốn nhưng sau khi nghe bố mẹ kể về đống trang sức, quần áo và túi xách xa xỉ mà Khương Gia từng sắm cho Lộ Tuyết Khê, Lộ Tuyết Tình đã động lòng một cách đáng xấu hổ.
Cô ta nghĩ, Lộ Tuyết Khê làm được thì cô ta chắc chắn cũng làm được.
